|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nói: "Vốn dĩ vé máy bay em cũng mua rồi. Vì anh, không những trả lại vé, thậm chí tiền đi du học cũng lấy lại. Được, nếu anh đã không cần, thì mai em đi, trường học ngày mười mới khai giảng, mua vé máy bay còn kịp, đỡ phải bắt chó đi cày lo chuyện bao đồng!"
Nói xong cô nổi giận đùng đùng đi ra ngoài. Đổng Toàn thấy thế vội theo sau, cười làm lành nói: "Cô Tân, tâm tình cậu Tạ hai ngày nay vô cùng tệ, cô đừng chấp cậu ta. Cô đi đâu vậy? Tôi tiễn cô."
"Không cần đâu, tôi phải về rồi."
"Cô Tân, một mình cô đến Bắc Kinh sao? Buổi tối cô ở đâu? Có an toàn không? Hay là để tôi đưa cô về." Đổng Toàn quan tâm hỏi.
Cô từ chối khéo, "Anh Đổng, thật không cần đâu. Buổi tối tôi ở chỗ Đường Dịch, đi tàu tốc hành, rất an toàn mà. Sáng sớm mai tôi về Thượng Lâm. Anh mau về đi, không phải cậu ta mới vừa có việc gì giao anh làm sao?"
Đổng Toàn thấy cô ý đã quyết, Tạ Đắc lại càng bướng, cái miệng này làm hòa giải cho hai người họ cũng vô dụng, đành phải nhắc nhở cô đi đường cẩn thận, có chút lo lắng nhìn bóng lưng cô từ từ chìm trong ánh sáng lập lòe trong đêm tối.
Chương 22: Xin lỗi
Nửa đêm, Đổng Toàn đang ngủ trên sofa phía ngoài thì bị tiếng động trong phòng ngủ truyền ra ngoài làm giật mình tỉnh giấc. Anh móc điện thoại ra xem giờ, hai giờ năm mươi lăm. Bên trong vọng ra âm thanh sột soạt đứt quãng liên tục không ngừng lại. Anh có chút lo lắng, cuối cùng khoác áo đứng lên, gõ gõ cửa, thấp giọng hỏi: "Cậu Tạ, cậu chưa ngủ sao? Còn đau đầu không? Có cần đi bệnh viện không?"
Tạ Đắc mở cửa, day day huyệt thái dương nói: "Tôi ngủ không được." cậu vẫn mặc bộ quần áo ban ngày, chiếc áo khoác nhăn nhúm dán vào người, gỡ hai cúc áo ngay cổ áo sơ mi, cà vạt vẫn còn trên cổ, tay áo xắn đến khuỷu tay, rõ ràng cậu vẫn chưa ngủ.
Đổng Toàn khuyên nhủ: "Cậu Tạ, cậu cả ngày cả đêm không ngủ là không được đâu."
Cậu ở trong phòng không ngừng đi tới đi lui, đứng ngồi không yên, bộ dáng rất lo âu, không giống như đang phiền não công việc làm ăn, sự lo lắng dường như mang theo một loại hoảng sợ. Cậu thử nói chuyện với ĐổngToàn để giảm bớt tâm trạng căng thẳng bất an trong lòng, "Đổng Toàn, có lúc tôi rất muốn hóa thành một cơn gió, chết là hết, dù sao sống cũng không thể yêu."
Đổng Toàn đã bị cú sốc rất lớn, ngơ ngác nhìn cậu.
Cậu đã nhận ra, vội nói: "Anh yên tâm, tôi chỉ tùy tiện nói thôi. Con người phải kiên cường lạc quan, trong đời cũng không thể tránh khỏi ý niệm muốn chết vài lần. Tôi có chết cũng sẽ không chết vào lúc này, nếu không người khác tưởng Tạ Đắc này đến bước đường cùng, phải tự sát."
Đổng Toàn không biết nên an ủi cậu như thế nào, tâm niệm thay đổi thật nhanh, cuối cùng cười cười nói nhỏ: "Cậu Tạ, ngày mai cô Tân về Thượng Lâm rồi."
Cả người cậu cứng đờ, mà lại điềm nhiên như không: "Phải không?"
"Lúc cô Tân đi, tôi thấy cô ấy không khỏe, sắc mặt tái xanh, hay là bị bệnh?"
"Ừ." Trên mặt Tạ Đắc không có bất kỳ một biểu cảm nào.
Đổng Toàn thấy cậu trả lời lạnh nhạt như vậy, tỏ vẻ không muốn nói nhiều, đành phải thức thời câm miệng, "Cậu Tạ, tôi ra ngoài đây, cậu đi ngủ sớm một chút." rồi khép cửa rời khỏi.
Tân Ý Điền bị đói nên tỉnh dậy. Buổi tối từ lúc ở chỗ Tạ Đắc về, thì tạm thời qua cơn đói cũng không có hứng ăn, lại thêm đi đường dài mệt mỏi, tắm cũng chẳng tắm liền nằm sấp trên sofa ngủ lúc nào không hay. Đã thỏa mãn con ma ngủ, thì con ma đói lại tìm tới. Cô vốn định nhịn đến khi trời sáng mới tính tiếp, vậy mà càng thế này càng ngủ không được, trong bụng dường như có một con chim, luôn luôn kêu rột rột.
Cô khe khẽ bò dậy, vén màn cửa sổ nhìn thử bên ngoài. Bên ngoài cái gì cũng không thấy, trời đất tối đen như mực. Bốn giờ rưỡi sáng, im ắng hoàn toàn, chỉ có con thằn lằn trên tường kêu tách tách, nghe vô cùng rõ ràng.
Cô nhớ bên ngoài khu phố có của hàng tiện lợi 24 giờ. Cô không muốn đánh thức Đường Dịch, cầm ví tiền và chìa khóa, rón ra rón rén ra cửa. Đêm lạnh như nước, trên đường không có một ai, đèn đường cao vót kéo bóng cô vừa mảnh vừa dài, vừa yên tĩnh vừa cô độc.
Ra khỏi khu phố, cô băng qua đường, hướng cửa hàng tiện lợi chạy tới. Lúc ra khỏi cửa hàng thì tay trái cầm một ổ bánh mì to, tay phải cầm một chai nước, vừa đi vừa ăn.
Đèn của chiếc xe đậu ven đường chợt sáng lên, như một thanh gươm, đem đêm tối chém thành hai nửa. Cô vội lấy tay che mắt, mọi thứ trước mắt bị bao phủ trong ánh sáng cường độ lớn của ngọn đèn, không nhìn thấy được gì.
Cửa xe đẩy ra, một người hướng cô đi tới.
Người đó tiến lại gần, cô mới nhìn rõ là Tạ Đắc, lấy làm kinh hãi.
"Buổi tối em chưa ăn sao?" Giọng cậu nghe rất bình tĩnh ấm áp, hoàn toàn không giống sự kích động căm phẫn của mấy giờ trước đây.
"Ừ, quên ăn. Anh tới làm gì?" Sắc mặt Tân Ý Điền có chút không hài lòng.
Cậu không nói, hai mắt thẳng tắp đăm đắm nhìn cô, giống như cô sẽ biến mất trước mắt mình bất cứ lúc nào. Cậu cố gắng hít ngửi mùi hương cô trong gió thoảng qua đây, a, đó là mùi hương như một loại thuốc an thần làm cho người ta yên tâm. Cậu muốn cô ở bên cậu, mọi nơi mọi lúc chỉ cần đụng tay là chạm được cô. Giờ này khắc này, cậu là như vậy cần cô.
Cậu quyết định không giấu giếm bất cứ gì nữa, cũng không quanh co lòng vòng, cũng không mẫn cảm đố kị, vứt bỏ lòng tự tôn chân thành nói: "Anh đến tìm em. Anh ngủ không được, anh rất hối hận buổi tối đã nói những lời đó."
Tân Ý Điền dừng uống nước, đôi mắt nhìn cậu, nét mặt thay đổi trong tích tắc, cuối cùng thở dài, hỏi: "Tiếp đi?" Cách nói của cô nghe ra rất thờ ơ.
"Anh không muốn em đi, anh không muốn em rời xa anh, anh không có cách nào để không yêu em."
Cô quay đầu đi, lạnh lùng nói: "Nhưng anh cho rằng tôi không yêu anh."
"Đó là bởi vì đố kị che mờ tâm trí. Anh biết là em yêu anh!"
Tân Ý Điền không nói lời nào.
Cậu khẽ thở dài, nhìn cô cau mày nói "Một triệu năm trăm ngàn, số tiền nhiều như vậy không giống như em có thể có được."
"Anh đừng có xem thường tôi." Cô hừ một tiếng, "Tính ra thì phải cảm ơn anh. Nếu không phải vì anh tôi cũng sẽ không muốn xuất ngoại, không xuất ngoại thì sẽ không đem cổ phiếu quỹ đi bán, nếu như không bán đợi đến giờ này, đừng nói một triệu năm trăm ngàn, năm trăm ngàn cũng không có."
"Vậy em muốn cám ơn anh thế nào? Lấy thân báo đáp có được hay không?" Tạ Đắc muốn tiến lên ôm lấy cô, nhưng bị cô nghiêng mình tránh được.
"Tôi không cần –" Cô kiêu ngạo hất mặt, chẳng thèm nhìn.
Tạ Đắc ảo não không ngớt, vươn tay vừa vặn ôm lấy cô, ôm đến nỗi cô hầu như không thở nổi. Tân Ý Điền ngay từ đầu không muốn, thế nhưng Tạ Đắc tăng thêm lực, cô dần thôi không giãy giụa nữa, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Từ lúc họ chia tay đến giờ, cô cảm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




