|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Triệu Vân cũng là người phụ nữ có thân phận có địa vị, vì sao lại hèn hạ như thế, người ta muốn thế nào thì mình phải như thế sao? Nhưng người đàn ông này giống như thuốc phiện, không từ bỏ được… Phụ nữ có tình cảm, vì thế mới lưu luyến, vì thế mới nguyện hi sinh.
Trương Kiếm Long cũng biết nỗi ấm ức trong lòng Triệu Vân. Ông muốn bù đắp bằng cách khác, sau một lần mặn nồng, ông vuốt ve mái tóc Triệu Vân:
– Công ty anh trực tiếp đăng quảng cáo ở tòa soạn của em thì không thích hợp. Anh nghĩ rồi, em về lên kế hoạch hoạt động công ích gì đó. Nhất định phải là “công ích”, sau đó công ty anh là đơn vị tài trợ, thông qua cách này quảng cáo cho em, em thấy thế nào?
– Đừng nói chuyện làm ăn với em trên giường, chán thật! – Triệu Vân hoàn toàn không có hứng thú.
– Thế em muốn gì? – Trương Kiếm Long tươi cười muốn lấy lòng cô.
– Em chỉ muốn thời gian của anh. – Đột nhiên Triệu Vân xoay người, nhìn chằm chằm vào mặt ông. – Cho dù thêm một giây cũng được, đừng cứ đến 12 giờ là bỏ đi.
– Chuyện này… không được. – Đột nhiên Trương Kiếm Long thấy khó chịu, bỏ tay ra khỏi người Triệu Vân.
– Em biết, em biết. – Triệu Vân giận dỗi xoay người, quay lưng về phía ông.
Lần này, chưa đến 12 giờ Trương Kiếm Long đã đứng dậy bỏ đi, cánh cửa đóng rầm sau lưng ông. Triệu Vân nhắm mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
2
Một đêm không ngủ, ngày hôm sau, Triệu Vân soi mình trong phòng, tóc tai bù rù, sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt sưng đỏ, suy sụp tiều tụy. Cô thở dài, lấy hộp phấn, nhẹ nhàng đắp lên mặt.
Vừa bước vào phòng làm việc thì gặp tổng biên tập Thường:
– Tiểu Triệu, chào buổi sáng, hôm nay sắc mặt cô không được tốt, làm việc vất vả cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhé!
Triệu Vân bất giác áp mu bàn tay vào má, gượng cười và nói:
– Hôm qua tôi không ngủ được, cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm. – Làm phụ nữ thật mệt mỏi, tất cả nỗi phiền muộn, u sầu đều không thể che giấu, chính khuôn mặt đã bán rẻ mình.
– Đúng rồi, kế hoạch quảng cáo quý này hoàn thành thế nào rồi? Khẩn trương một chút – Tổng biên tập mỉm cười chuyển chủ đề nói chuyện rồi lại hướng về công việc.
Triệu Vân gật đầu, trong lòng cảm thấy xót xa: Lãnh đạo quan tâm đến bạn là vì muốn bạn bán mạng cho ông ta. Trên thế giới này, rốt cuộc bạn có thể dựa vào ai? Triệu Vân suy nghĩ một lúc, quyết định kéo mối quảng cáo bên công ty điện lực. Hoàn thành nhiệm vụ là có tiền thưởng, lãnh đạo không đáng tin, đàn ông không đáng tin, chỉ có tiền là thực tế. Chúng ở trong ví của bạn, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nghe theo sự sai khiến của bạn, phục vụ bạn.
Nghĩ đến đây, Triệu Vân lập tức gọi điện cho Trương Kiếm Long. Ông ta đang họp, giọng nói có vẻ khó chịu:
– Anh đang bận, em tìm người mang bản kế hoạch sang đây là được. – Ông ta nói rồi cúp máy.
Triệu Vân bực tức gọi Diệp Thuần đến:
– Cô đi làm bản kế hoạch hoạt động,… hoạt động gì cũng được, chỉ cần liên quan đến công ích là được, đòi họ hai mươi vạn. Làm xong bản kế hoạch đó mang đến cho tôi xem, sau đó gửi cho tổng giám đốc Trương của công ty điện lực.
– Gửi thẳng cho tổng giám đốc Trương? Không phải bình thường đều gửi cho phòng tuyên truyền sao? – Diệp Thuần cảm thấy lạ.
– Bảo cô gửi cho tổng giám đốc Trương thì cứ gửi cho tổng giám đốc Trương, sao hỏi nhiều thế! – Triệu Vân nổi giận.
Diệp Thuần quay về chỗ ngồi, gõ máy tính tành tạch, đúng lúc ấy Tiều Tình đến, Diệp Thuần bĩu môi, hất hàm về phía phòng làm việc của Triệu Vân, khẽ nói:
– Mẹ kiếp, không biết lại lệch dây thần kinh nào, từ sáng đến tối chỉ lấy nhân viên ra để trút giận!
Tiều Tình vốn định mang bản báo cáo đên chỗ Triệu Vân, thấy Diệp Thuần nói như vậy, chùn bước:
– Sao thế, sao thế?
– Cô ta bảo mình làm kế hoạch hoạt động, mời bố chồng tương lai của cậu quảng cáo, mình chỉ hỏi thêm một câu cô ta đã nổi đóa lên rồi.
– Tìm bố Hải Châu? – Tiểu Tình như chợt nhận ra điều gì đó, thấy nhẹ cả người – Mặc kệ cô ta có mời được hay không, may mà cô ta không bảo mình đi, Diệp Thần, công ty điện lực không thiếu anh đẹp trai, cậu mà đi không biết chừng lại có duyên gặp được anh nào! Haizzz, bản báo cáo này mình cũng không mang vào nữa, đợi cô Triệu bớt giận rồi tính.
Nếu đã tùy ý làm bản kế hoạch, có thể gọn nhẹ được bao nhiêu thì càng tốt, Diệp Thuần lên mạng lấy ngay ý tưởng “Tắt đèn – tiết kiệm điện, bảo vệ môi trường bắt đầu từ mỗi chúng ta”, thay đổi tiêu đề rồi nộp lên. Triệu Vân liếc nhìn một lượt rồi nói:
– Được, chiều gửi đi.
TTT
Buổi trưa, Tiểu Tình và Diệp Thuần cùng đi ăn cơm trong nhà ăn. Mẹ Tiểu Tình lại một lần nữa đến nhà con gái. Lúc ấy Hải Châu đang đắm chìm trong thế giới game, không khóa cửa, chỉ khép hờ, đầy nhẹ là bật ra.
Ánh đèn trong phòng tối mờ, mẹ Tiểu Tình không phát hiện ra Trương Hải Châu đang nằm sau máy tính, chỉ bị cảnh tượng trước mặt làm cho sững sờ: Sàn nhà, ghế sofa, bệ cửa, bàn ăn, khắp nơi là quần áo, ô mai, đồ ăn, mĩ phẩm, tất bẩn vứt bừa bãi… Quay người đóng cửa, cảm giác trên tay cầm có vắt miếng vải mềm, nhặt lên mới biết đó là quần lót của nam giới.
Sàn nhà bám bụi dày đặc, chỉ có vài đường là sạch sẽ hơn một chút, rõ ràng là đường thông với các phòng. Mẹ Tiểu Tình không được học hành, nếu không chắc chắn bà sẽ liên tưởng đến câu danh ngôn của Lỗ Tấn: “Kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”.
Lại chạy vào phòng bếp, nồi xoong bếp ga vừa bụi vừa đầy dầu mỡ. Chậu rửa bát chất đầy bát mốc xanh mốc đỏ. Trên bàn là lọ mật ong không đậy nắp, một còn côn trùng hình thù đáng sợ đang bò trên miệng lo. Trà sữa chưa uống hết, canh chưa ăn hết, tất cả đều chất trên tủ bếp, phát ra mùi khó chịu.
Mẹ Tiểu Tình thở dài, tìm một miếng vải tạm coi là sạch sẽ buộc lên đầu, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Hải Châu miễn cưỡng dứt khỏi trò chơi đi vệ sinh. Mẹ Tiểu Tình ở trong phòng bếp nghe tiếng động, cảnh giác chạy ra nhìn. Hải Châu vừa giải quyết vừa huýt sáo, giống như ở chốn không người, bất ngờ gặp một người đầu quấn khăn, tay cầm giẻ lau, mặt lạnh như băng, ánh mắt đáng sợ, thì giật mình hét lên một tiếng, vội vàng kéo quần lên.
Người đó nhìn thấy con rể tương lai của mình, mặt lạnh như băng lập tức biến thành mặt đỏ như cà chua, mỉm cười và nói:
– Không sao, không sao, sau này con kết hôn với Tiểu Tình thì ta cũng là mẹ của con, cho mẹ mình nhìn thì sợ gì?
Mặt Hải Châu đỏ bừng không nói được lời nào, chỉ muốn chui vào bồn cầu cho đỡ xấu hổ.
Mẹ Tiêu Tình dõi theo ánh mắt của Hải Châu, nhìn vào bồn cầu, đột nhiên lao tới giống như phát hiện ra châu lục mới, lấy bàn chải cọ bồn cầu, ra công ra sức cọ, vừa cọ vừa nói như hô khẩu hiệu:
– Trời ơi, bồn cầu bẩn thế này, bẩn thế này!
Thấy mẹ vợ tương lai bận rộn chạy ra rồi lại chạy vào, Hải Châu không thể không cầm chổi làm theo. Bát mì úp từ trưa vẫn chưa kịp ăn, lọ nước hoa Jadore lắc lư trên nắp hộp mì. Hải Châu vụng về, khẽ vung tay áo, lọ nước hoa rơi xuống đất, bỗng chốc mùi hương nồng nặc lan tỏa trong không khí.
Đây là lọ nước hoa Tang Tiểu Tình hay dùng, pha trộn giữa mùi hương thơm mát của dây thường xuân, mùi thơm ngọt của hương cam, còn có mùi hương hoàng lan thoang thoảng rất nữ tính. Tiểu Tình thích xức một chút nước hoa sau tai. Mùi hương như có như không chỉ khi nào lại gần mới có thể ngửi thấy.
Khoảnh khắc lọ nước hoa vỡ vụn, khi mùi hương quen thuộc, nồng nặc xông lên mũi, Trương Hải Châu không kìm được hắt hơi. Nước hoa thật giống phụ nữ, có thể rất lôi cuốn, cũng có thể làm người ta sặc.
Mẹ Tiều Tình hít một hơi thật sâu:
– Hải Châu, xịt loại nước xịt phòng gì thế? Thơm quá! Có phải cháu mang từ nước ngoài về không?
Hải Châu ấp úng nói:
– Dạ… cháu không biết, Tiểu Tình mua.
– Lần sau về cháu bảo nó mua cho cô một lọ. – Mẹ Tiểu Tình vừa đánh bồn cầu vừa nói.
Buổi chiều, Tiểu Tình phải đến gặp khách hàng ở gần công ty điện lực nên chở Diệp Thuần cùng đi. Lúc chờ đèn đỏ, Diệp Thuần lấy gương ra ngắm nghía rồi lẩm nhẩm:
– Haizzz, trông mình già quá rồi, mình sắp thành gái ế rồi.
– Lát nữa đến công ty điện lực nhớ kiếm một anh đẹp trai đấy! – Tiểu Tình khích lệ cô.
– Đúng vậy, cho mình mượn son môi của cậu tí. – Diệp Thuần cười.
– Dùng hết rồi, vẫn chưa có tiền mua thỏi mới. Tô son làm gì chứ? Tự nhiên là đẹp nhất, đợi cậu đến tuổi Triệu Vân rồi tô son cũng chưa muộn. – Tiểu Tình tỏ ra không mấy vui vẻ.
– Hồi còn trẻ chắc chắn Triệu Vân là mĩ nhân. – Diệp Thuần than thở.
– Bây giờ cô ta vẫn rất xinh đẹp, có điều tính khí cổ quái quá.
– Một người phụ nữ trung niên, có nhà, có xe, có tiền nhưng không có tình yêu, tính khí không cổ quái mới lạ.
– Đến tuổi cô ta, mình thà ở nhà chăm sóc chồng con, có nhiều tiền thì tiêu nhiều, có ít tiền thì tiêu ít. – Tiểu Tình nói.
– Hứ, vợ chồng nghèo sinh lắm chuyện! Không có tiền, đến lúc ấy cậu và chồng cậu chỉ có suốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




