watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9627 Lượt

đã lên giường. Tiểu Tình vốn định thiệt thòi rửa bát một lần, đi đến cạnh bồn rửa báy lấy một chiếc bát, phát hiện những vết cáu bẩn dính chặt trên chiếc bát, không phải chỉ rửa là có thể sạch được, cần phải đánh, cạo, cần phải dùng sức. Bỗng chốc Tiểu Tình chẳng muốn rửa bát nữa, rửa mấy lần mới sạch bàn tay dính đầy nước rửa bát.

4

Hải Châu đã từng cười tít mắt nói với Tiểu Tình, trước khi gặp Tiểu Tình, ghita là vợ cả của anh, giường là vợ hai của anh, game là vợ ba của anh. Ngày nào anh cũng nghịch “vợ cả”, buổi tối ngủ ôm “vợ hai”, lúc nghỉ chơi “vợ ba”.

Sau khi sống cùng Tiểu Tình, tạm thời ở nhà không có việc làm, “các bà” đều được thăng chức, ban ngày trên game, buổi tối ngủ hoặc ban ngày ngủ buổi tối chơi game. Tóm lại chỉ quấn lấy hai “bà vợ” này.

Lâu dần, Tiểu Tình tỏ vẻ không vui:

– Anh không ra ngoài tìm việc sao? Chẳng phải anh nói sẽ nuôi em sao? Anh nuôi em thế này à?

Hải Châu có đạo lí của Hải Châu:

– Em có biết là chơi game cũng có thể kiếm tiền không? Ngành mới nổi đấy! – Thấy sắc mặt Tiểu Tình biến đổi, anh vội vàng dỗ dành – Ngoạn, đợi anh lên cấp này rồi sẽ lập tức đi tìm việc, nếu không cho dù tìm được việc rồi cũng không chuyên tâm làm việc được. Tiểu Tình, em yên tâm, chồng em từ nhỏ đã học giỏi như vậy, lại có bằng MBA ở nước ngoài, còn sợ không tìm được việc sao? Ba năm không đi làm, đi làm đủ ăn ba năm.

Tiểu Tình hầm hầm đi làm, vừa bước ra cửa, chỉ thấy bên dưới có đỗ chiếc Audi A6 kiểu mới sáng bóng, lại còn biển số nhà nước, dừng chân trước chiếc Fit của cô.

Biển số nhà nước thì oai chắc? Tiểu Tình gõ cửa xe:

– Chú ơi, phiền chú nhường đường một chút.

Chiếc Audi không nhúc nhích, cửa xe mở ra.

Tiểu Tình vội nói:

– Không cần ra ngoài, lùi xe dễ mà, cháu nhìn giúp chú.

Lái xe là một người đàn ông trung niên, không thèm nhìn Tiểu Tình mà vòng thẳng ra sau xe, cung kính mở cửa xe. Giống như trong phim, chỉ thấy một bàn chân nho nhã đặt xuống đất, có điều trong phim thông thường sẽ là bàn chân của một người phụ nữ đi giày cao gót và tất lưới trong suốt, còn đây là bàn chân mặc quần âu, đi giày da của một người đàn ông. Một lúc sau, người ngồi ở ghế sau mới lọt vào tầm mắt của Tang Tiểu Tình, người đó chính là bố của Hải Châu – Trương Kiếm Long!

Mỗi lần xuất hiện đều giày vò người khác như thế mà không thấy mệt sao? Tiểu Tình thầm than thở trong lòng: Tôi chỉ yêu con trai ông, không gian trá, không phạm pháp, có đáng phải làm to chuyện thế này không! Nhưng cô vẫn miễn cưỡng gật đầu chào hỏi:

– Cháu chào chú!

– Ai là chú cô! – Bố Hải Châu lạnh lùng nói.

Tiểu Tình không hi vọng làm cho mối quan hệ trở nên gay cấn, trong lòng thầm nghĩ tôi chỉ coi ông là khách hàng quảng cáo biến thái. Thế nên cố gắng kìm nén, khẽ nói:

– Cháu phải đi làm, phiền chú bảo lái xe nhường một chút.

Bố Hải Châu thẳng thắn nói:

– Chẳng phải tôi đã nói chuyện với cô rồi sao? Sao cô vẫn còn quấn lấy Hải Châu? Lại còn bảo nó bỏ công việc tốt như vậy! Cô có biết không? Chuyện này đến bây giờ vẫn còn giấu mẹ nó! Cô nhìn cô đi, vì cô mà gia đình chúng tôi không được yên ổn. Tôi chân thành nói chuyện với cô một lần nữa, hãy rời xa Hải Châu nhà chúng tôi. Bây giờ là lúc tiền đồ của nó phát triển, cô cứ làm liên lụy đến nó như thế này, cô không thấy mình quá ích kỉ sao?

Những câu nói khiến mặt Tiểu Tình đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ. Cô nói:

– Hải Châu thôi việc là quyết định của anh ấy! Anh ấy là người lớn. Anh ấy có suy nghĩ của mình, cháu không quấn lấy anh ấy, Bây giờ anh ấy đang ở trên tầng, chú có thể bắt anh ấy về nhà. – Cô nói rồi mở cửa xe, chuẩn bị lên xe.

– Khoan đã! – Bố Hải Châu sốt ruột – Sao cô lại không biết liêm sỉ như thế! Cô có tin là chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại thì hôm nay cô sẽ bị đuổi việc không?

Tiểu Tình không thể kìm nén được nữa. Cô dừng bước, nói từng câu từng chữ:

– Ông tưởng mình là ai? Tưởng là có thể tùy tiện đập chết dân thường chúng tôi sao? Bây giờ tôi phải đi làm, phiền ông bảo lái xe tránh ra…

Đúng lúc ấy Triệu Vân gọi điện thoại cho Tiểu Tình. Tiểu Tình nhấc điện thoại nói một tiếng “trưởng phòng Triệu”, bố Hải Châu sững người, lập tức chui vào xe, phóng vọt đi.

TTT

Mấy ngày hôm ấy Tiểu Tình cứ thấy bồn chồn bất an, lo lắng bố Hải Châu giở trò, khiến mình mất việc. Bây giờ công việc của Hải Châu vẫn chưa đâu vào đâu, gia đình lại cắt nguồn kinh tế của anh, ngoài việc nuôi xe, trả nợ, cô còn phải chăm lo cho cuộc sống của hai người, kinh tế đã rất khó khăn rồi.

Sau vài ngày, mọi chuyện vẫn bình thường, lúc ấy Tiểu Tình mới thở phào, thầm nghĩ chẳng qua bố Hải Châu cũng chỉ tức giận nên mới nói vậy. Lãnh đạo lớn cũng sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà để bụng.

Bình nóng lạnh trong nhà bị hỏng, Hải Châu một ngày không tắm thì không chịu được, Tiểu Tình đành phải dùng thẻ tín dụng mua một chiếc bình mới. Dù sao thì sau này chuyển nhà cũng vẫn dùng được. Vốn định thứ bảy đi chọn, nhưng đột nhiên hôm ấy trưởng phòng Triệu nổi hứng muốn lên kế hoạch cho buổi triển lãm mùa xuân, gọi Tiểu Tình đến tòa soạn làm thêm.

Trước khi đi Tiểu Tình dặn dò Hải Châu:

– Anh ở nhà chờ, người chuyển hàng nói chiều đến, vị trí ống thoát nước em đã nói với anh rồi, nhớ bảo họ lúc lắp đặt cẩn thận một chút, đừng làm vỡ ống thoát nước.

Hải Châu đang đắm chìm trong game, miệng nói lia lịa:

– Biết rồi, biết rồi.

Tiểu Tình không yên tâm:

– Em nói gì anh nghe thấy không… haizzz… Em nói anh từ sáng đến tối ở nhà chơi game, sao không ra ngoài tìm việc, cho dù là tùy ý chọn một công việc để làm tạm không được sao?

Hải Châu tỏ vẻ khó chịu:

– Lại thế rồi, suốt ngày nói đi nói lại mấy câu ấy, không biết chán à? Em chỉ biết nói khuyết điểm của anh! Trương Hải Châu làm sao có thể tùy tiện tìm việc được? Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, anh nghỉ ngơi một thời gian rồi sẽ đi tìm việc.

– Em không nói khuyết điểm của anh thì ai nói? Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng, ngay cả học sinh tiểu học cũng biết.

– Sự thật nói một lần là được rồi.

– Em nói một ngày tám làn anh cũng không nghe! Em không muốn mang đại gia về nhà hầu hạ một chút nào.

– Em hầu hạ anh? Em không mua rau, không nấu ăn, không quét dọn, em không làm gì thì hầu hạ anh cái gì?

– Thì ra em sống chết đi làm cả ngày lại còn phải mua rau, nấu cơm, dọn dẹp? Anh có nhân tính không hả Trương Hải Châu? – Tiểu Tình nổi nóng.

– Tang Tiểu Tình, đủ rồi đấy, em có đi không? Em không đi anh đi! – Hải Châu cũng tức giận.

Tiểu Tình đóng rầm cửa lại, tức giận bỏ đi.

Hải Châu nhìn lên trần nhà, hít một hơi thật sâu: Đúng là yêu thì dễ, sống chung thì khó. Tang Tiểu Tình dịu dàng trước đây biến đâu mất rồi?

Hơn ba giờ chiều, Tang Tiểu Tình nhận được điện thoại của cửa hàng điện máy:

– Cô Tang đúng không? Chúng tôi mang bình nóng lạnh tới, sao trong nhà không có người?

Tiểu Tình ngạc nhiên:

– Có người mà.

Đối phương nói:

– Chúng tôi đứng ở cửa nhà cô, trong nhà không có người.

Tiểu Tình gọi điện cho Hải Châu, không có người nghe, gọi điện thoại bàn cũng không có ai nhấc máy. Trong đầu Tiểu Tình lóe lên một ý nghĩ đáng sợ: Không phải Hải Châu bị trúng độc khí ga chứ? Nghĩ đến đây chân cô mềm nhũn, lái xe như bay về nhà, trong nhà không một bóng người. Cô gọi điện cho Hải Châu, anh nhấc máy, giọng nói uể oải lẫn với tiếng gió ù ù:

– Anh không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Anh chờ rất lâu mà không thấy người lắp bình nóng lạnh đến, anh liền mua chiếc diều, mang ra quảng trường thả! Chẳng phải em nói suốt ngày chơi game hại mắt, phải ra ngoài vận động sao…

Tiểu Tình không còn gì để nói, lặng lẽ cúp máy. Nhìn căn phòng bừa bộn, cảm giác tuyệt vọng trào dâng trong lòng. Thì ra cuộc sống lại khó khăn đến thế.

TTT

Sau trận cãi lộn, cuối cùng bình nước nóng nhà Tiểu Tình cũng được lắp đúng hẹn.

Bình nóng lạnh trước đây của nhà Tiểu Tình chạy bằng ga, bất cứ lúc nào cũng có nước nóng, còn bình mới chạy bằng diện, cần phải bật trước, thế nên mâu thuẫn mới lại nảy sinh. Tiểu Tình nghĩ bây giờ nên tiến hành phân giờ giá điện. Sau chín giờ tối bật nóng lạnh là tiết kiệm nhất, bật một đêm, sáng sớm hôm sau cũng có nước dùng.

Mỗi buổi sáng, Tiểu Tình vùng bật dậy, vội vàng đánh răng rửa mặt rồi đi làm. Trước khi ra khỏi cửa cô sẽ tắt bình nóng lạnh, bình nước sẽ giữ nhiệt, cho dù mười một giờ Hải Châu mới dậy thì vẫn có nước dùng. Còn Hải Châu? Mỗi sáng thức dậy là lại bật bình nóng lạnh theo thói quen. Anh thích bất cứ lúc nào cũng có đủ nước nóng để dùng, vì thế một ngày hai tư tiếng đều bật bình nóng lạnh để đảm bảo cho nhu cầu của mình.

Tiểu Tình đi làm về, chỉ cần nhìn thấy đèn đỏ trên bình nóng lạnh sẽ rất tức giận:

– Trương Hải Châu, em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, ban ngày đừng bật bình nóng lạnh.

– Ban ngày anh cũng cần dùng nước nóng.

– Anh dùng nhiều nước nóng như thế làm gì?

– Rửa tay, rửa mặt!

– Đại thiếu gia, thì

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT