watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12059 Lượt

phải đi? Không phải em mượn nhà mấy ngày sao? Không ở lại một đêm quả thực có lỗi với sự hao tốn tâm tư của em." cậu thủng thẳng đến sofa ngồi xuống.

"Anh tưởng đây là khách sạn sao? Thứ nhất không có thức ăn, thứ hai không có chăn, làm sao mà ở lại được?"

"Ăn thì có thể mua ở gần đây, còn chăn, ráng tìm chắc chắn có thôi, nếu không họ về đây đắp bằng cái gì?" Cậu đi thẳng vào phòng ngủ, mở tủ âm tường, bên trong đầy đủ thảm lông, chăn, gối đầu, chiếu và những thứ linh tinh khác.

Tân Ý Điền vẫn lắc đầu, "Em không muốn ở đây, không có điều hòa, buổi tối sẽ lạnh. Em có đặt chỗ ở nhà hàng Tây, tám giờ tối,

nếu không đi thì không kịp đâu."

Tạ Đắc liếc cô một cái, nhàn nhã nói: "Yên tâm, có anh ở đây, sẽ không để em đông lạnh đâu."

Cuối cùng họ đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua một ít vật dụng hàng ngày, cộng thêm mì ăn liền, lạp xưởng và trứng kho, ăn qua loa một bữa. Tân Ý Điền vừa thu dọn chén đũa vừa lắc đầu: "Bữa tiệc lớn ngày lễ tình nhân của em cứ như vậy biến thành mì ăn liền."

Tạ Đắc từ phía sau ôm lấy eo cô, thì thầm vào tai cô: "Bữa tiệc lớn ngày lễ tình nhân của anh, bây giờ chính thức bắt đầu — "

Tân Ý Điền quay đầu lại, như cười như không nhìn cậu một cái, nhướn mày nói: "Anh nghĩ hay quá đi, em mới không cần — "

Cậu cúi đầu hôn cổ cô, "Không phải em bị trói sao? Làm gì có quyền nói "Không"?"

Tân Ý Điền hừ một tiếng, không phục phản bác: "Anh cũng không phải bọn cướp!"

"Anh không ngại làm đạo tặc hái hoa một phen."

"Đáng tiếc em không phải là con tin bị bắt cóc." Cô nói xong cười chạy đi.

Có thể là do chuyện "Bắt cóc" kích thích, buổi tối Tạ Đắc cực kỳ phấn khởi, suy nghĩ nhiều cách giày vò cô. Khởi đầu Tân Ý Điền có trắc trở, nhưng là vì lấy lòng cậu, nỗ lực phối hợp cậu muốn làm gì thì làm, dần dần quen được. Cậu càng hăng hái, không chỉ muốn cô thực hiện các động tác khó nói, bản thân càng không gì kiêng kỵ, nói sở trường hạ lưu gì đó. Tân Ý Điền vừa thẹn vừa giận, xoay người xuống giường muốn tìm bông gòn bịt lỗ tai. Cuối cùng hai người mệt cực đô, ôm nhau đánh một giấc ngon lành.

Thân thể đã trút hết niềm say mê thỏa thích, tâm lý cũng tự nhiên mà khoan khoái hơn, Tạ Đắc sau một giấc tỉnh dậy, cảm giác sảng khoái vô cùng, tinh thần sung mãn, đã lâu chưa cảm thấy hăng hái dâng trào như thế này.

Tân Ý Điền uể oải tỉnh dậy, cậu đã quần áo chỉnh tề, rửa mặt xong xuôi, đứng trước gương thắt cà vạt. Bởi vì không có rèm cửa sổ, ánh nắng thẳng tắp chiếu vào phòng. Cô che mắt, ngáp một cái nói: "Anh phải đi làm hả?"

"Mẹ anh đã khỏe hơn nhiều rồi, em muốn thăm bà không?" Cậu không quay đầu, hỏi một cách thờ ơ.

Có thể do mới tỉnh lại, Tân Ý Điền cảm giác trong đầu trống rỗng, hồi lâu mới trở lại bình thường, "Sau này đi, được không?"

Cậu đi qua, đứng bên giường từ trên nhìn xuống cô, cười nói: "Sớm muộn cũng phải đi, em sợ cái gì."

Cô không muốn nói "Em không muốn đến nhà anh" một cách trực tiếp nên thay đổi cách khác dịu dàng hơn, "Anh không cảm thấy hơi nóng vội sao? Chúng ta mới quen nhau mấy tháng mà thôi– "

"Nhưng mà chúng ta biết nhau bảy năm rồi."

"Em –" Tân Ý Điền nhìn cậu muốn nói lại thôi. Những hình ảnh lộn xộn hiện lên trong đầu cô, cô không biết nên làm thế nào cho phải. Cô không ngờ quan hệ hai người sẽ tiến triển nhanh như vậy, nhanh đến khiến cô trở tay không kịp.

Tạ Đắc ngồi xuống đầu giường, thấp giọng nói: "Yên tâm, mẹ anh chỉ nhớ những người và sự việc trước lúc anh hai mất, trí nhớ sau này trong tình trạng hỗn loạn, mẹ anh chắc là không nhớ ra em đâu."

Tân Ý Điền không nói gì, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

"Ba anh mất rồi, anh mới nhận ra trên đời này chỉ còn mẹ anh là người thân duy nhất. Tình trạng sức khỏe và tinh thần bà ấy lúc tốt lúc không, anh rất lo lắng, nên từ khách sạn dọn về nhà, muốn lúc bà ấy còn sống chăm sóc bà nhiều hơn. Chúng ta kết hôn sớm một chút, trong nhà có trẻ con, bà ấy sẽ không cô quạnh thế này, đây là thứ nhất; thứ hai, trước đây anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, nếu như nhất định phải cưới, đối tượng chỉ có thể là em." Cậu theo thói quen đem những tâm tình, suy nghĩ, thái độ ẩn giấu ở nơi mà người khác không thấy được, cân nhắc rất lâu cuối cùng mới quyết định thổ lộ ý kiến chân thật nhất từ đáy lòng, nó khiến cậu có cảm giác giống như trần như nhộng đứng trên đường, giống như mất đi năng lực tự vệ, bởi vậy khi nói ra có chút mất tự nhiên.

Cách nói trưng cầu ý kiến nhưng thực ra lại cương quyết làm Tân Ý Điền không nói nên lời. Cô đứng lên mặc quần áo, trước khi cậu mở cửa ra ngoài nói một câu: "Kết hôn là đại sự, không phải hai người chúng ta nói là có thể được."

Tạ Đắc dừng bước, đôi mày chau lại một chỗ, như đăm chiêu nhìncô một cái.

Hai người thu dọn xong xuôi rồi rời khỏi, Tạ Đắc đưa cô về Thẩm gia. Trên xe Tân Ý Điền nhận được điện thoại của mẹ, "Thi Linh với Quân Hòa lại đang cãi nhau, làm phiền tới Quân An, nó ôm Kỳ Kỳ đòi đi, bị mẹ ngăn cản. Lão Thẩm tức giận đến nỗi bệnh tim suýt chút phát tác. Còn con, ở bên ngoài qua đêm cũng không nói một tiếng, không biết gọi điện về sao?" Cô vội trả lời: "Con về nhà liền mà. Mới qua năm mới, hai vợ chồng nó cãi nhau gì nữa?"

Nguyên nhân sự việc là như thế này: Thẩm Quân Hòa và đám bạn chơi mạt chược, một ngày một đêm không về nhà, thua không ít tiền. Bà vợ Liêu Thi Linh tìm ra cậu, gọi cậu về nhà cậu không chịu, thế là lật bàn mạt chược trước mặt mọi người. Hai người cãi nhau đến tận nhà, anh một lời tôi một câu, ai cũng không chịu nói ít vài câu. Liêu Thi Linh không cẩn thận làm bể chai nước hoa Chanel của Thẩm Quân An, Thẩm Quân An vin cơ hội này nói cô vài câu. Liêu Thi Linh bất mãn bà chị thiên vị em trai, nói móc cô ở nhà mẹ đẻ ăn không ngồi rồi, lôi chuyện cô ly hôn ra nói. Thẩm Quân An tức giận khóc lớn, thu dọn hành lý đòi dẫn con gái đi. Thẩm Gia Sơn quát giận, mọi người sợ không dám lên tiếng. Thẩm Quân Hòa thấy bất thường, chuồn đi, Liêu Thi Linh liền theo đuôi. Do đó khi Tân Ý Điền trở về Thẩm gia, chiến trường Thẩm gia tràn ngập khói thuốc súng tuyên bố tạm dừng, Thẩm Gia Sơn bế cháu ngoại Kỳ Kỳ đi ra ngoài uống trà, Thẩm Quân An trốn ở trong phòng xem TV.

Mẹ Tân đứng ở cửa nhìn xung quanh, thấy một chiếc xe một đen ở phía xa mở cửa. Tân Ý Điền xuống xe, hơi bất ngờ là Tạ Đắc cũng theo xuống xe. Cậu đi về phí mẹ Tân, gọi một tiếng "Dì", nói vài câu mừng năm tốt đẹp cát tường. Mẹ Tân tỉ mỉ quan sát cậu, ánh mắt có vẻ lưỡng lự, cuối cùng không hỏi gì, chỉ vẫy tay: "Bên ngoài lạnh lắm, đừng đứng đây nữa, vào trong đi."

Tạ Đắc có chút thận trọng ngồi ở phòng khách Thẩm gia, mẹ của Tân Ý dường như hơi ấn tượng đối với cậu, cậu không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu. Cậu uống

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT