watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12048 Lượt

không đầy một tháng sau bắt đầu sụt giảm, thị trường chứng khoán sụp đổ, quét theo cơn lốc tài chính toàn cầu.

Chi nhánh công ty bên Thượng Hải phái người đến Tổng công ty ở Bắc Kinh tham dự hội nghị, các vị lãnh đạo thương lượng bàn bạc để Tân Ý Điền đi. "Vốn dĩ cô là do Tổng công ty điều đến đây, bên kia cô quen thuộc hơn. Tuy rằng có hơi cực, có điều có thể ở khách sạn năm sao."

Cô cười hỏi: "A, có được ở phòng Tổng thống không?"

"Sao cô không hỏi luôn có máy bay riêng đưa đi không?"

Cô thu dọn hành lý đi Bắc Kinh, không ở khách sạn Hilton mà công ty đặt mà đổi lại ở khách sạn Châu Tế trên đường Kim Dung. Tạ Đắc mỗi lần đến Bắc Kinh thì phải ở khách sạn Châu Tế, cô muốn biết khách sạn này rốt cuộc có gì chỗ đặc biệt. Hội nghị diễn ra từ sáng đến tối, cô chức vị thấp, không có quyền lên tiếng, cảm thấy buồn chán cực kỳ. Tan tầm không có việc gì làm thì cùng đồng nghiệp bạn bè trước đây đi ăn uống, dạo phố đủ thứ. Mọi người lâu không gặp nhau, bóc lột tận tình chủ chi, những ngày cô ở Bắc Kinh không có ngày nào là về khách sạn trước mười hai giờ.

Ngụy Tiên nhờ hai người bạn lúc đi du học Hứa Mỹ Ninh mới biết được cô đến Bắc Kinh, gọi điện thoại muốn mời cô đi ăn. Cô nói: "Ý tốt của anh em nhận, mấy ngày nay ăn không nổi nữa, lần sau đi ha."

Buổi tối cô đi dự tiệc, thấy Ngụy Tiên bất thình lình cũng ở đấy. Hứa Mỹ Ninh tổ chức sinh nhật, kêu mọi người đến chúc mừng, lôi kéo tay cô cười nói: "Mình bảo Ngụy Tiên đến giúp vui, cậu không giận chứ?" Cô đành phải tỏ ý không sao. Ăn uống xong đi quán bar, mọi người nhất trí chơi đến hơn một giờ sáng mới ai về nhà nấy. Bởi vì cô không nói tiến nào liền chạy đi Thượng Hải công tác, bị mọi người trách tội, cần phải mượn rượu xin tha thứ, uống liền mấy ly. Ra ngoài bị gió đêm thổi, mùi rượu dâng lên, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, tim dập nhanh dữ dội, quả thực không chịu nổi.

Cho nên khi Ngụy Tiên đưa đề nghị muốn tiễn cô về khách sạn, cô không từ chối. Đêm hôm khuya khoắt, ngồi xe anh dù sao cũng an toàn hơn.

Trên đường Ngụy Tiên thấy một hiệu thuốc hai mươi bốn giờ, xuống xe mua cho cô thuốc giải rượu, căn dặn cô nhớ uống, "Nếu không ngày mai, em lại kêu đau đầu." Đối với sự ân cần chăm sóc của anh, cô không phản ứng gì, nhận thuốc để vào trong túi xách.

Đến khách sạn rồi, cô đẩy cửa xe đi ra, gió đêm khuya thật lạnh, cô run cả người. Ngụy Tiên theo sau, lấy áo khoác thể thao ở ghế sau khoác lên vai cô, tay chạm vào xương bả vai cô, kìm không được nói: "Dạo này em gầy quá, khí sắc cũng không tốt, phải chú ý sức khỏe."

Tân Ý Điền sờ sờ cái áo trên người, quay phắt lại nhìn anh, nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Anh lập lại trò cũ sao?"

Ngụy Tiên không lên tiếng.

Cô cười lạnh lùng, thở dài nói: "Định làm gì đây? Anh đừng nói cho em biết là anh hối hận rồi đó? Có lẽ là hành động tối nay của em khiến anh hiểu lầm, bây giờ em nói rõ cho anh biết — để anh đưa em về, là một sai lầm rất lớn khi em đến Bắc Kinh lần này."

"Lẽ nào chúng ta không thể làm lại từ đầu sao?" Ngụy Tiên cụp mắt nhìn xuống chân hỏi nhỏ.

Tân Ý Điền nhất thời nổi trận lôi đình, "Anh nghĩ rằng tôi bị Tạ Đắc bỏ, anh sẽ có cơ hội đúng không? Ngụy Tiên, làm người phải có phong độ, yêu là yêu, chia tay là chia tay, sạch sẽ lưu loát! Không dứt khoát sẽ ăn mòn con người dễ dàng nhất."

Ngụy Tiên ảo não nhìn cô, thì thào hỏi: "Thật là không còn cơ hội nào sao?"

Tân Ý Điền nói như đinh đóng cột: "Đương nhiên."

Một lần phản bội đã đủ rồi.

Anh lặng lẽ rút điếu thuốc ra, bước lên bậc thang, lưng đón gió đứng phía sau cột bằng đá cẩm thạch trên hành lang châm lửa, bật lửa vài lần mà không cháy.

Tân Ý Điền vốn định vào trong, thấy anh như vậy, đi vài bước thì dừng lại, chậm rãi nói: "Khi đó em rất muốn kết hôn với anh, anh lại bỏ, chọn người khác. Bây giờ, em chỉ muốn một mình đi thật xa. Tháng mười em sẽ đi Canada, cho nên, anh hãy tìm một cô gái hiền lành dịu dàng kết hôn đi — "

"Em muốn đi Canada? Làm gì?" Ngụy Tiên ngẩng đầu nhìn cô, có chút giật mình. Tàn thuốc trong tay chợt lóe chợt tắt, gió đêm rất nhanh thổi tắt nó.

Cô nhún vai, "Học hành, làm việc, kết hôn, kết cục đã định, không ngoài những thứ này. Dù sao ở trong nước cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Là vì Tạ Đắc sao?"

Cô rất muốn nói "không phải", nhưng đêm tối càng khiến cô chân thật. Cô im lặng.

"Anh giờ mới biết được, thì ra em yêu cậu ta đến vậy." Giọng nói của Ngụy Tiên nghe ra qua nhiều xúc động đố kỵ.

Chỉ có yêu một người, mới có thể cho anh ta quyền lợi tùy ý tổn thương mình. Hận càng sâu, yêu càng sâu.

"Có một ngày, những việc này sẽ trở thành quá khứ, em rất lạc quan. Cuộc sống mãi mãi là cuộc sống, mặc kệ anh có chịu hay không, nó sẽ đẩy anh đến phía trước." Tân Ý Điền nói rất to, thà nói cho Ngụy Tiên nghe, không bằng nói tự mình nghe.

Cô cởi áo khoác trên người, lúc định đưa lại cho Ngụy Tiên, bị một ánh đèn chiếu mạnh vào làm mắt hầu như không mở ra được, vội giơ tay che lại.

Mấy chiếc xe màu đen dừng trước cửa khách sạn. Hai người mặc âu phục đen, thân hình khôi ngô nhảy xuống xe, luống cuống tay chân chạy tới chiếc xe phía trước đỡ một người xuống xe."CậuTạ, cẩn thận!" Cô nghe giọng Tứ Xuyên quen thuộc của Đổng Toàn vọng lại cách đó không xa, lập tức hiểu ra người bị mọi người vây quanh là ai. Cô chột dạ như kẻ trộm, vội vã khoác áo Ngụy Tiên, đội mũ, đưa lưng về phía họ trốn sau cột đá cẩm thạch cách cô gần nhất.

Tuy cô núp sau cột, nhưng lúc đó cô quyết định ở trong khách sạn này, có lẽ đang chờ mong khoảnh khắc này tới chăng. Trong thâm tâm luôn có một tiếng nói âm thầm, ích kỷ mê hoặc cô, trước khi xuất ngoại, cô muốn nhìn thấy cậu một lần, dù cho chỉ là len lén nhìn một cái thôi.

Coi như là ly biệt.

Cô nghe thấy tiếng từng bước chân của Tạ Đắc đi đến phía cô, chầm chậm, nặng nề, loạng choạng, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ nói không cần người đỡ, xen lẫn trong gió là mùi thuốc lá mùi rượu nồng nặc. Có lẽ là cậu đã đi tiếp khách, uống trễ như vậy mới về. Bước chân cậu càng gần, toàn thân cô càng cứng ngắc, cố nín thở không động đậy ở nơi đó. Kỳ thực cô cũng biết cậu say khướt như vậy, cô lại che chắn toàn thân trốn ở chỗ tối, cậu không phát hiện ra cô. Nhưng đến lúc này cô mới xót xa nhận ra, thì ra chỉ cần cậu lộ diện, thế giới của cô sẽ chấn động. Ngoài việc trốn đi thiệt xa, cô không còn cách nào khác.

Khi cô nghe thấy cậu bước lên bậc thềm thì khựng lại mấy giây, mọi người đều ngừng bước theo. Khoảnh khắc đó dường như không khí ngừng chảy, xung quanh yên tĩnh không có một âm thanh nào. Rất nhanh cậu nặng nề bước lên một bậc thềm cuối cùng, dẫn mọi người đẩy cửa vào trong.

Cô như thể tránh được một kiếp vội thở dài một hơi, ra khỏi chỗ tối, nhưng phát hiện Ngụy Tiên không cẩn thận đứng dưới ánh đèn ngay lối đi, mắt vẫn còn nhìn vị trí

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT