watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12036 Lượt

qua mà không có được, lúc này Tân Ý ngủ trong lòng cậu càng toát vẻ trân quý. Cậu không còn cách nào để ôm cô chặt hơn, dường như cô sẽ tan biến không còn thấy nữa bất cứ lúc nào. Lúc cô ngủ như một đứa bé, vô thứctrèo lên cậu, cuộn mình trong vòng tay cậu tìm kiếm ấm áp.

Cậu dùng cằm nhẹ nhàng cọ vào đầu cô, thì thào gọi tên cô: "Tân Ý, Tân Ý, Tân Ý — "

Không ngôn ngữ nào có thể biểu đạt trọn vẹn ý nghĩ yêu thương trong tim cậu, trên thế gian không có vật nào có thể chứa đầy tình cảm nồng nàn của cậu.

Tân Ý Điền trong lúc ngủ mơ bị quấy rầy, không an ổn trở mình, đạp chăn, "Ồn quá, Tạ Hậu — "

Một đòn cảnh tỉnh đưa cậu về thực tại. Cậu khiếp sợ nhìn cô đang ngủ không hề biết gì. Là cậu ảo thính chăng?

Xác thực trong lúc ngủ mơ cô đã gọi hai từ ấy — Tạ Hậu.

Thì ra từ đầu đến cuối, cậu cùng lắm chỉ là vật thay thế.

Dạ dày cậu đau đớn. Cậu chẳng bao giờ tuyệt vọng như vậy. Cậu giống như tự mình đến bờ sông, sương mù bay khắp trời, gió thổi ào ạt, ngoại trừ chính mình, cái gì cũng không nhìn thấy. Nhưng cậu biết, bên trái là vách núi thẳng đứng cao ngàn trượng, bên phải là dòng sông mênh mông vô bờ, ngoại trừ việc không ngừng đi về phía trước, hoặc giả chết nơi đây, thì không còn lối ra nào nữa.

Trong sương mù trắng xóa dày đặc chỉ mỗi mình cậu, nước sông lạnh buốt cắt da cắt thịt thấm ướt quần áo cậu. Cô độc và lạnh giá bao vây cậu đến cùng, trừ lần đó ra, cậu không còn cảm thấy sợ hãi.

Cậu vô cùng hiểu rõ, chỉ có Tân Ý mới có thể cứu cậu.

Cậu đối với khoảng không hư ảo trong màn đêm đau khổ hỏi: "Anh hai, cô ấy yêu anh, em phải làm sao đây?"

Cậu dường như thấy anh mình lơ lửng trong không trung mỉm cười với cậu, quanh thân được vây bởi một vòng hào quang kim nhạt.

Cậu chợt bừng tỉnh, anh hai đã không còn trên thế gian từ lâu rồi.

Cậu thương anh mình, cũng yêu Tân Ý, tuy rằng đây là loại tình cảm không giống nhau.

Cậu hẳn là nên thử hòa hợp chúng lại một thể.

Dạ dày cậu không đau nữa, nhưng cảm thấy khát nước. Lúc đứng dậy cậu cảm thấy quần áo mình bị cái gì đó đè lại. Cậu với tay bật đèn đầu giường, phát hiện thấy tay trái Tân Ý nắm chặt khúc dây đai lưng áo ngủ của cậu, mà bản thân cô hoàn toàn không biết gì cả. Cậu nhẹ nhàng kéo kéo, cô nắm rất chặt, không thể kéo ra được.

Cậu bỗng nhiên tha thứ cho cô. Vì cô trong lúc ngủ nắm chặt dây lưng áo cậu, cậu còn so đo gì nữa?

Dòng suy nghĩ trong đầu cậu cuồn cuộn, như nước sông chảy dồn dập không ngừng nghỉ. Một đêm không ngủ, cậu chẳng có tí cảm giác mệt mỏi. Tia nắng ban mai từ khe cửa sổ rọi vào, chiếu trên gương mặt đang ngủ say của Tân Ý, khuấy động ký ức thời niên thiếu của cậu.

Buổi trưa mùa hè năm 16 tuổi, cũng là ánh nắng và gương mặt lúc ngủ như vậy, khiến cậu một chút nữa thôi sẽ gây tội.

Cậu đứng dậy kéo rèm cửa ra, xốc chăn lên để cơ thể không gì che đậy của Tân Ý Điền được tắm trong ánh nắng rực rỡ. Cậu không kìm lòng nổi mà lặp lại một lần hình ảnh mà năm đó đã làm: cho cô nằm nghiêng bên phải tạo một tư thế chữ "弓", một tay khoát lên trên lưng, tay kia tùy ý đặt trên mặt, tóc trải ra hình rẽ quạt.

Vì chữ "yêu" vốn đầy ma lực, tất cả đều được lượng thứ, tất cả cũng được cho phép.

Chương 20: Ngoại trừ trốn đi không còn cách khác

Tân Ý Điền trở lại Bắc Kinh đi làm, tinh thần trạng thái không như trước đây, làm việc nào cũng lực bất tòng tâm. Cô muốn nghỉ một thời gian dài, dừng lại tất cả để nghỉ ngơi. Cô nói riêng với chủ nhiệm Tề là cô muốn thôi việc. Chủ nhiệm Tề rất giật mình, "Không phải cô đang làm rất tốt sao? Sao phải thôi việc?"

Mặt mày cô hiện vẻ mệt mỏi rã rời, nhắm mắt nói một cách uể oải: "Tôi cảm thấy rất mệt. Không phải buồn ngủ, mà là mệt. Nó xuất phát từ chỗ sâu nhất trong nội tâm, không phải đánh một giấc là có thể giải quyết được. Chức năng cơ thể như muốn tan vỡ bất cứ lúc nào. Chủ nhiệm, cái cảm giác này ông có hiểu không?"

Chủ nhiệm Tề gật đầu, thở dài nói: "Đây là căn bệnh chung của giới làm việc ở thành phố lớn, stress tâm lý. Tâm trạng gần đây của cô không tốt lắm, tâm tình rất suy sụp. Có tâm sự phải không? Hay là cãi nhau với bạn trai?"

Cô gượng cười, "Đâu có? Chỉ là bỗng thấy chán ghét cuộc sống đi làm từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, muốn trốn đến một nơi không ai quen biết mình."

"Cho dù thay đổi chỗ, lại ra làm sao? Lẽ nào cô tính đến đó an phận tuổi già, không đi làm sao? Hay cô lại muốn ẩn cư núi rừng, ngăn cách với thế giới?"

"Làm việc sau này chắc chắn là phải làm thôi — "

"Nếu đã còn muốn làm việc, sao phải thôi việc? Bây giờ tình hình việc làm càng ngày càng nghiêm trọng, không phải do tôi đề cử cô, dựa vào lý lịch và kinh nghiệm của cô, muốn tìm một công việc có phúc lợi, đãi ngộ không tệ đúng là không phải chuyện dễ dàng gì."

Tân Ý Điền lưỡng lự một hồi. Hay là mình chịu đựng khoảng thời gian khiến mình ngạt thở này trôi đi là được rồi? Cuộc sống không phải là vở kịch dưới ngòi bút của Henrik Isben[21">, sẽ không vì cô bỏ đi mà trái đất ngừng quay, cô cuối cùng phải quay về, sau đó tiếp tục làm việc, kết hôn, sinh con, ngày này qua ngày nọ, năm sau nối năm trước, cho đến già đi.

[21"> Henrik Johan Ibsen (20 tháng 3 1828 – 23 tháng 5 1906) là một nhà soạn kịch người Na Uy, ông được coi là cha đẻ của kịch nói hiện đại và là nhà văn vĩ đại nhất của Na Uy. Ibsen là một trong những nhà soạn kịch có tầm ảnh hưởng nhất mọi thời đại và được xem như là biểu tượng của đất nước Na Uy. Nhìn chung, các tác phẩm của Ibsen thường mang tính bị kịch, phản ánh các mặt trái của xã hội. Các tác phẩm của ông có thể chia làm hai loại là: Bi kịch sử và bi kịch xã hội

"Nếu như cô thật sự muốn thay đổi hoàn cảnh, thế này đi, cô có thể đến thành phố khác công tác. Đúng lúc bên Thượng Hải có người từ chức, cô có thể viết đơn xin."

Cô gật đầu, "Được, vậy tôi thử xem."

Cô muốn chạy đến một thành phố nơi mà không có bất kỳ quan hệ nào với Tạ Đắc. Như vậy cô mới có thể quên cậu.

Người chia tay, sợ nhất thấy cảnh sinh tình.

Cuối tuần chẳng có việc gì làm, cô đến quán cà phê gần khu Tam Lý Đồn đọc sách, nghe ngạc cho hết thời giờ. Món bò bít tết và rượu vang ở đây rất ngon, trước đây cô và Ngụy Tiên đã tới vài lần.

Quán cà phê nằm ở tầng hai đi bằng lối cầu thang bằng gỗ chật hẹp chỉ đủ chỗ cho một người đi, nếu chỉ nhìn sơ qua sẽ làm người ta nghĩlầm đây là thư viện. Khung kệ, bệ cửa sổ, dọc hai bên

lối đi bày rất nhiều loại sách, thiên văn địa lý, khoa học xã hội lịch sử, kiệt tác trong ngoài nước không sách nào là không có, thậm chí có cả những quyển hiếm có không còn xuất bản nữa. Ở đây phần lớn là mở nhạc cổ điển, thỉnh thoảng theo khách yêu cầu cũng bật nhạc jazz, một góc quầy bar cất kỹ

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT