watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12026 Lượt

thấy mọi khí lực sức sống đều như cạn kiệt, hốt hoảng cho rằng đã đến giới hạn cuối cùng.

Vậy thì hãy để cho họ ôm chặt lấy nhau đi! Bốn rưỡi sáng, trên đường không một bóng người, nhân lúc trước khi chưa đến giới hạn cuối cùng, buông bỏ hết những thứ gọi là rụt rè, tự tôn. Loại trừ tất cả mọi cản trở, hãy yêu tận tình đi!

Cô yêu anh, anh cũng yêu cô, còn có gì quan trọng hơn điều này?

Thời gian giữa hai người như ngừng trôi, trong trời đất chỉ còn lại có hai người u mê không giác ngộ. Tạ Đắc thì thầm vào tai cô: "Tân Ý Điền, xin lỗi — "

Tân Ý Điền tức giận nói: "Xin lỗi cái gì? Anh nói rõ ràng."

"Tất cả."

"Hey, anh bớt rắc rối đi. Em còn chưa tính sổ với anh đó!" Tuy miệng cô nói lời uy hiếp, nhưng ý cười không kìm được lan trên gương mặt.

"Vậy dùng thời gian cả đời để tính dần, được không?"

Cô chợt liều lĩnh nói một câu, "Tại sao em phải đồng ý chứ?"

Tạ Đắc hơi kinh ngạc, nhớ lại những tổn thương mình đã gây ra cho cô, chậm rãi buông cô ra, trên mặt hiện ra nét đau thương. Tân Ý Điền vốn định trêu cợt anh thêm, nhưng không đành lòng thấy anh thất vọng như vậy, hai tay vòng quanh thắt lưng anh, dúi đầu vào ngực anh, khẽ nói: "Bởi vì em yêu anh."

"Thật không?" Nét mặt anh rất xúc động, không ngờ cô vào lúc này đây lại nói ra lời yêu anh, cảm giác như bị ảo thính, vẫn không thể tin được hỏi: "Yêu anh hơn anh ấy?"

Tân Ý Điền bất đắc dĩ cực kỳ, thở dài nói: "Em nói rồi, em chỉ thầm mến anh ấy. Anh có ghen thì cũng phải nói đạo lý chứ."

Anh dè dặthỏi: "Nhưng, nếu như anh ấy cũng thích em?"

"Anh đừng có phiền được không? Được rồi, chúng ta dùng cách thức logic toán học để suy luận một chút, xem thử kết quả ra sao. Đầu tiên, giả thiết của anh về vấn đề này được thành lập, như vậy bất luận là em chủ động ở bên anh ấy hay là anh thì em cũng nhớ anh ấy, bởi vì anh ấy không tồn tại, do đó kết quả tất nhiên là sai. Cho nên vấn đề căn bản không được thành lập. Anh hiểu em nói cái gì không hả?"

"Nghe ra hình như anh hơi lo bò trắng răng." Anh rốt cục thoải mái. Vấn đề này, ngay từ lúc bắt đầu không cần thiết phải so sánh. Người đang sống và người đã chết sao có thể đánh đồng?

"Anh vốn là vậy. Suốt ngày nghĩ ngợi lung tung gì đâu không!"

Tạ Đắc nâng gương mặt cô khẽ vuốt ve, thở dài nói: "Anh vốn cho rằng chia tay em, anh chỉ trở về những ngày tháng không có em, không có gì là không thể, nhưng sau đó phát hiện không phải vậy. Có được rồi mất đi, mãi mãi không thể quay về lúc trước. Nếu như chúng ta chưa từng bên nhau, anh sẽ không biết đó là chuyện tuyệt vời nhất trên thế gian này. Sự ra đi của em, anh cũng sẽ không chịu được đau khổ."

Tân Ý Điền nghe được lời anh nói hai mắt hơi ươn ướt, hít hít mũi: "Sở dĩ em muốn xuất ngoại, là bởi vì muốn nhanh chóng quên anh đi. Mỗi một chuyện có liên quan đến anh đều khiến em cảm thấy đau khổ. Nhưng đến khi phải thực sự ra đi mới phát hiện, kỳ thực lòng em không muốn đi một chút nào, em một mực lừa mình dối người. Dù cho chúng ta chia tay rồi, chỉ cần em ở trong nước, em còn có cơ hội thấy được anh, luôn nghe được tin tức của anh, cho dù chúng ta một câu cũng chẳng nói, điều đó so với việc hoàn toàn mất đi tin tức của anh vẫn tốt hơn. Em đã từng ảo tưởng các trường hợp tình cờ gặp anh sau đó sát vai nhau mà qua. Cho dù như vậy, em cũng nguyện ý ở lại. Tất nhiên, sau đó vì không có tiền nên đi không được cũng là một lý do lớn." Cô cúi đầu tự giễu mình.

Mãi đến lúc này đầu óc Tạ Đắc mới biến chuyển, thì ra Tân Ý Điền yêu anh sâu đậm như vậy!

Hai người trán tựa trán hồi lâu không nói lời nào. Qua một lúc, anh cố ý hết nhìn đông tới nhìn tây, lớn tiếng nói: "Còn chi phiếu? Ở đâu? Anh phải nhanh chóng đi giấu nó. Buổi tối nói nhiều lời không hay như vậy, anh rất sợ em tức giận một mạch đi luôn."

Hai tay cô che mặt, xấu hổ không ngớt, cười nói: "Mấy lời em nói mua vé máy bay vẫn còn kịp đều là tức lên mới nói. Mọi người đều biết em phải xuất ngoại, đột nhiên lại không đi, em đã đủ xấu hổ rồi. Chuyện này nếu như mà bị biết — haiz, em thực sự không còn mặt mũi nào!"

Hai người nhìn nhau cười.

Tạ Đắc nắm chặt tay cô để bên môi, nhắm mắt lại nói mơ màng: "Anh có cảm giác như sống sót sau tai nạn. Trong khoảnh khắc quyết định chia tay, em không biết anh đau khổ biết bao, linh hồn như thoát khỏi thân xác, không hề có một cảm giác nào. Những ngày chia tay càng làm anh đau khổ hơn, không ngủ được một giấc an ổn. Anh không lúc nào không nhớ đến em. Anh vô cùng hối hận, hối hận đến lục phủ ngũ tạng đều đau, nhưng những việc xảy ra sau này làm anh không có cách đi tìm em."

"Vậy anh mau mau về khách sạn ngủ đi." Tân Ý Điền nhìn anh đau lòng nói, "Anh biết tình trạng sức khỏe bây giờ của anh làm người ta lo biết bao nhiêu không?"

"Anh mệt quá, lái xe không nổi, chắc trong xe ngủ một lát. Em ở bên anh, đừng đi, được không?" Tạ Đắc vươn tay phải, nắm chặt tay trái cô.

Cô gật đầu, "Được, anh ngủ đi. Trời sắp sáng rồi, em ăn no rồi, cũng muốn chợp mắt một lúc."

Hai người ngồi vào trong xe hạ lưng ghế thấp xuống, hai tay giao nhau, vô cùng mệt mỏi nhưng an tâm mà ngủ.

Tân Ý Điền mắc chứng sợ ánh sáng khi ngủ, bởi vậy khi ánh nắng xuyên qua cửa kính rọi vào trong xe, cô tỉnh rất nhanh. Tạ Đắc còn đang ngủ say, vẫn không nhúc nhích, hô hấp đều đều — dường như anh rất lâu rồi không có giấc ngủ an ổn như vậy. Trong lúc ngủ anh vẫn đang nắm tay cô, Tân Ý Điền muốn rút ra nhưng không được. Cô dùng tay phải khẽ nâng tay trái anh– đột nhiên cổ tay bị nắm lại.

Tạ Đắc mở mắt, đem hai tay cô để trước ngực mình, ngắt mũi cô, giọng nói khi mới tỉnh đặc biệt khàn, cười nói: "Làm gì?"

"Em muốn coi giờ."

Anh giơ tay trái, xem đồng hồ, "Tám giờ hai mươi."

Tân Ý Điền vội nhổm dậy, "Đã trễ thế này? Em phải ra ga xe lửa."

Anh có chút thất vọng, "Em còn muốn đi sao?”

"Đương nhiên, vé xe lửa đã sớm mua rồi. Em phải nhanh chóng kiếm việc làm để nuôi mình chứ. Anh cũng phải đi làm mà."

Tạ Đắc thở dài, "Aiz, thực sự là người đang giang hồ, thân bất do kỷ. Anh tiễn em ra ga xe lửa."

Khi quay về nơi ở rửa mặt, Đường Dịch đã đi làm rồi. Lúc cô dậy thì không thấy Tân Ý Điền, đoán rằng tâm trạng cô không tốt, chắc là ra ngoài hít thở không khí trong lành rồi. Vốn định gọi điện thoại cho cô, lại thấy di động cô trên bàn trà, bởi vậy để lại tờ giấy, nói cô phải đi làm, Tân Ý điện cứ tự nhiên đi. Tân Ý Điền vội gửi cô một tin nhắn, nói sáng nay cô đi xe lửa về Thượng Lâm, cảm ơn Đường Dịch cho ở lại và tiếp đãi, chìa khóa nhà đặt trên bàn trà.

Trên đường cô hỏi Tạ Đắc: "Tối hôm qua anh đến đây lúc nào? Có phải em mà không ra ngoài, anh vẫn đợi đến trời sáng sao?"

"Anh vốn định thế. Lúc đó lòng anh rất loạn, không biết khi gặp em thì phải nói gì, thà rằng ngồi trong xe chờ một đêm, cũng không muốn nói qua điện thoại. Ai biết em đói ngủ không được, chạy ra ngoài mua đồ ăn. Em nói xem chúng ta có phải có tâm

Trang: [<] 1, 68, 69, [70] ,71

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT