watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12063 Lượt

họ Tạ sắp nổi trận lôi đình thì hay hơn, tớ nhìn thế nào cũng không thấy cậu ta giống người bị người khác trêu đùa mà con có thể tốt bụng nhẫn nhịn đâu."

Tân Ý Điền đem dây thừng và băng dán đã chuẩn bị trước vào trong túi, nhắc Hà Chân lần nữa: "Nói rồi mà, đến nhà A Mỹ rồi thì tớ gọi điện cho cậu, cậu lại dùng di động nhắn địa chỉ vào di động anh ấy, đừng nghe điện thoại của anh ấy, sẽ lộ đó. Tớ đi đây. Cậu đừng có quên đấy."

Tạ Đắc đến ngân hàng rút một triệu tệ tiền mặt, bỏ trong túi du lịch màu xanh, chuẩn bị xong hết, cậu ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, đợi bọn bắt cóc tống tiền ra chỉ thị tiếp theo. Trong đầu lại hiện ra số điện thoại bàn của bọn cướp, cảm thấy quen mắt, hình như đã thấy số này ở đâu rồi, nhưng thế nào cũng nghĩ không ra. Cậu phân tích tỉ mỉ, đối phương nếu là muốn tiền, như vậy cho thấy không phải nhằm vào cá nhân cậu mà trả thù, chỉ cần làm theo bọn họ yêu cầu, chắc sẽ không ảnh hưởng đến Tân Ý. Cậu thấy kỳ lạ chính là, bọn họ vì sao chỉ cần một triệu, chẳng lẽ trước khi gây án không điều tra thân thế cậu hay là bọn cướp lần này cơ bản chẳng ra trò trống gì?

Di động có tin nhắn mới. Cậu mở xem, là một địa chỉ, khu vực ngoại thành, có hơi hẻo lánh, sau cùng kèm thêm: Một mình anh đi, nếu như báo cảnh sát, anh sẽ hối hận. Cậu thấy thế nào cũng thấy kỳ quái, đối phương thế mà báo cho cậu địa chỉ cụ thể rõ ràng, thậm chí giọng điệu nói chuyện lại khách sáo lịch sự.

Cậu gọi điện thoại, sau đó khởi động xe, chạy thẳng đến mục tiêu. Qua đường cao tốc là một con đường có vẻ chật hẹp, hàng cây thông cao to đầy hai bên đường, lá đã rụng hết, trơ trọi đứng giữa đồng trống trong mùa đông. Bên tay trái là sông Thượng Lâm mênh mông, ngày đêm chảy cuồn cuộn không ngừng nghỉ, vì thế không khí so với nội thành lạnh hơn nhiều. Trời đã tối, trên đường xe rất ít, cũng không có đèn đường. Cậu lái rất chậm, nhờ ánh đèn nên thấy được phía trước chếch bên phải là một tòa nhà hai tầng xây dựng theo phong cách kiên trúc nước ngoài, cậu dừng xe cách một đoạn xa, xách theo túi du lịch chậm rãi đi tới.

Cổng không bị khóa, khẽ mở, dường như đợi cậu tự chui đầu vào lưới. Cậu đẩy cửa sắt đi vào, đây là ngôi nhà điển hình của người dân phương Nam, có lẽ từ lâu không có ai ở, có chút hoang vắng, cỏ dại trong vườn cao đến thắt lưng, cây sồi xanh cũng không thấy dấu hiệu của sự chăm sóc. Cậu đứng trước cánh cửa đóng chặt tập trung tư tưởng nín thở lắng nghe động tĩnh một lúc, chẳng nghe được gì ngoại trừ tiếng gió thổi qua tán lá. Đưa tay đẩy cửa, tiếng cọt kẹt vang lên, hình ảnh Tân Ý Điền bị trói hai tay hai chân, miệng dán băng dính ngồi trên sofa, lập tức đập vào mắt cậu. Cậu ngây ngẩn cả người, đầu tiên là nhìn chung quanh, không phát hiện người khác, sau đó đi tới, xé băng dán trên miệng cô ra.

Động tác cậu có chút thô lỗ, Tân Ý Điền nhịn không được rút hai tay giấu đằng sau lưng ra, đẩy cậu ra nói: "Đau! Anh nhẹ chút, để em tự làm."

Tạ Đắc hỏi với giọng điệu không thấy hứng thú: "Bọn cướp đâu?"

Tân Ý Điền sợ cậu tức giận, vội vã ôm cổ cậu đem hết kỹ xảo hôn cậu, đến khi cậu bắt đầu thở dốc, nhân cơ hội hô to: "Lễ tình nhân vui vẻ!"

Tạ Đắc có vẻ vô cùng bình tĩnh, dán mắt vào cô bạn gái tinh quái dựa sát vào mình một lúc lâu, cuối cùng thở dài bó tay, "Quên đi, không sao là tốt rồi."

Bộ dạng bình tĩnh của cậu trong mắt Tân Ý Điền chả khác dấu hiệu báo trước bão tố sắp đến, nhanh nhảu nịnh nọt: "Chẳng phải gần đây tâm tình anh không tốt sao, dỗ anh lại không vui, đành phải tự biên tự diễn tạo cho anh cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân thôi. Em đùa giỡn anh vậy, anh không giận chứ?"

"Em nói thử xem?" Cậu lạnh lùng liếc cô một cái. Tân Ý Điền sợ không dám hé một câu nào, như một chú mèo nhỏ đáng thương nhìn cậu, hai tay để trên đầu như thỏ trắng, hát giọng thiếu nhi: "Xin bạn đừng ăn tôi đừng ăn tôi, tôi sẽ hát cho bạn một bài hát thật hay — "

Cậu phì cười, vội xoay người sang chỗ khác. Chú ý tới một quyển sách trên sofa, hỏi: "Chờ lâu không?" Người nào đó có tật giật mình vội vã lắc đầu, "Em không biết anh có đến hay không, cho nên đem theo sách để giết thời gian."

Cậu vỗ vỗ đệm sofa, "Em nói anh có thể không đến sao? Nhọc lòng hai người nghĩ ra cái trò bắt cóc, có câu không có mũi khoan kim cương thì đừng hòng làm nghề gốm sứ, thật mất mặt xấu hổ!"

Tân Ý Điền bỗng nhiên tỉnh ngộ réo lên: "Anh đã sớm biết rồi hả?"

"Có người bắt cóc mà lại xài điện thoại cố định và di động sao? Cũng không cần vệ tinh theo dõi, tùy tiện điều tra một tí là ra cả thôi." Trách không được cậu nghĩ số điện thoại bàn nhìn quen mắt, năm con số đầu tiên của số điện thoại trường Thượng Đại đều giống nhau. Khi vệ sĩ nói cậu biết chủ số điện thoại này là "Hà Chân", mặt cậu xanh lại, mới hiểu ra hai người họ liên thủ đùa mình. Cậu quyết định biết thời biết thế đi đến cùng, muốn xem các cô rốt cuộc muốn quậy cái quỷ gì. Xe ngang qua quảng trường trung tâm, trên đường đều là người bán hoa hồng, lúc này mới tỉnh ngộ.

Tân Ý Điền đấm mạnh cậu một cái, "Anh xấu quá đi, hồi nãy cố ý chơi em!" Kích động làm cô quên hai chân bị trói mà đứng lên, kết quả suýt chút nữa ngã nhào.

"Anh chưa nói gì hết, là tự em nhảy vào ôm mà." Cậu lộ ra một nụ cười xấu xa, ngồi xổm xuống tháo dây thừng quanh chân cô, tháo một hồi vẫn chưa xong, có chút không kiên nhẫn, "Khôngcó việc gì em thắt gút nhiều vậy làm gì?"

Tân Ý Điền hừ một tiếng, "Để diễn cho thật mà, người ta rất chuyên nghiệp đó. Dây thừng quá dài, đành phải thắt gút nhiều thôi. Anh càng tháo chân em càng đau, ở phòng bên bên kia có dao đấy."

Cậu tức giận nói: "Đáng đời!" Đứng dậy đến phòng bếp tìm một con dao cắt trái cây để cắt đứt dây.

Tân Ý Điền mở túi du lịch của cậu ra xem, ngạc nhiên: "Wow, đây là lần đầu tiên em thấy tiền mặt nhiều thế này, rất không an toàn, nhanh nhanh kiếm chỗ giấu nó đi."

Tạ Đắc quan sát căn nhà, bên trong trống rỗng không có đồ đạc. Tường trắng, sàn nhà, đèn treo, trên tường treo một bức tranh sơn dầu, đồ dùng chỉ có sofa, bàn ăn, vài cái ghế, giống như chuẩn bị cho thuê, không nhịn được hỏi: "Nhà của ai?"

"Nhà của một học sinh, cả nhà di dân sang Canada, thỉnh thoảng mới về. Em phiên dịch luận văn cho con bé, con bé cho em mượn nhà vài ngày. Em nói cần mượn nhà để quay phim ngắn, hì hì."

Cậu trêu chọc nói: "Quay phim em bị trói hả?"

"Anh được lắm, đừng có mà được lợi mà còn ra vẻ thông minh! Em tốn rất nhiều tâm tư, cũng muốn tặng anh một món quà đặc biệt nhân lễ tình nhân. Rốt cuộc anh có ngạc nhiên vui mừng không vậy?" Tân Ý Điền vừa nói vừa nhặt dây thừng, băng dán rơi trên đất và cuốn sách ở sofa nhét vào túi sách, kéo khóa kéo nói: "Được rồi, mặc kệ anh vui ít hay là vui nhiều, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi. Anh đậu xe ở đâu?"

"Sao

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT