|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ra không phải anh trả tiền điện? Anh không đi làm, mọi thức trong nhà đều là một mình em lo, anh không thể thông cảm cho em được sao?
– Lại thế rồi, lại thế rồi, Tang Tiểu Tình, em có hiểu biết không hả? Bình nước nóng ở trong trạng thái giữ nhiệt còn tiết kiếm điện hơn là bật bật tắt tắt.
– Cái gì, anh nói chuyện có căn cứ lí luận không? Buổi tối là ba hào một số, ban ngày là sáu hào hay năm hào, tiết kiệm một nửa! Anh không biết tính à?
– Từ sáng đến tối chỉ tính tính toán toán, sống thế không thấy mệt à?
– Vâng, anh không tính, anh sống thoải mái, trút hết gánh nặng lên đầu em! Em dựa vào cái gì! Em nói cho anh biết, hành vi lãng phí này nếu bị mẹ em nhìn thấy thì anh không được sống yên ổn đâu.
– Hứ, anh thấy lúc anh tặng tivi cho nhà em cũng không nghe thấy mẹ em nói tốn tiền điện – Hải Châu cười khẩy.
– Đấy là mẹ em hiểu phép tắc! Người khác tặng, dù không tốt thì cũng phải lịch sự.
– Hiểu phép tắc? Đó gọi là thích to chê nhỏ! Mẹ em thật ghê gớm, nhìn thấy có cái to rồi thì cần gì phải bận tâm đến cái nhỏ?
– Anh quá coi thường người khác rồi đấy. Chẳng qua bố anh chỉ là tổng giám đốc thôi, nghe cách nói của anh, em tưởng bố anh là tổng thống cơ đấy! Tổng giám đốc conoh ty điện lực cũng chỉ là cán bộ cấp tỉnh thôi. Bố anh mà đến Bắc Kinh, cùng lắm cũng chỉ là chức quan nhỏ, ném vào đám đông cũng không tìm thấy!
– Tang Tiểu Tình, không được nói bố anh tùy tiện như vậy! – Trương Hải Châu tức giận.
– Ố, thế anh được phép tùy tiện nói mẹ em hả? Cái gì mà to với nhỏ, nhà em không thèm cái tivi đều của anh.
– Không thèm? Hôm ấy mẹ em cười đến tận mang tai. Nếu anh tặng nhà em một căn nhà, anh lo bà ấy vui đến mức không biết mình họ gì nữa.
– Hưm hưm, Trương Hải Châu, em cầu xin anh, có thể cho nhà em một cơ hội để vui đến mức không biết mình họ gì nữa được không?
– Em!
– Em…
Chương 7: Con ngõ nhỏ trong đêm mưa gió
Khoảnh khắc lọ nước hoa vỡ vụn, khi mùi hương quen thuộc, nồng nặc xông lên mũi, Trương Hải Châu không kìm được hắt hơi. Nước hoa thật giống phụ nữ, có thể rất lôi cuốn, cũng có thể làm người ta sặc sụa.
1
Từ sau cái đêm mưa gió mặn nồng ấy, Trương Kiếm Long bặt vô âm tín, giống như đá chìm đáy biển. Triệu Vân thường hoài nghi, đêm đó có phải là một giấc mơ? Cô nghi ngờ mình đã yêu người đàn ông này, nhưng lại tự mình phủ nhận, chỉ là một đêm vui vẻ đã yêu rồi. Tình yêu hèn hạ như thế sao? Nhưng cô không kiềm chế được bản thân, vẫn nhớ đến ông ta. Bây giờ ngày nào Triệu Vân cũng xem tin tức trong vùng, bởi vì có thể nhìn thấy ông ta trên tivi, cùng với lãnh đạo tỉnh thành khảo sát tình hình cung cấp điện và kí hợp đồng với nhà máy điện. Ông ta rất ít khi nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt sắc bén, khóe miệng nhếch lên, đôi lông mày khẽ nhíu lại, tay trái nắm hờ theo thói quen, rất có khí chất, rất hấp dẫn.
Triệu Vân không biết rốt cuộc ông có ý gì, muốn thám thính nhưng lại lo ông coi thường mình. Cứ chần chừ mãi, đến mức không dám gọi điện hỏi một tiếng.
Tòa soạn tổ chức cuối tuần ra ngoại ô chơi, có thể đưa người nhà đi cùng, Triệu Vân bảo Tiểu Tình đưa bạn trai đi cùng. Chủ nhật, khi Tiểu Tình khoác tay chàng trai trong bộ quần áo thể thao xuất hiện trước mặt Triệu Vân, cô ta sững người. Chàng trai này đúng là bản sao của Trương Kiếm Long, khuôn mặt giống nhau, nụ cười giống nhau, thậm chí ngay cả cái nhíu mày cũng giống nhau.
-Trưởng phòng Triệu, trưởng phòng Triệu… – Thấy Triệu Vân sững người, Hải Châu lễ phép chào hỏi – Thường xuyên nghe Tiểu Tình nhắc đến chị, cuối cùng hôm nay cũng được gặp mặt.
Triệu Vân biết mình mất kiềm chế, vội vàng che giấu:
– Ha ha, xin lỗi, cậu giống bố cậu quá, cho tôi gửi lời hỏi thăm ông ấy.
– Ha ha, nếu chị nhìn thấy mẹ tôi thì sẽ không nói như thế. Tôi giống mẹ hơn. – Hải Châu cười và nói.
Trái tim của Triệu Vân như bị kim đâm, đập loạn nhịp từng hồi.
Lúc ăn uống, Triệu Vân như biến thành người khác, nhắc người này ăn, người kia lấy đĩa, giọng nói vừa to vừa rõ, chốc chốc lại bật cười, hai má đỏ bừng, giống như cô thiếu nữ.
Ngay cả Diệp Thuần cũng nhận ra sự khác biệt của Triệu Vân, lén hỏi Tiểu Tình:
– Cô ta sao thế?
– Mình cũng không biết! – Tiểu Tình lắc đầu – Có điều mình hi vọng ngày nào cô ta cũng vui vẻ, bớt giày vò mình, như thế là mình thỏa mãn rồi.
– Này hai người nói gì đấy? – Triệu Vân tươi cười chạy lại.
Tiểu Tình và Diệp Thuần nhìn nhau, cùng nhau bật cười:
– Chúng tôi đang nói hôm nay trưởng phòng Triệu rất xinh.
– Nói dối, chắc chắn là hai người đang nói xấu tôi. – Triệu Vân nói ngân nga, hai tay đặt xuống vai Tiểu Tình, hết bóp rồi lại nắn. Tiểu Tình không tự nhiên, lấy cớ đi vào nhà vệ sinh. Một người vốn nhạy cảm như Triệu Vân không hề phát hiện ra, lại chạy lên khoác tay Diệp Thuần:
– Cô vẫn chưa tìm được ý trung nhân à? Cố lên!
Diệp Thuần thản nhiên rụt tay lại:
-Được, tôi sẽ cố gắng.
Hải Châu ghé sát lại hỏi Tiểu Tình:
-Anh thấy trưởng phòng của các em rất hòa nhã, dễ gần, đâu có quá quắt như em nói.
Tiểu Tình nói:
-Lạ thật, em cũng thấy hôm nay cô ta rất không bình thường. Nhìn ánh mắt của cô ta khi nhìn anh… Haizzz, không phải cô ta thích anh đấy chứ?
-Em nói lung tung gì đấy, sao em không hỏi anh có thích cô ta không?
TTT
Trương Kiếm Long không hề quên người phụ nữ tên là Triệu Vân, ngược lại ông nhớ từng nét mặt, từng tiếng cười của cô, thậm chí còn nhớ nốt ruồi đỏ trên ngực trái của cô. Những ngày này ông thấy mình giống như một cậu học sinh tiểu học, vùng vẫy giữa học và chơi. Cái gì nên làm, cái gì không nên làm? Từ trước tới nay người đàn ông này đều là học sinh ngoan, kìm nén khao khát và dục vọng, nghiêm túc đi làm, họp, tiếp khách, về nhà.
Là một người đàn ông thành công, ông đã gặp rất nhiều cô gái chủ động, nhiệt tình. Họ giống như đàn bướm bay đi bay lại quannh ông. Vốn dĩ Trương Kiếm Long có chút lo lắng Triệu Vân sẽ bám lấy mình không chịu buông ra nhưng người phụ nữ này đến nay vẫn không một cuộc điện thoại, cũng không một tin nhắn. Kế hoạch quảng cáo lần đầu tiên mang tới đã phủ đầy bụi nhưng cô ta thì dường như chỉ khẽ vung tay, biến mất mà không mang đi một chút bụi nào.
Lại là một buổi tối mưa gió, Trương Kiếm Long đi tiếp khách, một bữa ăn hết hơn tám nghìn tệ, năm người uống bốn chai Ngũ Lương Dịch, hai chai rượu vang. Trương Kiếm Long vịn tay vào lan can nôn thốc nôn tháo, nôn xong rồi ngồi phệt xuống bậc thang trước cửa khách sạn, sau lưng là tấm biển quảng cáo khổng lồ. Ánh đèn nhấp nháy chiếu vào người khiến ông lúc xanh lúc đỏ. Đột nhiên Trương Kiếm Long thấy mình giống như con kiến nhỏ bé, cảm giác trống rỗng vô biên ập tới, muốn ngăn cũng không ngăn lại được.
Trương Kiếm Long bảo lái xe về nhà, còn mình thì loạng choạng bắt xe, đi đến nhà Triệu Vân. Triệu Vân mở cửa, gần như không dám tin vào mắt mình, vẫn chưa nói gì thì Trương Kiếm Long đã ngã xuống ghế sofa trong phòng khách. – Ông thật sự đã say.
Đêm hôm ấy Triệu Vân giống một người vợ thật sự, lau mặt lau
người cho ông, cởi giày cởi áo cho ông, cho ông uống nước, đắp chăn bông mềm mại, ấm áp cho ông. Nửa đêm, điện thoại của Trương Kiếm Long không ngừng đổ chuông – Chắc chắn là bà Trương gọi đến, Triệu Vân đâu dám nghe, chỉ có thể để mặc cho nó kêu. Đó là một tiếng chuông điện thoại bình thường nhưng cứ reng reng reng không ngừng khiến Triệu Vân thấy lòng thắt lại. Khoảng thời gian rất dài sau này, Triệu Vân thường xuất hiện ảo giác những lúc mất ngủ, chính là tiếng reng reng đơn điệu, lặp đi lặp lại này.
Sau đó, không biết người đàn ông này đã giải thích như thế nào với vợ về chuyện đi đêm không về, tóm lại là bà Trương không hề nghi ngờ, vẫn đi dạo phố, chơi mạt chược. còn Trương Kiếm Long thì mỗi tuần lại dành ra một ngày hẹn hò với Triệu Vân. Nhiều lúc chỉ làm tình, không nói một câu nào.
Triệu Vân là người tình đúng mực thậm chí tuyệt vời, không hỏi nhiều, không nói nhiều, không đòi hỏi nhiều, Trương Kiếm Long rất hài lòng. Những ngày này, Trương Kiếm Long cảm thấy cơ thể đang dần già cỗi của mình như có thêm sức sống. Dường như ông đang được trải qua mùa xuân thứ hai trong cuộc đời, tâm hồn tràn trề nhựa sống.
Từ trước tới nay, đàn ông vì chuyện ấy nên mới yêu còn phụ nữ vì yêu nên mới làm chuyện ấy. Triệu Vân làm người tình rất khổ sở, đặc biệt vì người đàn ông này không phải là quan to nhưng cũng không phải là quan nhỏ. Triệu Vân ấm ức trong lòng, một là giận Trương Kiếm Long quá thận trọng, nói là hẹn hò nhưng chưa bao giờ đến những nơi công cộng, chỉ cố định ở nhà Triệu Vân. Hơn nữa việc tránh thai, thời kì an toàn cộng với bao cao su, cẩn thận giống như trang bị chống sét trong mùa hè. Triệu Vân không kìm được thầm nghĩ: Tổng giám đốc Trương sợ mình phá thai ảnh hưởng đến sức khỏe hay sợ mình để lại thứ gì đó trong người có thể uy hiếp ông ta? Hai là giận Trương Kiếm Long đối xử hờ hững với mình, sau khi mặn nồng, nếu không phải là ngủ thiếp đi thì vội thay quần áo rồi đứng dậy bỏ đi, coi mình là cave sao? Coi nhà mình là khách sạn sao? Ba là giận bản thân mình, dù sao thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




