watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12047 Lượt

phải không yêu anh, chỉ là anh cho rằng em không yêu anh. Đây là nguồn gốc bi kịch. Như vậy, giờ này khắc này, trong mắt anh, bất kể em giải thích thế nào đều uổng công.

"Chẳng lẽ em không phải vì anh của anh mới ở bên anh sao? Có phải em cũng đang tìm kiếm hình bóng của anh ấy trên người khác?" Cái gai chôn dấu bao năm trong lòng cuối cùng cũng được cậu nhổ ra hết.

Nghe cậu nhắc không chỉ một lần mà đến hai ba lần tên Tạ Hậu, sắc mặt Tân Ý Điền trắng bệch, "Tình yêu có nhiều loại, nếu anh muốn ép em thừa nhận –" Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu: "Đúng vậy, em thừa nhận em trước đây có yêu anh ấy, đã từ lâu về trước –" cô không muốn thề thốt phủ nhận tình cảm thời niên thiếu, tình cảm thầm mến của thiếu nữ mười mấy tuổi có gì sai sao? Sự tồn tại của ký ức lẽ nào không được tha thứ sao?

Bản chất của cuộc sống là hiện tại và tương lai.

"Anh ấy mất từ lâu rồi, tại sao anh phải cố tình gây sự?"

Rốt cuộc thế nào mới là yêu, thế nào là không yêu? Thậm chíngay cả lời cô nói cậu cũng không tin — thì ra tình cảm giữa họ không chịu nổi một đòn thế này.

"Chính bởi vì anh ấy mất, cho nên không có ai có thể thay thế địa vị anh ấy trong lòng em, có đúng hay không? Em yêu anh ấy, người khác đều là vật thay thế, có đúng hay không?" Cậu vẫn cho rằng mình có thể không để tâm, chuyện tới mức này mới phát hiện căn bản cậu không có cách nào chấp nhận sự thật rằng cô không yêu cậu. Cậu đã đánh giá thấp lòng đố kỵ của mình.

Tân Ý Điền sững sờ một hồi, thẫn thờ nhìn cậu, thấp giọng nói: "Nếu em không thương anh, đêm nay sẽ không từ chối Tôn Quý Thanh."

Bất luận là nhìn từ góc độ hiện thực, thế tục hay bối cảnh hai bên gia đình, Tôn Quý Thanh là sự lựa chọn tốt hơn cả. Với điều kiện tiên quyết là an toàn vững chắc, đây là một con đường thênh thanh thoải mái nhẹ nhàng. Như trong tình huống này, chẳng ai sẵn lòng đi vào đường khó khăn.

Cách suy nghĩ của cô cũng không bình ổn lại được sự thương tâm và lòng đố kỵ của Tạ Đắc. Cậu còn trẻ, không hiểu rõ sự quanh co khúc khuỷu và gian nan trong đó, cũng không suy nghĩ sâu xa cô đưa ra lựa chọn này với ý gì. Cô từ chối tất cả những khả năng có được, chỉ đem cơ hội cho cậu. Mắt cậu đỏ ngầu gầm lên: "Không giống vậy, em yêu anh, nhưng lại càng yêu anh ấy. Em đem phần tình cảm tốt nhất sâu đậm nhất trong lòng em trao anh ấy, mà anh, thứ anh muốn đúng lúc là phần tình cảm đó, rất chân thật rất hoàn mỹ, độc nhất vô nhị."

Tân Ý Điền nhìn vào cậu rất lâu, chậm chạp lắc đầu nói: "Tạ Đắc, anh thật sự quá tham lam rồi. Anh phải biết rằng, tim của em không thuộc về bất cứ ai, nó chỉ thuộc về chính em."

Tạ Đắc quay đầu đi, cắn răng nhẫn tâm nói: "Nếu thứ anh có được không phải thứ tốt nhất, vậy thì, anh thà rằng không cần. Em nhìn cho kỹ, anh là Tạ Đắc, không phải Tạ Hậu, xin em sau này đừng lẫn lộn nữa!"

Môi Tân Ý Điền run run, âm thanh trong cổ họng phát ra nhẹ nhàng– "Cho nên, ý của anh là, chia tay sao?"

Cả người cậu cứng ngắc đứng một chỗ, không hề động đậy.

Yêu đến tận cùng, yêu đến tuyệt tình.

"Em hiểu rồi." Tân Ý Điền nở nụ cười mỉa mai, nhìn bầu trời đêm đen kịt nói hỡ hững: "Quả nhiên vẫn chưa tiến thêm một bước. Hôm qua mẹ anh và mẹ em cùng ép chúng ta chia tay đi, như vậy cũng tốt, khỏi phải làm khó người lớn. Nếu anh nói vậy rồi, vậy thì chúng ta, cứ như thế, coi như hết."

Cô không nhìn cậu nữa, cúi đầu dọc theo đường cũ về nhà. Cô dùng hết khí lực toàn thân nén xuống sự đau khổ không ngừng dâng lên trong lòng, đếm bước chân một cách máy móc, một bước, hai bước, ba bước. . . một trăm năm mươi bảy bước, một trăm năm mươi tám bước. . . càng về sau, âm thanh càng nghẹn ngào, mỗi bước chân như nặng ngàn cân. Cô thấy ngực mình như bị cắt một nhát, bên trong trống trơn, ngoại trừ đau đớn cái gì cũng không có, nhưng một giọt nước mắt lại không khóc được.

Cô không thể không thừa nhận cách nhìn của mẹ cô đã đúng, bọn họ không thích hợp.

Chênh lệch về tuổi tác, nhận thức càng chênh lệch.

Ngoại truyện – Tình yêu của Tạ Đắc

Tân Ý ngủ mê mệt trong lòng cậu, nhưng cậu không cảm thấy buồn ngủ tí nào. Màn đêm lấp đầy phòng, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng xe chạy ngoài cửa sổ. Ba giờ sáng tinh mơ, sau ân ái cực độ, cậu vẫn không xác định được– cô ấy thật sự đã là của cậu không?

Từ khi 16 tuổi, vô số lần trong những đêm khuya tịch mịch không dằn lòng được, cậu vẫn ảo tưởng tất cả những gì thuộc về Tân Ý và cậu. Giờ đây thực sự có được rồi, tại sao vẫn không đủ?

Hơi thở của Tân Ý đều đặn mềm mại, ấm áp phả vào ngực trái cậu. Cô nhất định là làm đi làm lại kiệt sức rồi. Cậu cảm thấy nghẹt thở. Trong tích tắc, cậu hy vọng hai người cứ ôm nhau thế này mà chết đi.

Nếu như đây là mơ, cậu tình nguyện sẽ ngủ mãi không dậy.

Cậu nhớ lại cảnh cậu tình cờ gặp lại cô trước cổng trường. Một bóng dáng đứng nghiêng xa xa cũng đủ làm lòng cậu thổn thức, thoáng như trong mộng. Cậu cố tự trấn tĩnh mình đi đến trước mặt cô. Mà cô, căn bản không nhận ra cậu. Câu đầu tiên cô nói chính là —

"A! Là cậu, em trai Tạ Hậu!"

Ở nơi sâu trong ý thức của cô, cậu mãi mãi chỉ là em trai của Tạ Hậu mà thôi.

Cậu một lần lại một lần cảnh cáo chính mình, cô không thèm để ý cậu.

Nếu đã như vậy, tại sao cậu vẫn muốn đem mặt nóng của mình dán mông lạnh ngắt của người ta chứ? Bản thân cậu, kiêu ngạo và dục vọng, không cam chịu hai trạng thái cực đoan đau khổ giày vò nhau.

Trưa hôm sau cô về Bắc Kinh, cậu chạy như bay ra sân bay. Cô gọi điện thoại cho cậu, nói cậu không cần tới đây. Cậu có một dự cảm: nếu như lần này cậu không kịp thấy cô, sau này mãi mãi sẽ không bao giờ thấy cô. Cho dù giây tiếp theo có trời long đất lở, cậu cũng muốn thấy cô một lần!

Từ xa liền thấy cô đứng ở cửa đăng ký hết nhìn đông rồi nhìn tây. Cậu chạy nhanh về phía cô. A, cô ấy vẫn chưa đi, vẫn còn ở đây! Tự trong thâm tâm cậu cảm kích. Cô nhìn thấy cậu, khẽ mỉm cười, khóe miệng nhếch thành một độ cong rất đẹp, trong ánh mắt dập dềnh tia sáng vui sướng, dáng vẻ vẫy vẫy tay với cậu tản ra sự thích thú. Tất cả sức đề kháng vùng vẫy của cậu cứ như vậy hóa thành hư ảo.

Tân Ý, sẽ chẳng có ai yêu em hơn tôi. Gió xuân dù đẹp cũng không sánh bằng nụ cười của em.

Nhưng, em lại tàn nhẫn như thế. Em điềm nhiên như không mà nói với tôi–

"Tôi phải kết hôn rồi, hôn lễ tổ chức ngày 18 tháng 12, đến lúc đó hoan nghênh cậu đến tham dự."

Cậu từ kinh ngạc ban đầu chuyển thành phẫn nộ, cuối cùng cam chịu. Tất cả mọi người đều nói cậu "Tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn", cậu cũng không phủ nhận, chỉ là cái giá phải trả cho "Tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn" này cũng hơi quá lớn. Ai ai cũng bỏ cậu mà đi.

Em không thương tôi, từ chối dứt khoát. Như vậy cũng tốt. Chỉ là có thể đừng vô tình như thế không, chừa lại một con đường sống nhỏ nhoi cho tôi có được không? Cho dù là khoảnh khắc biết em từ lúc tôi mười sáu tuổi.

Cậu đang chìm đắm trong mối tình đã

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT