|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mà Tạ Đắc đứng lúc nãy, không hề có ý nghĩ tránh né.
Hèn chi lúc nãy cậu lại dừng bước, thì ra đã thấy Ngụy Tiên. Vừa nãy hai người họ như kẻ thù gặp nơi ngỏ hẻm, ánh mắt giao nhau, nhưng không nói lời nào, sát bên người mà qua, rốt cuộc là một cảnh tượng thế nào?
Tân Ý Điền không thể nào tưởng tượng.
Cô run rẩy kéo nón khỏi đầu, vứt áo khoác trên đất, giẫm mạnh một cái, cố ý phục thù hành động khi nãy làm cô bối rối.
Một đêm trằn trọc, không ngủ được, vừa mới tảng sáng cô đã rời gường. Cô đã đặt chuyến bay chín giờ sáng nên giờ vẫn còn sớm. Cô từ từ thu dọn hành lý, tắm nước nóng, đắp mặt nạ dưỡng da. Tuy không muốn ăn nhưng cô ráng uống một cốc sữa to. Lúc cô kéo vali ra khỏi khách sạn còn chưa đến bảy giờ.
Cô đi qua bậc thềm mà Tạ Đắc đứng tối hôm qua, trong đầu hiện lên cảnh cậu say khướt, bước chân lảo đảo, sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ mệt mỏi rả rời, cô không khỏi hoảng hốt một chút. Cô ngơ ngẩn đứng lề đường chờ xe taxi, gió lạnh sáng sớm thổi qua, cô xoa xoa cánh tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm, trời cao mây trắng, một khoảng trống không, cô chợt nhận ra mùa hè đã qua từ lâu, mùa thu bất tri bất giác lặng lẽ đến hơn phân nửa.
Đổng Toàn xưa nay có thói quen tập thể dục buổi sáng, khi đang chạy bộ về khách sạn thì thấy cô đứng bên đường, vội lại gần chào hỏi, "Cô Tân, sao cô ở đây?"
"A, anh Đổng, là anh sao. Tôi đến Bắc Kinh công tác." Tân Ý Điền thấy anh mặc áo may ô quần soóc, đầu đầy mồ hôi, cười nói: "Sáng sớm dậy tập thể dục sao?"
Anh gật đầu, "Phía sau khách sạn có công viên nhỏ, cảnh vật khá được, dù gì ngủ không được, thức dậy chạy hai vòng. Còn cô, muốn đi đâu?"
"Đi máy bay, về Thượng Hải."
"Cô Tân, cô đổi việc phải không?"
"Không có, chỉ là điều đến Thượng Hải làm việc."
"À, thì ra là như vậy. Cậu Tạ có một lần đến Bắc Kinh, đến công ty cô chờ cô tan tầm, mà không đợi được, gọi điện thoại thì sai số, sau này mới biết cô đã đi. Tối qua cậu ấy đau đầu cả đêm, uống thuốc ngủ, trời gần sáng mới ngủ được."
Tân Ý Điền nghe xong, hồi lâu không nói chuyện."Các anh đều khỏe chứ?" Cô nói mỗi chữ mỗi câu rất cố sức.
Đổng Toàn nhìn cô một cái, "Tôi vẫn vậy thôi, cậu Tạ không khỏe lắm. Cậu Tạ mở một tòa cao ốc ở Bắc Kinh, bây giờ tình hình kinh tế không khả quan, ngân hàng không chịu cho vay."
Cô cả kinh, ngẩng đầu hỏi: "Vậy phải làm sao?"
"Cậu Tạ đang đi khắp nơi tìm cách." Anh dừng một chút, "Cuối cùng cũng sẽ có cách giải quyết thôi."
Tân Ý Điền lộ vẻ lo lắng, trong lòng có loại cảm xúc không nói nên lời. Cuối cùng chỉ có thể đè nén tâm tình chất chứa trong lòng, nghiêm túc nói: "Sau này cơ hội gặp nhau sẽ không nhiều. Hy vọng anh và cậu ấy mọi chuyện đều thuận lợi. Tôi đi đây" Cô thấy một chiếc xe trống đang chạy đến, vội vẫy tay gọi xe.
Đổng Toàn nghe lời cô nói như là từ biệt, nghi ngờ nhìn bóng lưng cô, vội gọi cô hỏi: "Cô Tân, có phải cô muốn đi đâu không?"
Cô mở thùng xe phía sau, bỏ vali vào đó, quay đầu nhìn anh cười cười, "Tôi phải đi du học. Sách vở thì không bao giờ thiếu. Học thêm nhiều một chút, cũng đâu hại gì. Chuyến bay ngày mười tháng sau. Tôi không hy vọng mọi người đánh trống khua chiêng làm tiệc rầm rộ tiễn tôi, sau này nói không chừng sẽ không về. Tôi đi đây, anh bảo trọng."
Đổng Toàn hơi sốt ruột, "Cậu Tạ biết không?"
Động tác mở cửa xe nhất thời khựng lại, cô không quay đầu lại, thở dài nói: "Anh Đổng, các anh phải chú ý sức khỏe." Cô ngồi vào, xe lăn bánh, những tòa nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau hai bên đường vụt qua.
Tình cảm giữa cô và Tạ Đắc, tựa như phong cảnh xinh đẹp bên đường, chỉ dừng lại một chút, cuối cùng vẫn phải vuột mất.
Cuối tháng Chín cô từ chức, về Thượng Lâm chuẩn bị thủ tục xuất ngoại. Thẩm gia tính tổ chức lễ một trăm ngày cho con trai của Thẩm Quân Hòa.
Thẩm Quân Hòa đã có vợ con nên không giống cái kiểu ăn chơi quậy phá trước đây, đang phụ trách khối vận chuyển trong xưởng trang phục của ba, tuy rằng không tình nguyện, nhưng vì nuôi gia đình sống qua ngày, không thể không chạy đôn chạy đáo, do đó cứ mua vé số để ôm mộng trúng giải độc đắc năm triệu tệ. Mỗi ngày cậu ta phải bỏ ra hai mươi tệ để mua vé số, Liêu Thi Linh lầm bầm cậu hoang phí tiền. Cậu ta tức giận nói: "Thuốc thì không cho tôi hút, nói là không tốt cho con; rượu cũng không cho uống, nói cô không thích; bây giờ vé số cũng không cho mua, có để cho tôi sống không hả?"
Tân Ý Điền tránh một bên nghe vừa bực mình vừa buồn cười. Cậuta đối với cuộc đời vô cùng tích cực, tràn ngập nhiệt tình, về mặt này cậu ta so với mọi người hơn hẳn một bậc. Liêu Thi Linh hỏi chồng đã định danh sách khách mời chưa, Thẩm Quân Hòa uể oải lật thiếp mời trên bàn, đột nhiên quay đầu nhìn Tân Ý Điền, hỏi: "Tiệc mừng trăm ngày nếu Tạ Đắc có thể đến, vậy thì nở mặt nở mày rồi! Xem ai còn dám nói tôi không có bản lĩnh!"
Tân Ý Điền chỉ lo cúi đầu uống nước, làm bộ không nghe được cậu ta nói gì.
"Tân Ý Điền, chị có thể nghĩ ra cách nào không?"
Tân Ý Điền vội cắt ngang, "Tôi và cậu ta chia tay rồi."
"Chia tay cũng không phải tuyệt giao, không làm tình nhân còn có thể làm bạn bè mà! Chị không ngại gọi điện hỏi anh ta thử xem, chỉ là– "
Tân Ý Điền hơi phát cáu, "Thẩm Quân Hòa, cậu muốn mời cậu ta, cứ việc, đừng có lôi tôi vào." Liêu Thi Linh thấy cô mất hứng, vội hòa hoãn, "Quân Hòa chỉ là tùy tiện hỏi thôi, chị đừng nóng giận nha."
Thẩm Quân Hòa bĩu môi, "Cũng không phải tôi bỏ chị, chị nổi cáu như thế làm gì?"
Cô đứng phắt dậy, không lên tiếng về phòng mình. Cô hận mình chỉ mới vừa nghe tên Tạ Đắc thì lòng dạ rối ren. Cô bị làm sao vậy?
Cô muốn nhanh chóng xuất ngoại, sau đó quên hẳn cậu.
Chương 21: Thế sự thay đổi khôn lường
Hà Chân đối với việc Tân Ý Điền xuất ngoại vô cùng khó hiểu. "Hay quá ha, sao cậu lại muốn xuất ngoại? Tính sau này không thèm về luôn sao?"
Hai người ở quán cà phê nhỏ trong Thượng Đại ăn cơm. Tân Ý Điền dùng cái nĩa tơi tơi món mỳ Ý, nói: "Thì xuất ngoại xem thử, nếu
có cơ hội thích hợp thì ở lại, không về."
"Cậu không muốn về nước thiệt sao? Là do Tạ Đắc?"
"Không liên quan anh ta."
Hà Chân nhìn cô lắc đầu, "Cậu cũng sắp đi rồi, còn nói không liên quan cậu ta. Tớ chỉ có thể nói cậu là chết rồi mà còn cãi bướng!"
Tân Ý Điền lườm cô một cái, "Được rồi, vậy liên quan anh ta, thế này được chưa!"
"Ôi, cậu đừng vừa nhắc tới cậu ta thì sồn sồn lên thế chứ! Xuất ngoại giải sầu thì tớ không ý kiến, nhưng mà cái này là cậu một đi không trở về, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Chết ở nước ngoài chẳng ai biết. Còn nữa, nước ngoài cho dù tốt, cũng không bằng ánh trăng tròn Trung Quốc đâu nha. Tục ngữ nói, ta về ta tắm ao ta, dùng trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




