watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9637 Lượt

Châu ôm tập hồ sơ, đi nửa vòng nhận thất có rất ít ngành hợp với mình, do dự mãi mới nộp được một bản. Người phỏng vấn cầm tập hồ sơ, nhìn qua rồi hỏi.:

– Du học ở Canada?

Hải Châu gật đầu:

– Đúng vậy, thạc sĩ quản lý công thương đại học Brock.

Ông ta gật đầu, ném tập hồ sơ sang một bên, không nhìn Hải Châu nữa mà nói:

– Người tiếp theo!

Lúc đấy Hải Châu thấy khó thở, chóng mặt buồn nôn, tìm một chỗ thông gió, dựa lưng vào tường, nới lỏng cà vạt, một lúc lâu mới thấy đỡ hơn. Lúc anh ra ngoài thì đã là gần trưa, người đến xin việc giảm dần. Hồ sơ xin việc chất cao như núi dưới đất, mọi người giẫm qua, nhảy qua. Cơm hộp được mang tới, nhân viên liền rút vài tập hồ sơ trong đống hồ sơ kê dưới hộp cơm. Ăn xong rồi, tiện tay xé vài tờ bọc hộp cơm lại vứt vào thùng rác.

Chứng kiến cảnh tượng đấy, Hải Châu thấy lòng nguội lạnh, không còn tâm trạng muốn tìm việc nữa, ôm mấy tập hồ sơ còn lại ra về.

Ánh nắng bên ngoài thật rực rỡ, lá ngô đồng rì rào trước gió, tràn đầy sức sống. Người qua lại hối hả trên đường, vẻ mặt căng thẳng, dường như đang rất vội. Chỉ có Hải Châu là ngó ngó nghiêng nghiêng. Khi đi qua thùng rác, anh dừng lại, nghĩ một lúc rồi ném hồ sơ vào đó. Anh tự cười nhạo:

– Thay vì để họ vứt, chi bằng mình tự vứt.

TTT

Ngồi trên xe, Hải Châu thấy rằng mình không có chỗ nào để đi, đèn đỏ dừng lại, đèn xanh đi, chỉ lái dọc theo con đường.

Tiểu Tình gọi điện thoại hỏi:

– Tình hình thế nào rồi?

– Chẳng thế nào? – Hải Châu buồn rầu nói.

– Cứ từ từ! – Tiểu Tình cũng thở dài – Em ở tòa soạn, anh mang xe đến cho em. Buổi tối bọn em phải mời khách ở khách sạn Hồ Cảnh, xa lắm, không có xe không tiện.

– Buổi tối anh cũng phải dùng. Buổi tối anh phải đến Watsons mua kem đánh răng.

– Mua tạm ở siêu thị nào đi.

– Không được, kem đánh răng anh hay dùng chỉ có Watsons bán.

– Thiếu gia, anh giúp em một chút có được không? Phải biết phân biệt nặng nhẹ chứ, anh mua kem đánh răng quan trọng hay công việc của em quan trọng? Em không tin anh dùng kem đánh răng của hãng khác sẽ bị sâu răng đâu. – Tiểu Tình tức giận.

– Thôi được. – Hải Châu tỏ vẻ không vui. – Chỉ em có việc, chỉ có việc của em là quan trọng nhất thế giới.

Gần năm giờ chiều mà Hải Châu vẫn chưa mang xe đến, Tang Tiểu Tình gọi điện thoại giục, gọi mãi mới có người nghe. Hải Châu nói với giọng điệu uể oải vốn có:

– Đến ngay đây!

Chờ thêm nửa tiếng mà vẫn chưa thấy Hải Châu đến. Tiểu Tình không chờ được lại gọi điện:

– Anh ở đâu rồi?

Đầu dây bên kia vẫn là câu nói ấy:

– Đến ngay đây.

– Rốt cuộc anh đến đâu rồi? – Tiểu tình vô cùng sốt ruột.

– Anh vừa mới ra cửa! – Hải Châu chậm rãi nói.

– Thế lúc nãy anh nói là đến ngay đây!

– Lúc nãy anh vừa mới ngủ dậy, rửa mặt thay quần áo xong là đi luôn mà.

– Anh đúng là đồ khốn kiếp! – Tiểu Tình cúp mày, xách túi đi xuống dưới bắt xe.

Đúng vào giờ cao điểm, chiếc xe taxi nào cũng có khách. Triệu Vân đã đến đó từ rất lâu, gọi điện giục Tiểu Tình:

– Cô đến đâu rồi?

Tiểu Tình nói dối:

– Tôi đang trên đường, sắp đến rồi, tắc đường!

– Cô nhanh lên chút! – Triệu Vân nổi nóng – Chúng ta mời khách ăn cơm, nhất định không được đến muộn.

Tiểu Tình càng lo lắng hơn, càng vội vã không có xe. Thời gian trôi đi từng phút từng giây, cô chỉ muốn đâm đầu vào xe chết đi cho rồi. Chết là sẽ không phải lo lắng gì nữa!

Ngã tư trước mặt có một chiếc xe trả khách, Tiểu Tình đi giày cao gót, chạy về phía đó với tốc độ nhanh nhất, gạt tay người phụ nữ trung niên cũng đang tranh chiếc taxi ấy, mở cửa xe, ngồi vào trong và nói:

– Chú ơi, đến khách sạn Hồ Cảnh.

Chiếc xe phóng đi, tiếng chửi mắng của người phụ nữ trung niên bên ngoài vẫn còn vang lên bên tai. Tang Tiểu Tình thở phào, nhìn đồng hồ, lập tức căng thẳng hẳn lên, mếu máo cầu xin lái xe:

– Chú ơi, chú lái nhanh một chút, cháu đang vội.

Triệu Vân lại gọi điện thoại giục:

– Sao cô vẫn chưa đến?

Tiểu Tình mếu máo:

– Tắc đường.

3

Đúng là tắc đường, khắp nơi xe cộ chật cứng. Một ngã tư phải đợi mấy lần đèn đỏ mới đi được. Tiểu Tình nóng lòng nói:

– Chú lái xe ơi, đi vòng, vòng qua đường hầm, càng nhạnh càng tốt!

Nhưng khi cố lái được vào đường hầm thì phía trước lại xảy ra một vụ tai nạn va chạm xe. Hai lái xe đều không phải là những người dễ nói chuyện. Hai bên nhảy xuống chỉ mặt đối phương rồi chửi, chửi đi chửi lại rồi động chân động tay.

Tiểu Tình ngồi trong xe sắp phát điên lên, mở cửa xe nhảy ra ngoài:

– Đàn ông đàn ang đứng giữa đường đánh nhau có biết xấu hổ không? Mau lái xe đi, tai nạn nhỏ như vậy mà cũng lôi thôi, không thấy mất mặt à?

Tắc đường ai mà không vội, thấy Tiểu Tình nhảy xuống nói hai người kia, mọi người thi nhau nói:

– Đúng đấy, đúng đấy, mau tránh ra đi, ai cũng vội.

Hai người đàn ông thấy xấu hổ, chui vào xe, lái xe sang bên kia đường, lúc ấy đường mới thông thoáng.

Tiểu Tình quay lại xe, phát hiện có một cuộc gọi nhỡ của Triệu Vân, bỗng chốc thấy da đầu tê buốt, nhăn nhó gọi lại. Đầu dây bên kia nổi cơn tam bành:

– Tang Tiểu Tình, cô đang làm cái trò gì hả? Khách đến hết rồi sao cô chưa đến! Lẽ nào cô để bao nhiêu giám đốc phải chờ một mình cô? Thật chẳng ra làm sao cả! – Tiểu Tình biết mình đuối lí, để mặc cho cô ta chửi bới, cô không nói một lời nào.

Ra được đường hầm lại bắt đầu tắc đường. May mà cách khách sạn Hồ Cảnh không còn xa nữa. Tiểu Tình trả tiền xe chạy bộ. Bình thường không chịu vận động, chạy được vài bước đã thấy tim sắp bắn ra ngoài lại thêm giày cao gót khiến chân đau nhức.

Lúc ấy điện thoại lại đổ chuông, Tiểu Tình tưởng Triệu Vân gọi, không nhìn điện thoại mà hét lên:

– Đến cửa rồi, đến cửa rồi!

Nhưng đầu dây bên kia là giọng nói của Hải Châu:

– Tiểu Tình, không xong rồi, anh bị đâm xe!

Tiểu Tình chỉ thấy suy sụp:

– Hả? Thế nào rồi? Có bị thương không?

– Người không sao, xe hỏng rồi. Em mau đến đi, anh không biết xử lí thế nào, lát nữa cảnh sát giao thông sẽ tới!

– Hải Châu, đừng lo! Anh nghe em nói! – Tang Tiểu Tình cố làm ra vẻ bình tĩnh. – Bây giờ em không đi được. Anh gọi điện cho công ty bảo hiểm, thẻ bảo hiểm trong hộp giấy tờ xe, sau đó nghe theo chỉ dẫn của cảnh sát giao thông. Em ăn xong sẽ đi tìm anh.

– Lúc nào rồi mà em còn nghĩ đến chuyện ăn uống! – Hải Châu sốt ruột nói – Anh không làm được, anh chưa bao giờ xử lí tai nạn giao thông trong nước. Hơn nữa, chẳng phải vì mang xe cho em nên anh mới bị đâm xe sao? Em cứ giục anh!

Tiểu Tình tức giận:

– Anh đi sớm hơn chẳng phải là sẽ không xảy ra chuyện gì sao? Anh làm lỡ chuyện của em, em vẫn còn chưa tính sổ với anh đâu.

Đầu dây bên kia không nói nữa, Tiểu Tình nghe thấy điện thoại không ngừng báo có cuộc gọi đến, nhất định là Triệu Vân, vội vàng nói với Hải Châu:

– Thật sự em có việc gấp, gọi lại cho anh sau nhé, tất cả anh cứ nghe theo cảnh sát là được!

TTT

Tang Tiểu Tình chạy thục mạng vào khách sạn. Khách đã đến đủ cả, Triệu Vân đang tươi cười cùng mọi người uống trà nói chuyện, liếc thấy Tiểu Tình bước vào,sắc mặt bỗng trở nên u ám, thấp giọng trách móc:

– Cô làm cái gì thế? Để bao nhiêu lãnh đạo phải chờ một mình cô!

Tiểu Tình vội vàng xin lỗi:

– Xin lỗi, xin lỗi, xảy ra chút sự cố.

Những giám đốc ngồi đó đều thay nhau nói:

– Không sao, xinh đẹp như vậy khó tránh khỏi sự cố. Lát nữa uống thêm chút rượu là được.

– Nhất định rồi. – Tiểu Tình mỉm cười, tránh ánh mắt như tên bắn của Triệu Vân, tìm một góc rồi ngồi xuống.

Trưởng phòng Triệu đã gọi món, vây cá, tổ yến, tôm hùm, cá nóc… Mỗi món ăn đều được đặt trong chiếc khay sang trọng, thêm vào đó là bốn chai Mao Đài. Tiểu Tình nhìn mà thấy rùng mình: Như thế này năm nghìn tệ có đủ không?

Đang ăn, Hải Châu không ngừng gọi điện cho Tang Tiểu Tình hỏi hết cái này đến cái kia khiến Tiểu Tình đứng ngồi không yên. Điện thoại vừa đổ chuông, Triệu Vân lại gườm gườm nhìn Tang Tiểu Tình với ánh mắt giết người, chỉ muốn xông lên tát cho cô hai cái, nhân tiện ném điện thoại của cô đi.

Tiểu Tình biết thế là không nên, sau khi nghe xong cuộc điện thoại thứ ba, cô lẳng lặng tắt máy, đồng thời nâng ly:

– Hôm nay tôi đến muộn, quả thực rất xin lỗi các vị, Tang Tiểu Tình tôi tự phạt một ly, xin được cạn trước. – Cô ngửa cổ uống cạn ly rượu trắng đầy, khuôn mặt lộ vẻ đau khổ.

Đàn ông reo hò:

– Hahaha, chưa đủ, chưa đủ, không phạt thì thôi, đã phạt là phải phạt ba ly đây là quy định!

Tiểu Tình biết lúc này không nên nói nhiều, nói thế nào cũng phải uống, thêm vào đó trong lòng đang giận Hải Châu. Thế nên tay phải một ly tay trái một ly, lại uống liền hai ly.

– Được! – Đám đồng hò reo.

Các vị khách rất hài lòng với bữa cơm này, mượn men rượu, thi nhau nói với Triệu Vân:

– Hoạt động của triển lãm lần này, nhất định mọi người sẽ ủng hộ!

Triệu

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT