watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12061 Lượt

trà, ngồi khoảng mười phút thì đi.

Tân Ý Điền dọn dẹp đồ đạc trong phòng. Mẹ Tân gõ cửa, nói: "Trong nhà có lạp xưởng và cá khô, con muốn mang một ít đến Bắc Kinh không?" Cô nói cũng được, tìm một cái túi sạch đưa mẹ. Mẹ Tân vừa vào phòng vừa từ tốn nói: "Cậu thanh niên vừa đưa con về nhà đó, con và nó đang yêu nhau sao?"

Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Mẹ Tân lại hỏi: "Cậu ta tên gì?" Tân Ý Điền qua một lúc lâu mới thấp giọng nói: "Họ Tạ."

"Đúng là nó!" Mẹ Tân lộ vẻ giận dữ, "Mấy đứa là thật hay đang đùa giỡn?"

Cô cúi đầu không nói lời nào.

Mẹ Tân biến sắc, quát giọng lạnh lùng: "Sau này con ít lui tới với nó, nghe chưa?"

Tân Ý Điền vô cùng bất đắc dĩ, "Mẹ, anh ấy không phải tên lừa đảo cũng không phải kẻ xấu, mẹ đừng có thành kiến với anh ấy."

Mẹ Tân tăng giọng nói lớn tiếng: "Vết thương con lành rồi nên quên mất đau rồi ư, bị nó làm hại còn chưa đủ thảm sao? Thiếu chút nữa thân bại danh liệt! Còn những người trong Tạ gia, là chúng ta rước lấy nhục sao?"

"Mẹ, đã là quá khứ rồi, con đâu có sao! Khi đó anh ấy còn nhỏ, làm việc không biết chừng mực, lại thích đùa dai — "

Mẹ Tân tức giận cắt ngang lời cô, "Đó là trò đù dai của đứa con nít sao? Cho con uống thuốc ngủ, định vô lễ với con –,con trai mười sáu tuổi, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, việc có thể làm việc không thể làm còn cần người khác dạy sao? Từ nhỏ tâm thuật bất chính, lớn lên là người tốt sao? Con đó –" bà chỉ vào đầu con gái mắng to: "Càng sống càng dở! Con năm nay bao nhiêu, nó năm nay bao nhiêu?"

Tân Ý Điền bị mắng chỉ cúi đầu, không dám lên tiếng.

"Tạ gia có tiền là tốt, nhưng chúng ta không thấy lạ! Những người Tạ gia, tất cả đều là nhân vật lợi hại, có tiếng ngang ngược không phân phải trái. Con ngớ ngẩn không biết, chứ mẹ rất rõ ràng! Con đó, đúng là trẻ người non dạ! Mẹ nó biết chuyện hai đứa không?"

Tân Ý Điền ấp úng nói: "Tụi con quen nhau chưa bao lâu — "

"Vậy là tốt rồi, nhanh chóng chia tay đi!"

"Mẹ, con không phải vì tiền của anh ấy, anh ấy đối với con rất tốt — "

Mẹ Tân liếc cô, "Mẹ biết con chia tay Ngụy Tiên, tình cảm chịu đả kích rất lớn, nhưng cũng không thể làm ẩu như thế! Từ nhỏ mẹ dạy con thế nào? Con gái phải đứng đắn tự trọng, bất kể xảy ra chuyện gì, tuyệt không thể cam chịu. Mẹ tin con, con lại cả đêm không về? Đêm qua có phải con ở chung với nó không?"

Tân Ý Điền chống đỡ không nổi, nhịn không được nói: "Mẹ, con hai tám tuổi rồi, không phải trẻ con–" mẹ Tân không đợi cô nói xong, lập tức nói: "Vậy con vẫn muốn yêu đương với thằng nhóc đó? Đây là biểu hiện nghiêm túc chịu trách nhiệm với tình cảm sao?"

Cô bị dồn vào tường á khẩu không trả lời được, đành nói: "Được rồi, được rồi, con biết nên làm như thế nào." Cô xách theo túi lạp xưởng và cá khô nhanh nhảu chạy vào phòng. Cô thả đại cái túi lên bàn, chỉ vào cái đầu con cá nói: "Xem mày kìa, gây cho tao biết bao rắc rối!"

Buổi chiều cùng ngày Tân Ý Điền về Bắc Kinh, Tạ Đắc muốn đến đón cô. Cô vội đáp: "Anh đừng có mà tới, mẹ em không muốn thấy anh." Tạ Đắc không ngờ mình lại không được hoan nghênh, hỏi vì sao. Cô thở dài, "Cũng do chuyện tốt anh làm! Em hỏi anh, lần đó có phải anh cho em uống thuốc ngủ không? Em đến bây giờ còn mơ mơ màng màng, không nhớ rõ cụ thể xảy ra chuyện gì. Lúc đó mẹ em đến nhà anh đón em, cảnh sát hình như cũng tới, có đúng không?"

Tạ Đắc hồi lâu không lên tiếng."Vậy anh bảo Đổng Toàn đến đón em." Cậu ngắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Tạ gia từ lúc Tạ Hậu mất, bố trí trong nhà không có thay đổi gì. Cậu nhìn quanh bốn phía, trên tường vẫn treo bức thư họa ngay vị trí đó, bình hoa vẫn đặt trên bệ cửa sổ, trong bình cắm một bó hoa cát cánh, trên kệ vẫn để những món đồ lúc nhỏ cậu thường chơi, cậu nhắm mắt lại đều có thể tìm được.

Cảnh cũ người xưa. Cậu nhớ rất rõ, mùa hè năm ấy cậu mười sáu tuổi, Tân Ý trước khi du học đến tạm biệt cậu, là ngồi ở nơi cậu đang ngồi.Chương 18: Yêu thế nào cũng không đủ

Vào mùa hè khi Tân Ý Điền vào năm tư cũng là lúc cô chuẩn bị xin visa du học, trước khi khai giảng một tuần cô mới nhận được hộ chiếu từ đại sứ quán Pháp, trên đó đóng con dấu màu xanh "pass". Cônhất thời bận bịu cuống cuồng, đặt vé máy bay, mua đồ, làm thẻ ngân hàng, đãi tiệc tạm biệt, gặp mặt mọi người. Khi nhận được cuộc gọi của Tạ Đắc, cô rất bất ngờ. Hôm cô đến nhà cậu dạy một buổi cuối cùng, thái độ lãnh đạm mà xa cách của cậu khiến cô tưởng rằng bọn họ sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào.

"Chị phải xuất ngoại?" Giọng cậu nghe không ra tâm tình nào, cảm giác không tán thành cũng không phản đối, chỉ là bộ dạng "chị có thế nào thì chẳng có gì quan trọng".

"Đúng vậy, đi học nghiên cứu sinh." Tân Ý Điền gật đầu, hỏi han: "Đã lâu không gặp, còn cậu, thi cuối kỳ thế nào rồi? Bao nhiêu điểm? Đứng thứ mấy?"

Cậu không đếm xỉa câu hỏi của cô, hỏi thẳng: "Chừng nào đi?"

"Chuyến bay mười hai giờ rưỡi trưa mốt, đổi chuyến bay ở Bắc Kinh, cho nên tối mai phải đi rồi."

Cậu thì thào nói nhỏ: "Sao gấp vậy!" Nói nhanh: "Tôi muốn gặp chị, hôm nay được không?"

Tân Ý Điền hơi khó xử, "Hôm nay sao, hôm nay tôi phải gặp một người bạn, đã hẹn trước rồi."

"Tôn Quý Thanh?" Cậu hỏi.

"Không phải, là bạn học nữ, cậu không biết đâu."

Cậu trầm ngâm một lúc, nói với thái độ kiên quyết: "Hôm nay tôi nhất định phải gặp chị. Chị đến nhà tôi đi."

"Chuyện này — "

"Tôi muốn gặp chị!"

Cậu kiên trì như thế, Tân Ý Điền không có cách nào từ chối, "Vậy được rồi, buổi trưa ăn xong tôi sẽ đi. Chúng tôi vốn định buổi chiều đi xem phim. Ba mẹ cậu có nhà không?"

"Không có." Ông Tạ quanh năm suốt tháng không ở nhà, bà Tạ từ sáng sớm đã đi leo núi cùng mấy người bạn nghỉ mát, tiện thể hít thở không khí trong lành, buổi tối không về nhà. Bác giúp việc cũng đi theo.

"Nếu không thì cậu ra luôn đi, xem phim với chúng tôi, được không?" Cô đề nghị.

"Tôi ở nhà chờ chị." Cậu dập điện thoại "cạch" một tiếng.

Tân Ý Điền và bạn vội vàng ăn bữa cơm, ngồi xe buýt đến gần nhà họ Tạ, mặt trời chói chang ngay giữa trưa chiếu trên đỉnh đầu, còn chưa đến Tạ gia, mảng áo trước ngực, phía sau lưng, dưới nách đều bị mồ hôi thấm ướt. Tạ Đắc mở cửa, câu đầu tiên khi thấy cô — "Sao mà chị chậm chạp quá vậy? Tôi sắp chết đói rồi!"

Cô vốn dĩ không muốn đến, hơn nữa thời tiết oi bức, lại gặp thái độ này của cậu, liền bực mình, lạnh lùng nói: "Ờ, vậy tôi về là được rồi."

Cậu nhanh nhẹn kéo cô lại, bĩu môi nói: "Đến cũng đến rồi."

Tân Ý Điền không muốn tỏ ra hẹp hòi, đành theo cậu vào trong, đứng trước máy điều hòa đang phả gió tới, hỏi: "Sao cậu còn chưa ăn?"

Cậu làm mặt hờn giận,

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT