|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói cho cô biết giải pháp lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn. Mọi người tự nghĩ cách, tôi không cần quá trình, tôi chỉ cần kết quả.
Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng: Giải pháp lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn? Đây chẳng phải là chủ nghĩa duy tâm chủ quan sao? Khí hậu nóng lên, tài nguyên suy giảm, toàn thế giới có tám mươi lăm triệu dân phải chịu đói… Khó khăn nhiều như thế, cô nghĩ cách giải quyết đi.
Trưởng phòng Triệu vui mừng gọi điện thoại cho tổng biên tập Thường:
– Tổng biên tập Thường, lần triển lãm bất động sản nhà ở này, những đơn vị khác làm giải đơn, chúng ta làm giải Oscar, xem ai hơn ai.
Tổng biên tập Thường tỏ ra rất vui:
– Được, được, dám nghĩ dám làm. Mọi người đi tiên phong, tòa soạn ủng hộ hết mình.
Lúc này Tiểu Tình rất hi vọng trưởng phòng Triệu có thể nói với tổng biên tập một tiếng: “ Trước tiên phải phát ít tiền làm vốn ”. Nhưng trưởng phòng Triệu lại cúp máy đánh cạch một tiếng, kích động thông báo với mọi người:
– Mọi người nghe thấy rồi chứ? Tổng biên tập Thường nói rồi, ủng hộ hết mình, mọi người nhất định phải hoàn thành xuất sắc hoạt động lần này.
TTT
Tòa soạn không bỏ tiền, chỉ ra chính sách: Những chi phí cần thiết cho hoạt động như giải thưởng, ăn uống, khách sạn… đều được đổi bằng quảng cáo. Mọi người gượng cười, đây chẳng phải là đi lừa người khác sao?
Hoạt động vừa mới bắt đầu, phòng quảng cáo bỗng chốc bận rộn hẳn lên. Mọi người đều nhận nhiệm vụ của mình, ai phụ trách liên lạc, ai phụ trách vốn, ai phụ trách phục vụ, ai phụ trách phỏng vấn… Là trợ lý của trưởng phòng Triệu, mọi việc lớn nhỏ Tiểu Tình đều phải theo dõi.
Lúc
đầu trưởng phòng Triệu nghĩ mời tất cả những giám đốc đã từng hợp tác với tòa soạn ăn cơm, trước tiên cần có sự ủng hộ của các khách hàng cũ, sau đó giương cao ngọn cờ các khách hàng cũ đều tham gia để mời khách hàng mới. Những bữa tiệc như thế này thì tiêu chuẩn sẽ rất cao, trong khi đó tòa soạn lại không bỏ tiền, phải làm thế nào?
Lãnh đạo đã nói rồi, giải pháp lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn. Là người nghĩ cách giải quyết vấn đề, Tang Tiểu Tình đành phải gọi điện khắp nơi, cầu xin ông nọ bà kia, xem khách sạn nào đồng ý tài trợ.
Khách sạn vẫn chưa tìm được, trưởng phòng Triệu đã hẹn tất cả các khách hàng, nóng lòng gọi điện cho Tang Tiểu Tình, hỏi rốt cuộc là ăn ở khách sạn nào. Nghe nói vẫn chưa tìm được khách sạn, trưởng phòng Triệu nổi trận lôi đình:
– Tang Tiểu Tình, cô có muốn làm việc nữa không? Một chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm được! Bây giờ thời gian mời khách đều đã định rồi, địa điểm vẫn chưa tìm được, cô bảo tôi phải mời thế nào đây? Tôi cho cô nửa ngày, chỉ nửa ngày! Chuyện này cô nhất định phải làm xong cho tôi!
Không để cho Tang Tiểu Tình giải thích, đầu dây bên kia đã cúp máy. Nửa phút sau, điện thoại lại đổ chuông:
– Mấy giám đốc đều nói khách sạn Hồ Cảnh rất được, cô tìm gặp giám đốc của Hồ Cảnh nói chuyện đi.
Tiểu Tình bực tức trong lòng. Mẹ kiếp! Ăn cơm không mất tiền, lại còn làm ra vẻ giống như đại gia, chỉ đích danh ăn nhà này nhà kia, cô coi mình là tổng thống hay tôi là tổng thống? Chỉ cần mở miệng là khách sạn Hồ Cảnh sẽ mời cô ăn uống miễn phí chắc?
Sau bao nhiêu khó khăn, cuối cùng Tiểu Tinh cũng liên hệ được với giám đốc quản lý của khách sạn Hồ Cảnh. Đối phương rất khách sáo:
– Cô Tang, tôi cũng rất muốn giúp cô. Nhưng tôi phải báo cáo với tổng giám đốc, cần một chút thời gian.
– Có thể phiền anh nhanh một chút giúp tôi được không? Tôi rất vội, bởi vì ngày kia là mời khách rồi.
– Tôi sẽ cố gắng hết sức nhưng không thể đảm bảo chắc chắn lãnh đạo sẽ duyệt, mong cô hiểu cho.
Sự việc đã đến nước này, dường như cũng chỉ biết đợi. Sắp đến lúc trưởng phòng Triệu đòi kết quả, Tiểu Tình nghĩ ngồi chờ cũng không phải cách, lại lục lọi tìm số điện thoại của giám đốc Tôn của khách sạn Hồ Cảnh. Giọng nói của cô ngọt như mật:
– Chào giám đốc Tôn, tôi là Tang Tiểu Tình của “ Tuần báo thời trang”… Sao tôi biết số điện thoại này của ông ạ? Dạ, giám đốc Tôn nổi tiếng trong giới doanh nghiệp như vậy, muốn giữ bí mật số điện thoại là điều vô cùng khó khăn… Lần này mạo muội làm phiền là vì gần đây tòa soạn chúng tôi muốn mời mấy vị khách quan trọng ăn cơm. Họ nói phải đến khách sạn của ông… Đúng vậy, đúng vậy, món vây cá của khách sạn là số một… nhưng kinh phí của tòa soạn chúng tôi rất hạn hẹp, vì thế muốn hỏi giám đốc Tôn có thể dùng quảng cáo để cắt giảm chi phí được không ạ? Chuyện này lãnh đạo giao cho tôi, nếu làm không tốt thì lãnh đạo sẽ đuổi việc tôi… Mặc dù xưa nay chưa từng quen biết nhưng tôi nghe nói giám đốc Tôn là người hào hiệp trượng nghĩa, coi việc giúp đỡ người khác là thú vui cuộc đời. Lần này không biết có thể giúp được không. Công ơn của ngài, tiểu nữ sẽ ghi tạc trong lòng…
Tang Tiểu Tình chăm chú đối phó với giám đốc Tôn ở đầu dây bên kia, ngay cả lúc trưởng phòng Triệu đến gần cũng không hề hay biết. Trưởng phòng Triệu khoanh tay, lạnh lùng nhìn Tang Tiểu Tình cầm ống nghe, lúc thì nũng nịu trách móc, lúc lại tươi cười tình cảm, trong lòng nhói lên một tiếng. Con bé này không đơn giản, sau này phải đề phòng.
Giám đốc Tôn ở đầu dây bên kia được Tiểu Tình nịnh đến u mê đầu óc, không nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay:
– Các cô có mấy người? Năm nghìn tệ là đủ rồi chứ? Quảng cáo cũng không cần làm nữa. Chỉ riêng việc mọi người truyền tai nhau đã khiến khách sạn của chúng tôi bận rộn lắm rồi. Cứ coi như đây là sự ủng hộ của chúng tôi với giới truyền thông.
– Giám đốc Tôn, cảm ơn ông, cảm ơn ông! – Tang Tiểu Tình vui vẻ nói, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Ngoảnh đầu lại, nhìn thấy ánh mắt u ám của trưởng phòng Triệu, nụ cười như trút được gánh nặng bỗng chốc đông cứng trên khuôn mặt.
2
Ban ngày Tang Tiểu Tình lăn lộn bên ngoài, buổi tối về nhà thấy Hải Châu như con nhện bám chặt trên mạng chơi game. Trong lúc lúc tức giận đã đưa ra thông điệp cuối cùng:
– Trương Hải Châu, nếu anh còn không ra ngoài tìm việc thì đi tìm bạn gái khác đi.
Cuối cùng Hải Châu đã có chút tỉnh ngộ, dùng ba ngày liền chuyên tâm làm hồ sơ xin việc, kèm theo bảng thành tích từ đại học đến cao học, bằng khen, báo cáo thực tập, thư giới thiệu của giáo viên hướng dẫn, một tập dày, phía trên còn đóng giấy vàng, trông rất giống cuốn tạp chí thời trang.
Tang Tiểu Tình nhìn mà lắc đầu nguầy nguậy:
– Dày quá, một ngày người ta nhận được bao nhiêu hồ sơ, làm gì có thời gian để đọc?
Hải Châu không vui:
– Làm thế này không gây chú ý sao?
– Anh tưởng cứ dày là gây chú ý à? Người ta coi trọng nội dung, không phải hình thức.
– Nội dung được thể hiện qua hình thức. Thành tích, tài năng, ưu thế, sở trường của anh đều trong tập hồ sơ này, thiếu một thứ cũng không được.
– Vấn đề là người ta có lòng kiên nhẫn để đọc mới được.
– Tang Tiểu Tình, sao em biết người ta không có lòng kiên nhẫn? Chính em từ sáng đến tối giục anh ra ngoài tìm việc. Anh mất bao công sức làm hồ sơ xin việc, em lại dội nước lạnh vào mặt anh!
– Được được được, em không dội nước lạnh vào anh, anh đợi người khác dội đi.
Ngày hôm sau, Trương Hải Châu dậy rất sớm, đóng bộ comple đi giày da, lái xe của Tiểu Tình đến trung tâm triển lãm quốc tế. Ở đó có một buổi tuyển dụng nhân tài cao cấp. Trên ghế sau, tập hồ sơ xin việc dày cộp đung đa đung đưa, ngay cả lúc phanh cũng phải cẩn thận. Cách trung tâm triển lãm hai tuyến đường thì bắt đầu tắc đường, hai bên đường chật cứng xe cộ. Hải Châu đành phải đỗ xe trong bãi đỗ xe ở siêu thị cạnh đó, cầm theo mười mấy tập hồ sơ xin việc đi bộ đến đó.
Càng đi càng thấy nhiều người, nhìn ra xa chỉ thấy dòng người đen đặc. Hải Châu đành phải đi theo dòng người, từ từ tiến về trung tâm. Trong túi là tập hồ sơ dày cộp, anh xách mà thấy mỏi nhừ cả tay.
Khó khăn lắm mới chen được vào cửa, cảnh sát đứng thành hàng dài để duy trì trật tự, dòng người phía trước chậm lại, phía sau vẫn còn từng lớp từng lớp tiến lên phía trước. Trương Hải Châu chen chúc giữa đám đông, vô sô người giâm vào chân anh, dĩ nhiên anh cũng giâm vào chân vô sô người. Cuối cùng cũng vào được cửa, nhưng chiếc túi giấy trên tay không chịu nổi sức nặng của tập hồ sơ, đáy túi bung ra, hồ sơ rơi đầy đất. Trương Hải Châu vội vàng cúi người nhặt, đám người phía sau ùn ùn chen lên, chẳng mấy chốc đã nhấn chìm anh. Những người muốn tiến lên trước không có chỗ đặt chân trực tiếp giẫm lên lưng anh chen lên trước.
Đúng lúc đó, cảnh sát túm cổ Hải Châu:
– Không sợ chết à, lúc này còn dám ngồi dưới đất.
Sắc mặt Trương Hải Châu tái nhợt, ôm chặt ba bốn tập hồ sơ trước ngực, vẫn chưa kịp trả lời đã bị dòng người đẩy vào trung tâm triển lãm quốc tế.
Bên trong đông nghịt người. Ban tổ chức rất có kinh nghiệm, mỗi đơn vị tuyển dụng đều làm một tấm biển tuyển dụng lớn treo ở phía trên. Có lẽ ý của ban tổ chức là, hãy nhìn thật rõ yêu cầu của đơn vị tuyển dụng, nếu thấy không hợp thì đừng có nộp hồ sơ.
Hải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




