watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8567 Lượt

bàn
-Làm gì có, tối qua mình đọc tiểu thuyết tới khuya, vì cuốn tiểu thuyếtđó hay quá, vừa lãng mạn lại đầy những bi kịch nên mình có khóc đôichút. Chắc vì vậy nên mắt mới sưng lên thôi_Ngọc bịa 1 câu chuyện
-Vậy bây giờ cậu về bàn nằm nghĩ 1 chút đi, nhìn cậu xanh xao lắm_Trinh dìu Ngọc về bàn và quay lại phía Phương
-Nè, cậu có tin câu chuyện lúc nãy của Ngọc k?_Phuơng hỏi nhỏ vì dù sao bên cạnh mình cứ luôn kè kè 1 tên gián điệp
-Mình k tin lắm, Ngọc đâu phải là 1 người như vậy_Trinh nói
-Mình cũng thấy thế. Ngay cả chuyện tình giữa Romeo và Juliet còn chưalấy được 1 giọt nước mắt của cậu ấy kia mà. Với lại có cuốn tiểu thuyết tình yêu nào mình chưa đọc chứ_Phuơng phân tích
-Mà hôm nay anh Kiệt cũng chưa tới. Mọi hôm tới sớm lắm mà ta? Hay là họ có chuyện gì?_Trinh nhăn mặt hỏi
-Hay là gì nữa, chắc chắn rồi_Phuơng nói
-Vậy bây giờ chúng ta sẽ diều tra chứ? Đội điều tra đặc nhiệm bắt đầu_Phuơng nói và liên minh với Trinh
-Ok_Trinh đáp lại
-Chuyện gì mà nghe hay quá vậy? Cho tui tham gia với có được k?_Vũ từ đâu xen vào
-Ra chỗ khác!_Phuơng quát và tặng cho Vũ 1 quả mít nhỏ nhỏ xinh xinh trên đầu
Phong và Trinh thấy vậy thì cũng chỉ biết lắc đầu và thở dài ngao ngán
Một lát sau, Kiệt cũng bước tới trường. Khuôn mặt có vẻ k được bìnhthường và có phần tiều tụy vì lo lắng và mất ngủ, nụ cười k còn là củamặt trời nữa rôi. Kiệt vào lớp cũng là lúc chuông reo, buổi học bắt đầutrong k khí vô cùng phức tạp làm cả lớp k ai tập trung nổi, kể cả thầygiáo, mà nguyên nhân thì k gì khác ngoài 3 bàn cuối của lớp, nơi ngự trị của những nam thanh nữ tú trường Green Dream. 1 k khí lạnh như băngtảng, buồn phiền, đa nghi với 1 đống cậu hỏi len lỏi trong cái đầu nhỏbé nhưng có bộ não vĩ đại. 1 k khí lo lắng, thỉnh thoảng lại len lénnhìn Ngọc, rồi lại thở dài

nghĩ về chuyện gì đó. 1 k khí đa nghi, soimói được tạo ra bởi 2 cô ngàng và 1 k khó hiểu, tò mò và ngao ngán của 3 chàng hoàng tử. Tất cả những bầu k khí đó mà trộn lẫn vầo nhau thì congì là lớp học nữa.
Cuối cùng 2 tiết học cũng trôi qua trong sự ngột ngạt, khó chịu tớinỗi thầy giáo cũng chả muốn giảng bài mà học sinh cũng chả thèm nghegiảng. Đúng 1h 30\, cả cái lớp như ngồi trên ddongs lửa hay nói có vẻnghiêm trọng hơn là vùng cài bom nổ chậm. Được thoát khổi cái lớp đó,ông giáo già và cả những con người tội nghiệp kia mới hiểu được giá trịcủa cuộc sống, mới biết tính mạng quan trọng tới nhường nào và mới biếtcảm giác khi thoát chết trong gang tấc ra sao. Ngọc lặng lẽ bước rangoài, nó muốn được yên tĩnh để suy nghĩ tất cả và đuơng nhiên nơi nóchọn chính là khu vường đẹp như mơ của Hội học sinh
Tại khu vườn của Hội học sinh…………
Nó ngồi dưới 1 bóng cậy cao, ngắm nhìn mọi vật xung quanh bằng ánh mắt tuyệt vọng. Nếu như ngày thường, màu xanh của cây cỏ giúp nó thấy thưthả và mạnh mẽ hơn thì hôm nay nó lại thấy màu xanh đó cực kì u tối vànó ghét, rất ghét sự mạnh mẽ của nó. Nó k muốn mạnh mẽ vào lúc này vìthật ra nó rất yếu đuối, nó cảm thấy mệt mỏi vì sự mạnh mẽ hàng ngày của mình. Bỗng, Kiệt xuất hiện trước mặt nó . Bây giờ nó vừa muốn gặp nhưng cũng k muốn thấy Kiệt. Nó muốn hỏi Kiệt có thật là đã làm vậy k nhưngcũng sợ cậu trả lời sẽ có. kiệt nhẹ nhàng ngồi xuống bên nó và im lặngbởi vì chính cậu cũng chả biết nói gì. Ngọc đã quyết định sẽ hỏi Kiệt dù cho cậu trả lời có ra sao, dù sự thật có nghiệt ngã tới mức nào. Thàbiết rõ còn hơn trong lòng cứ k yên.
-Kiệt này, mình hỏi cậu 1 câu. Chiếc khăn hôm trước mình tặng cậu đâu rồi_Ngọc nói giọng chứa đầy sự mệt mỏi và khó khăn
-mình…mình…mình…thật ra…mình…làm…làm mất nó rồi_Kiệt lắp bắp thú nhận
-Cậu làm mất?_Ngọc hỏi lại
-…..Um_Sau 1 hồi im lặng, Kiệt gật đầu
-Hay là cậu tặng cho ai đó rồi?_Ngọc hỏi lại
-Tặng? Tặng cho ai?_Kiệt hỏi
-Cậu đừng vờ vịt nữa, mình biết hết cả rồi. Cậu lấy nó để tặng cho Trúc, cậu bảo nó k đáng giá gì. Cậu coi nó như 1 thứ đồ chơi, 1 mốn hàng rẻmạt. Cậu có biết cậu làm như vậy cũng có ngiax là cậu đang chà đạp lênmình k? Cậu có biết mình tin tưởng ở cậu nhiều như thế nào k? Tại saocậu lại đối xử với mình như vậy? tại sao cậu có thể coi thường mình nhưthế? Tại sao? Dù minhg xuất thân thấp hèn hơn cậu nhưng mình cũng cóđáng để cậu đối xử thế k? Hả??_Ngọc tuôn 1 lèo và chạy đi, nếu tinh mắtcó thể thấy 1 vài giọt long lanh nơi khóe mắt
Kiệt 1 mình lặng thinh suy nghĩ về những gì cậu nói, trong đầu đangrắp ráp lại các chuỗi sự kiện vừa rồi. Cậu thật k hiểu Ngọc đang nói gìnhưng Ngọc có nhắc tới Trúc nên cậu quyết định tới gặp họ 1 lần xem sao. Dù gì bọn họ cũng là người có khả năng làm ra những chuyện này nhất
Tại địa bàn hoạt động của 3 con răn độc hay nói đúng hơn là sân thượngcủa trường, 3 con rắn đang nói chuyện với nhau thật vui vẻ, bàn luận vềchiến thắng ngoạn mục vừa rồi mà công đầu là của Linh_chị cả của nhóm
-Trời ơi, k ngờ lại thành công vang dội như thế. Nhìn bộ dạng của nósáng nay mà em muốn sướng con mắt_Trúc nói và uống ngụm nước trái cây
-Chứ còn gì nữa? Chị hai mày mà đã ra tay thì gạo xay ra cám_Linh tự hào
-Lần sau mình chơi thêm 1 vố nữa ha? k ngờ cái khăn bè tí thế mà có ích dễ sợ_Trà nói
-Tại họ dễ tin người thôi, chứ nếu như với những đứa như chị em mình thì chắc còn khuya_linh nói
-Dô nào! Ăn mừng chiến thắng_Trúc nói là giơ lon nước ngọt lên
-Dô!_Linh và Trà đồng thanh
-Uống cái này chẳng đã tí tẹo nào, tối mình đi bar đi_Trà đề nghị (con này lúc nào cũng thế)
-Cô nghĩ cô có thể đi được k?_Kiệt đi tới, mặt lạnh tanh, nhìn còn kinhhơn cả Phong hằng ngày. Tụi nó đâu ngờ rằng nãy giờ Kiệt đang đứng ở cửa và nghe thấy tất cả
-Anh…anh nói gì? Em k hiểu?_Trúc giả nai
-Đừng có vờ vịt nữa, tôi nghe thấy hết cả rồi. Chiếc khăn đâu?_Kiệt quát lên, guơng mặt lộ rõ vẻ tức giận, từng đường gân xanh hiện lên trênguơng mặt đẹp trai và handsome hàng ngày. Kiệt nắm lấy tay Trúc và siếtchắt, tưởng như có thể bẻ gãy nó
-Á!_Trúc chỉ kịp thét lên 1 tiếng rồi nước mắt chảy ra ròng ròng
-Kiệt! anh bỏ tay con bé ra đi, nó có biết gì đâu?_Trà năn nỉ
-K cần phải ngụy biện, nói cho tôi biết, có phải các người đã lấy chiếc khăn của tôi k?_Kiệt lặp lại câu hỏi
-Chiếc khăn…chiếc khăn…_Trúc dường như k chịu nổi nữa nên định nói ra
-A! Anh nói tới chiếc khăn này ạ? Lúc nãy tụi em có đưa nó khoe với lũbạn, nói dối là của 1 ngôi sao tặng cho, tụi nó tin sái cổ nên tụi em ăn mừng thôi mà_Linh cứu bồ, móc trong túi ra 1 chiếc khăn mằu tím và bịara 1 câu chuyện
-thật chứ?_kiệt nói, giọng đầy vẻ răn đe
-Th…thật_Linh phải khó khăn lắm mới có thể nói ra 1 từ
-Hừ! Lần này tôi tha cho các người nhưng k có nghĩa là lần sau cũng vậyđâu. Chắc chắn nó sẽ k đơn giản như thế này_Kiệt buông tay Trúc ra làmcô ả ngã dúi, để lại 1 lời cảnh cáo rồi bỏ đi
-Nè, k sao chứ?_|Trà đỡ Trúc dậy hỏi
-Đau…đau quá chị ơi_Trúc nhăn mặt nói
-Thôi, đưa con bè xuống phòng y tế đi_Linh nói Sau khi băng bó vết thuơng, tụi rắn độc bắt đầu nói chuyện
-ũng may chỉ bị bong gân, chừng 10 ngày là sẽ khỏi. Nếu bị gãy xuơng thì chắc mày ôm cục bột dài dài đấy con ạ_Linh nói
-Sao lúc đó nhìn ảnh ghê quá à. Xém nữa là em khai hết rồi_Trúc nói
-Cũng may nhờ chị Linh. Ủa! Mà cái khăn hồi nãy ở đâu ra vậy?_Trà hỏi
-Hồi sáng, có thằng nào là hoắc lạ huơ, hình như ở trường khác đưa chotao. Thấy đẹp đẹp nên tao giữ lại, ai dè có ích ghê_Linh nói
-Bó tay chị luôn. Thằng đó đúng là vị cứu tinh của tụi mình_Trúc nói
-Thôi, Trà, mày đưa nó về đi, dù sao ở đây cũng chả làm được gì_Linh nói
-Vâng ạ_Trà gật đầu
Sau khi Kiệt nếm cho bạn rắn độc 1 lời đe dọa, Kiệt bỏ về lớp. Tới lớpthì chẳng thấy Ngọc đâu, hỏi Phuơng mới biết rằng Ngọc k được khỏe nênxin về sớm. NGhe thấy thế, Kiệt cũng chả muốn học nữa. Nhờ Phong xin hộcho mình về sớm, Kiệt chẳng thèm cầm sách vở gì, cứ tay k mà đi ra gẩ.Lái xe trên đường với vận tốc chóng mặt. Kiệt suy nghĩ
\”Bệnh ư? Cậu đang giận mình thì có. chắc giờ này cậu k muốn nhìn thấymình đâu phải k? K biết cậu đang làm gì? Ở đâu? Nếu cậu ở đâu đó nguyềnrủa mình cũng chảng sao nhưng xin cậu đừng khóc. Nếu cậu khóc thì mìnhbuồn lắm. Tất cả cũng chỉ tại mình, tại mình k giữ chiếc khăn cẩn thận.Bọn con Linh khốn kiếp, dám bày mưu sao? Chỉ tiếc là tao k có bằngchứng nếu k chắc tụi mày toi hết rồi. Đồ con gái k ra gi\”_Kiệt sau những suy nghĩ đó thì phóng xe chạy như bay
Dừng lại ở 1 quán bar k lớn lắm, nới đúng hơn là k lớn trong mắt củaKiệt, cậu xuống xe và bước vào trong. Cũng lâu rồi Kiệt tới nơi này, nói đúng hơn là gần 2 tháng nay chư tói. Từ sau cái lần đầu tiên đi bar vàđua xe với Ngọc, cậu k còn tới những nơi này nữa. Hầu như mọi thời gianrảnh cậu đều dành để đi chơi với Ngọc. Ở bên Ngọc, Kiệt cảm thấy vui,cảm thấy mình như chín chắn và chững chạc hơn rất nhiều. Cứ thế, Kiệtuống rượu mà cứ như uống nước lã, uống hết li này tới li kia, càng uốngthì càng tỉnh. Bỗng, có 1 đám thanh niên tóc xanh tốc đỏ tới trước mặtKiệt gây sự. Cũng đúng thôi, ở đây k phải là bar Thiên đường, ở đây toàn những đứa công tử ăn chơi thích thể hiện mình, thích làm ra vẻ ta đây.Ăn chơi là chính chứ có phải đại

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT