watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12040 Lượt

dù sạch ao nhà vẫn hơn."

"Vậy tớ cũng phải có cái ao mới được!" Cô bực mình gào lên, "Được rồi, được rồi, không nói mấy cái này nữa. Nói cậu đi, chuyện nhà cửa sao rồi? Con bé đâu?"

"Chúng tớ ưng ý một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, hơi xa trung tâm một chút, nhưng giao thông công cộng cũng được. Đã thanh toán kỳ đầu tiên, tháng sáu năm sau sẽ trả tiếp. Tớ và Lục Thiếu Phong đều phải đi làm, con bé để mẹ tớ trông, chờ nhà cửa lắp đặt xong xuôi thì đón nó về."

Tân Ý Điền nhìn cô cười, "Ngưỡng mộ cậu quá, chồng có rồi, con gái có rồi, nhà cũng có luôn. Một nhà ba người, hòa thuận vui vẻ, thật tốt!"

Hà Chân vỗ vỗ đầu cô, nói tiếp: "Tốt cái gì, trong cái khổ tìm cái vui mà thôi. Mỗi tháng tiền nhà ép tớ thở không nổi nữa nè. Hai mươi năm, đến khi trả góp xong đầu tớ cũng bạc trắng cả rồi. Lục Thiếu Phong quen xài tiền như nước, lúc nào cũng làm tớ giận chết đi sống lại. Còn con bé, dù sao cũng phải cho nó ăn ngon nhất, mặc đẹp nhất, chăm sóc tốt nhất, học trường giỏi nhất. Tớ hận không thể làm một tệ biến thành hai."

Tân Ý Điền nháy mắt nói: "Oán giận cái gì, dù sao cũng là cậu cam tâm tình nguyện."

Hà Chân hớn hở cười ha ha, "Điều này cũng đúng." Một lát sau lại hỏi, "Cậu phải đi thật sao? Khi nào bay?"

"Cuối tuần sau. Ngày đó cậu phải đi dạy, không cần đến tiễn tớ đâu. Bữa cơm hôm nay coi như tiệc chia tay của chúng ta đi. Cậu cũng biết tính tớ rồi, thích tụ tập không thích phân tán."

"Vậy cậu còn muốn đi!" Hà Chân nhịn không được oán giận, "Sau này muốn gặp cậu một lần cũng khó. Như câu nói của Đỗ Phủ: Người đời không gặp nhau, chuyển động như sao Sâm với sao Thương."

"Cậu đừng đa cảm quá, cũng không phải sinh ly tử biệt. Chỉ là xuất ngoại thôi, làm như là chuyện gì ấy."

"Con gái con đứa, chỉ có một mình, đến cái nơi xa như thế, lỡ gặp phải kẻ xấu thì làm sao? Càng nghĩ càng lo." Nói rồi lại nói, hai mắt Hà Chân dần đỏ lên.

"Được rồi, Mẹ tớ còn chưa được đa sầu đa cảm như vậy."

"Đó là bởi vì cậu gạt mẹ nói là đi tu nghiệp, học một năm sẽ trở lại."

"Nói không chừng một năm sau tớ về thật. Thế sự thay đổi khôn lường, nói thay đổi là thay đổi, nhanh đến nỗi làm người ta không thể tin được."

Hà Chân nhìn cô nói nghiêm túc: "Có lẽ bây giờ cậu muốn đổi môi trường hoàn cảnh để thay đổi tâm tình, nhưng đừng quên, nơi này mãi mãi là nhà cậu, hoan nghênh cậu quay về bất cứ lúc nào."

Tim Tân Ý Điền bị một dòng nước ấm tràn vào làm lung lay một chút. Tuần sau cô phải đi rồi, sự kiên quyết ban đầu cho đến bây giờ lại có chút không xác định được. Cô nắm không được, buông cũng không xong, rốt cuộc đang lưu luyến cái gì? Cô hoang mang rồi.

Ngày ba mươi tháng Chín, cô cố ý đi mua sắm trước ngày quốc khách để mua một cái vali cỡ lớn sẵn né dòng người đổ ra đường ngày "quốc khánh một tháng mười". Cô dạo quanh khu bán vali nửa ngày trời, muốn chọn một cái rắn chắc xài bền, so sánh giá cả các loại. Hôm đó là thứ năm, lại không phải ngày lễ ngày nghỉ, người mua sắm không nhiều lắm. Cô đứng bên ngoài quầy hàng, một tay chống cằm quan sát cái vali màu lam bên trong tủ kính, nghe thấy phía sau vang lên giọng nói trong trẻo gọi cô "học tỷ".

Cô ngoảnh đầu lại, thấy cô gái có cái tên giống một chữ "Ý" trong tên cô, sau này mới biết được đó là "Dịch" không phải "Ý", người ta họ Đường tên Dịch. Hai người lúc đầu chào hỏi khách sáo, ngạc nhiên thế giới này thật buồn cười.

Đường Dịch cười nói: "Giờ em làm việc ở Bắc Kinh. Nghỉ lễ quốc khách thì về trường thăm bạn học, tiện thể về nhà lấy một ít quần áo mùa đông, chăn dày…, đồ nhiều lắm xách không nổi, tính mua một cái va li to hơn, bền hơn một chút. Không ngờ lại gặp chị, thật trùng hợp quá đi."

Tân Ý Điền cười nói: "Ha ha, cái này gọi là 'Tư tưởng lớn gặp nhau'. Vali cửa hàng này vốn nổi tiếng nhất trong thành phố, chất lượng tốt, giá lại không mắc."

"Học tỷ, chị thật dí dỏm quá."

Lầu dưới trung tâm thương mại có quán "Haagen-Dazs", Tân Ý Điền hỏicô có thời gian không, hai người đi nơi nào đó nói chuyện trên trời dưới đất. Đường Dịch nói một mình cũng buồn chán lắm, vui vẻ đồng ý. Hai người xách theo vali đã mua vào quán, một người chọn một loại kem.

Tân Ý Điền cười nói: "Em với Trần Thượng, phải họ Trần không nhỉ? Chị nhớ trước đây mọi người đều gọi cậu ta là 'A Thượng'. Hai người thế nào rồi? Chị trước đây vẫn cứ râu ông nọ cắm cằm bà kia, tưởng em là …bạn gái Tạ Đắc." Nhắc tới Tạ Đắc, cô hơi mất tự nhiên.

Đường Dịch cúi đầu, nhàn nhạt nói: "Tụi em chia tay rồi."

Cô hơi băn khoăn, "Là vì… tốt nghiệp sao?"

"Cho là vậy đi." Đường Dịch cười gượng gạo, nhanh chóng chuyển đề tài sang cô, "Học tỷ, giờ chị còn làm ở Bắc Kinh không?"

Cô ngập ngừng rồi lắc đầu nói: "Không có, không còn làm nữa."

"A! Nhưng mấy ngày nay học trưởng vẫn ở Bắc Kinh, chị biết không?"

Cô cúi đầu, điềm nhiên nói: "Cậu ta trước đây cũng hay đến Bắc Kinh công tác."

Đường Dịch tỉ mỉ quan sát vẻ mặt cô, do dự một chút, ấp úng hỏi: "Học tỷ, chị không biết chuyện của học trưởng sao?"

"Chuyện gì?" Cô thấy hơi lạ.

Đường Dịch trách cứ nhìn cô, kích động nói: "Chị không đọc báo sao? Tình trạng học trưởng bây giờ vô cùng khó khăn, sao chị lại không biết được!" Không ai không biết Tạ Đắc yêu cô biết bao nhiêu, sao cô lại không đếm xỉa đến, chuyện gì cũng không biết?

Cô nhớ Đổng Toàn có nói "Ngân hàng không chịu cho vay", sắc mặt trở nên nghiêm trọng, "Là về mặt tài chính sao? Nghiêm trọng đến cỡ nào?"

"Bên ngoài tung tin đồn rằng tập đoàn Tạ Thị sắp phá sản. Rất nhiều công ty nghe phong phanh mà nhao nhao đến đòi nợ, ngân hàng cho vay lại không giải ngân. Học trưởng đi khắp nơi gom góp tiền bạc, đã đem nhà cửa đi cầm cố. Một số đồ cổ đáng giá, thư họa, châu bảo đều cầm bán đấu giá. Em nghe nói, tập đoàn Tạ Thị hai tháng nay chưa trả lương nhân viên, rất nhiều nhân viên đã từ chức rồi."

Tân Ý Điền khiếp sợ không ngớt, ngây người nhìn cô, một lát sau mới nói: "Nửa năm trước không phải còn tốt lắm sao? Sao đột nhiên trở thành như vậy?"

Đường Dịch thở dài nói: "Thương trường như chiến trường, trong khoảnh khắc biến động bất ngờ. Hình như có người ở phía sau muốn học trưởng vào đường chết. Mấy ngày trước em có đến thăm anh ấy, sợ hết hồn, hình dạng rất tiều tụy, còn không ngừng hút thuốc, liều mạng uống cà phê. Vì đi khắp nơi xoay sở tiền bạc hết ngày này qua ngày khác nên mấy ngày không ngủ. Nghe lời anh ấy nói có vẻ rất tự trách mình, nói anh ấy nửa năm này tâm trạng không tốt, không phát hiện được lực lượng ngầm trong nội bộ công ty có vấn đề; còn nói bị kéo theo khủng hoảng tài chính toàn cầu, anh ấy trẻ người thiếu kinh nghiệm, là thương trường cho anh ấy một thử thách lớn."

Tân Ý

Trang: [<] 1, 64, 65, [66] ,67,68 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT