watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12031 Lượt

sự chăm sóc của Tạ Đắc, luôn luôn coi cậu như anh cả, vô cùng kính trọng cậu, do đó rất có vài phần sợ cậu, lúc này thấy sắc mặt cậu nghiêm trọng thế này, sợ ấp a ấp úng: "Dù sao… cái này đâu phải trộm cũng không phải cướp."

"Vậy ở đâu ra?" Tạ Đắc thấy cô có ép thế nào cũng không chịu nói thật, trong lòng đoán được vài phần, quay đầu sang một bên, nét mặt chợt nghiêm trọng đau khổ, thấp giọng hỏi: "Có phải cô ấy đưa em không?"

Đường Dịch thấy cậu như vậy, không nhịn được gọi một tiếng "Học trưởng", cô đành phải nhận tội, nói: "Học tỷ sợ anh không cần, không cho em nói anh biết — "

"Anh đương nhiên không cần!" Sắc mặt cậu tái nhợt, giơ tay ném chi phiếu xuống đất.

Đường Dịch nhặt lên lại, muốn khuyên mà không dám, "Học trưởng, sao anh lại phải?"

Anh nói với giọng điệu không được xía vào: "Em đi đi!" cậu lạnh lùng phất tay xin cô đi, đôi mắt rét lạnh như hồ sâu.

Cậu lúc bình thường vẫn lạnh lùng nhưng nổi giận lớn như vậy là lần đầu tiên Đường Dịch chứng kiến. Cô không dám nói thêm cái gì, ỉu xìu đóng cửa đi ra ngoài.

Cô gọi điện cho Tân Ý Điền, "Học tỷ, hay là chị đích thân đến đi. Sức khỏe học trưởng không tốt, lại cáu gắt, em thật hết cách rồi."

Tân Ý Điền do dự hồi lâu, nghĩ thầm hay là mình đến Bắc Kinh một chuyến, coi như đi thăm bệnh. Dù sao giờ cô cũng đang thất nghiệp, thời gian có rất nhiều. Vì tài chính cô giờ hơi kẹt, nên phải mua vé xe lửa, ngồi ghế cứng, ròng rã mười bảy tiếng mới đến .

Đã lâu cô không còn ngồi ghế cứng. Đang kỳ nghỉ quốc khánh, lượng khách đường sắt tăng đột biến, hơn nữa dường như toàn bộ đều tăng trong khoang ghế cứng. Lối đi và khe hở giữa hai chỗ ngồi đều chật ních nam nữ già trẻ – những người đi du lịch hay kiếm sống, tiếng khóc trẻ con ầm ĩ hết đợt này đến đợt khác, trong không khí tản ra mùi mồ hôi khó ngửi, mùi hôi chân cùng với mùi mốc meo tích tụ quanh năm suốt tháng. Cô suýt chút nghĩ rằng mình không chịu nổi để đến Bắc Kinh nữa.

Có điều đi xe lửa lần này, làm cô chợt thấy những ngày tháng trước đây của mình thật sự quá nhàn hạ, hoàn toàn quên mất thế giới bên ngoài ra làm sao, những người khác trải qua cuộc sống thế nào.

Đường Dịch đến sân ga đón cô về nơi ở của mình. "Học tỷ, nếu chị không chê, buổi tối đến phòng em ngủ, em ngủ phòng khách, đỡ phải tốn tiền ở khách sạn. Bạn cùng trọ phòng với em, anh ta đi công tác rồi."

"A, không không không, chị ngủ phòng khách được rồi, làm phiền em chị rất áy náy rồi." Cô khăng khăng đòi ngủ sofa, đường Dịch đành phải thôi đi, lấy chi phiếu trả lại cô, tỏ ý xin lỗi vì mình không thể giúp được.

Tân Ý Điền theo địa chỉ Đường Dịch đưa đến bệnh viện tìmTạ Đắc, nhưng y tá nói cậu đã xuất viện. Cô gọi điện thoại cho Đổng Toàn, Đổng Toàn nói tòa nhà mới khai trương có người gây sự đánh nhau, cậu Tạ vội đến đó giải quyết tranh chấp.

"Đang yên đang lành, sao lại có chuyện gây sự?"

"Còn không phải vì tiền?"

"Rắc rối lớn không?"

"Cục diện đã được khống chế, cậu ấy đáp ứng một tuần sau sẽ thanh toán tiền nợ còn lại."

"Ở đâu ra tiền?"

Đổng Toàn hồi lâu không nói chuyện, than thở: "Cậu Tạ mấy ngày này quả thực khó khăn cực kỳ, nhờ vả khắp nơi."

Cô nhẹ giọng nói: "Tôi muốn gặp cậu ta."

Phòng ở khách sạn Châu Tế Tạ Đắc đã trả trước nửa năm tiền phòng, vì thế cậu vẫn ở đó. Đổng Toàn nói qua điện thoại rằng họ sắp về, nhưng mà Tân Ý Điền đợi đến khi trời tối vẫn không thấy bóng dáng họ. Cô ngồi xe lửa hầu như chưa ăn gì, lúc trưa không có hứng ăn nên chỉ ăn một ít trái cây, nên giờ đói bụng sớm, nhưng sợ lúc cô đi ăn thì Tạ Đắc về, nên đành phải chịu đựng.

Tạ Đắc mang theo tức giận đầy người đi tới, vừa bước nhanh vừa nói: "Đổng Toàn, anh đi điều tra xem ai cầm đầu gây chuyện, tôi muốn coi ai đứng đằng sau giật giây hắn! Còn nữa, việc hẹn Châu Hàng Trường ăn cơm đã làm xong chưa –" cậu mới nói được nửa câu thì khựng lại. Cậu thấy Tân Ý Điền hướng cậu đi tới.

Cậu gầy rất nhiều, hai mắt trũng sâu, tóe ngọn lửa tức giận, hình dạng rất nghiêm khắc, chòm râu lởm chởm trên cằm không biết là đã quên cạo hay vội vội vàng vàng không cạo sạch, có phần xanh hơn thường ngày, ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp một điếu thuốc đang cháy nhưng không hút. Tân Ý Điền bỗng thấy cậu, cảm giác trong thân thể có đợt sóng thủy triều dâng lên mãnh liệt chặn cổ họng cô, khiến cho dây thanh bị chìm ngập trong dòng nước xiết, không phát ra được tiếng nào.

"Em tới làm gì?" Giọng cậu giống như dòng nước chảy từ trên núi tuyết xuống hòa vào máu, mang theo một loại băng giá xuyên thấu tâm can.

Cô móc tấm chi phiếu trong túi áo đưa cho cậu, thở dài nói: "Coi như tôi cho anh mượn."

Cậu không nhận, ngẩng cằm, kiêu ngạo nói: "Tôi không cần."

"Anh rõ hơn tôi, bây giờ không phải lúc phô trương, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng — "

"Tôi nói tôi không cần!" Tâm trạng cậu đột nhiên kích động, "Tôi phá sản, tôi thất bại, tôi vô tích sự, đó là chuyện của tôi, liên quan gì đến em? Em cho rằng em là ai? Chẳng phải em đổi công việc, đổi số điện thoại, chạy trốn đến Thượng Hải sao? Không phải em với Ngụy Tiên tình cũ không rủ cũng tới, anh anh em em sao? Không phải là em muốn xuất ngoại, mãi mãi không quay về sao? Vậy em đi đi! Còn tới đây tìm tôi làm gì? Cố ý chạy tới xem tôi làm trò cười cho thiên hạ phải không?"

"Này, anh có thể nói đạo lý một chút được không? Chia tay là tự mình anh nói ra, cái người bị bỏ rơi là ai, anh có cái gì mà không cam lòng? Còn nữa, anh làm trò cười cho thiên hạ có gì hay mà xem, tôi mắc gì phải ngàn dặm xa xôi chạy đến đây xem anh xấu mặt, tưởng tôi ăn no rửng mỡ sao — " cô điều chỉnh tâm trạng đang tức giận, hạ giọng thấp xuống: "Tạ Đắc, đừng hành động theo cảm tính, anh nên biết là em có ý tốt, em chỉ mong anh có thể nhanh chóng vượt qua giai đoạn khó khăn này."

Cậu quay

đầu đi, nói lạnh lùng: "Tôi không cần em vờ vĩnh có ý tốt!"

Tân Ý Điền tức giận kéo cậu lại, "Anh nói rõ ràng cho em, em làm sao lại vờ vĩnh?"

"Em không thương tôi, tất cả đều là giả mù sa mưa." Cậu cố chấp nói

"Đến bây giờ em chưa từng nói là em không yêu anh, ngược lại là anh, mỗi lần nói yêu em là mỗi lần làm tổn thương em. Nếu như em không yêu anh, thì hôm nay sẽ không xuất hiện ở đây." Cô nhìn cậu, khẽ lắc đầu, ánh mắt thấm đẫm đau xót, "Em nhiều lần châm chước rằng anh chưa chín chắn, thế nhưng những lời mà anh nói hôm nay — em thật sự quá thất vọng rồi!" giọng cô vừa nhỏ vừa yếu, bởi vì đau lòng, cả người yếu ớt như bị bệnh năng.

Cậu không hề động lòng, "Làm em thất vọng tôi cũng không còn cách nào. Nếu em đã quyết định phải đi, vậy đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Tân Ý Điền nổi nóng "Anh cho rằng em không muốn sao?"

"Tôi chưa bao giờ cản em."

Tấm chi phiếu trong tay cô run lên, nghiến răng nghiến lợi

Trang: [<] 1, 66, 67, [68] ,69,70 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT