|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Điền chẳng bao giờ ngờ rằng tình hình của Tạ Đắc lại tệ đến như vậy, nhất thời rối như tơ vò. Trong đầu hiện ra cảnh tượng cậu cố chịu đựng cơn đau nửa đầu đi ngân hàng hỏi vay tiền, nhưng hết làn này đến lần khác đều bị từ chối, trái tim cô co rút mãnh liệt. Đang trong nước sôi lửa bỏng này, mà chẳng có ai cùng chống đỡ với cậu -một người chưa đến hai mươi ba tuổi, không ai quan tâm đến gánh nặng áp lực trách nhiệm đè trên vai cậu mà cậu khó vượt qua. Một mình cậu cô độc gánh vác hết tất cả. Cô không thể bỏ cậu mà đi vào lúc này. Nếu không, cậu thật sự sẽ kiệt sức.
Cô phải giúp cậu! Nhưng mà làm thế nào mới có thể giúp cậu vừa thực tế lại có hiệu quả?
Cô hỏi cách liên hệ với Đường Dịch, lặng lẽ trở lại Thẩm gia, một mình ngồi ở bậc thềm bên ngoài đờ ra. Mẹ Tân gọi cô ăn cơm tối nhưng cô nói không đói không muốn ăn. Mẹ Tân đi tới sờ trán cô, "Con bé này, sao lại ngồi dưới đất? Muốn cảm hay sao?"
Cô lắc đầu, đột nhiên nói: "Mẹ, nếu con nói bây giờ con không muốn xuất ngoại nữa, mẹ có la con không?"
Mẹ Tân thấy cô vô cùng nghiêm túc, không giống đang nói giỡn, hỏi: "Con nghĩ kỹ chưa?"
"Dạ, nghĩ kỹ rồi." Cô gật đầu không cần suy nghĩ.
Mẹ Tân thấy cô đã quyết, xoa dầu cô nói dịu dàng: "La con làm gì, không muốn đi thì đừng đi. Vốn dĩ mẹ cũng đâu đồng ý, là con cứ khăng khăng đòi ra nước ngoài học tiếp. Tuổi tác con không còn nhỏ nữa, học làm gì nữa, tìm người nào tốt lấy cho rồi." Quyết định của đứa con này tuy rằng đột ngột, nhưng lại nghĩ sau này nó có thể ở bên mình bầu bạn nên trong lòng mẹ Tân vui vẻ hơn cả tức giận.
Hai tay Tân Ý Điền che mặt, thở dài nói: "Con mỗi lúc một ý như vậy, vé máy bay mua hết rồi, tự nhiên không muốn đi, thiệt là xấu hổ. Không biết bọn Thẩm Quân Hòa phải cười con ra sao nữa."
"Con biết là được rồi, làm chuyện vớ vẩn! Vậy vé máy bay tính sao?"
"Lúc nãy về con trả vé rồi."
Mẹ Tân bực mình nói: "Con tiền trảm hậu tấu, còn hỏi mẹ làm gì!"
Trong tích tắc cùng Đường Dịch chia tay ra khỏi trung tâm thương mại, cô đã quyết định. Trên đường đi lo lắng sợ mẹ không đồng ý, la cô tất cả chuẩn bị xong hết rồi, giờ lại đổi ý, cuối cùng ép cô lên máy bay. Trước đây khi đi du học Pháp, cô cũng dỗi nói không muốn đi, kết quả rước lấy cơn nổi trận lôi đình của mẹ, la cô suýt chút không ngóc đầu lên nổi, hết dám nói không muốn đi.
Buổi tối cô đến tiệm bán trang sức, lấy một chiếc vòng lục bích cho họ định giá. Nhân viên cửa hàng nhìn chiếc vòng ngọc, vội mời quản lý ra. Quản lí soi dưới ngọn đèn tỉ mỉ kiểm tra vòng ngọc có vết trày nào không. Cô nói: "Đây là của hồi môn của bà tôi, người đi để lại cho tôi. Tay tôi nhỏ, mang thấy hơi rộng, nếu không sẽ không bán. Màu sắc xanh trong thế này, lên nước như vậy mấy cái vòng bây giờ khó tìm lắm, tôi thấy mấy món hàng tiệm các ông trưng bày đều thua cái này."
Quản lý vội cười nói: "Thì ra tiểu thư cũng là người thông thạo. Nào nào nào, chúng ta vào trong nói chuyện."
Trải qua một phen cò kè mặc cả, đối phương bằng lòng trả mười tám vạn tệ để mua cái vòng này. Cái giá này so với suy nghĩ của cô còn quá rẻ, cô cho rằng ít nhất cũng bán được ba mươi vạn. Cô ngồi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng lắc đầu, cầm lấy vòng tay nói: "Thôi đi, dù sao cũng là di vật, tôi giữ lại."
Ngày hôm sau cô đến ngân hàng giao dịch, nhận được điện thoại của tiệm trang sức Đạt Lai. Quản lí đó nói ba mươi vạn khôngđược, bọn họ chỉ có thể trả cao nhất là hai mươi bốn vạn, hỏi cô muốn bán không, còn nói không có ai ra giá hơn tiệm của họ đâu. Cô thở dài đành vậy, yêu cầu trả tiền mặt.
Cô gọi điện thoại cho Đường Dịch, nói có việc muốn gặp cô trực tiếp. Đường Dịch nói mình về quê rồi, ngày năm mới bay về Bắc Kinh, đến lúc đó đổi máy bay ở Thượng Lâm. Cô xách theo hành lý nên không tiện do đó hai người hẹn gặp ở sân bay.
Trong sảnh đợi sân bay ồn ào, Tân Ý Điền lấy một tấm chi phiếu đưa cho Đường Dịch, vẻ mặt bình tĩnh mà nói: "Đây là chi phiếu một triệu năm trăm ngàn tệ, em đem đưa cho Tạ Đắc, tạm giải quyết khẩn cấp, ít nhất có thể trả tiền lương cho nhân viên. Mật mã là sáu số cuối chứng minh thư của cậu ta. Nhưng tốt nhất là em đừng nói chị đưa."
Hai hàng lông mày của Đường Dịch chau lại một chỗ. "Đưa cho anh ấy đương nhiên không thành vấn đề, vấn đề là anh ấy nhất định phải biết số tiền này ở đâu mà có. Em không có khả năng lấy ra số tiền lớn như vậy– "
"Thì em nói là tiền các em góp lại."
Đường Dịch muốn nói lại thôi, vẻ mặt lo lắng nhìn cô, "Học tỷ, một triệu năm trăm ngàn không phải là khoản tiền nhỏ, không phải chị đi mượn người ta chứ?"
Cô nhún vai, cười nói: "Em yên tâm, chị chưa đến nỗi đi mượn tiền, có điều phải tranh thủ kiếm việc để nuôi mình vẫn hay hơn."
Do mấy ngày nay Tạ Đắc chạy đôn chạy đáo, lo nghĩ, hậm hực, nên dẫn đến kén ăn, mất ngủ, đau đầu, tình trạng sức khỏe ngày càng sa sút, phải nhập viện, khiến người ta lo lắng. Khi Đường Dịch đến thăm thì cậu đang được truyền dịch, mặc đồ bệnh nhân nửa ngồi ở đầu giường, tay cầm bút và giấy không biết đang viết gì. Cậu thấy đường Dịch thì gật đầu, buông giấy bút, ý bảo cô ngồi xuống.
Đường Dịch nhìn thoáng qua thấy trên tờ giấy trắng là một dãy số dài đến kinh ngạc, sững một lúc, sau đó nói vài câu tán gẫu, hỏi cậu thế nào rồi, bớt đau đầu chưa. Sau đó thực sự nghĩ không ra câu hỏi thăm nào nữa, đành phải miễn cưỡng lấy tấm chi phiếu trong túi xách ra, thấp giọng nói: "Hmm… Trần Thượng anh ấy… Anh ấy nhờ em đưa cho anh…"
Tạ Đắc nhìn tấm chi phiếu bị cô nắm chặt trong tay, ánh mắt chợt lóe lên, nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm nào.
"Không nhiều lắm, chỉ có một triệu năm trăm ngàn. Học trưởng, anh đừng để bụng, mọi người chỉ là muốn giúp anh…"
"Giờ cậu ta cũng rất khó khăn." Cậu chầm chậm nói "Có thể kiếm được một triệu năm trăm ngàn đã khiến anh rất bất ngờ rồi. Em thay anh cảm ơn cậu ta."
Đường Dịch không ngờ gạt cậu dễ dàng như vậy, thở hắt một hơi.
"Có mật mã không?"
"À, có, là sáu số cuối chứng minh thư của anh."
"Trần Thượng làm sao biết sáu số cuối chứng minh thư của anh là gì?" Cậu hoài nghi hỏi.
Đường Dịch nhất thời chột dạ, không dám nhìn cậu, nhỏ giọng nói: "Em cũng không rõ lắm. Chắc anh ấy thấy qua chứng minh thư của anh…"
Tạ Đắc thấy ánh mắt cô dao động, rõ ràng đang nói dối, lại nhìn tấm chi phiếu, sắc mặt kém đi, nói lạnh lùng: "Nói dối! Trần Thượng là người lơ đễnh, gặp qua cũng không thể nhớ được. Còn nữa, cậu ta ốc còn không mang nổi mình ốc, làm gì có tiền cho anh mượn! Rốt cuộc tiền này ai đưa em?"
Đường Dịch không nói lời nào.
"Đường Dịch!" Cậu hét lớn một tiếng, mặt sầm xuống, cả giận, "Em để tay lên ngực tự hỏi, nhiều năm như vậy, anh đối với em thế nào? Vậy mà bây giờ ngay cả em cũng gạt anh! Nói đi, số tiền này rốt cuộc từ đâu mà có?"
Lúc Đường Dịch còn đang học trung học thì được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




