watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9636 Lượt

Vân nghe mà thấy rất vui, uống hết ly này đến ly khác.

Cuối cùng Triệu Vân và Tiểu Tình đến quầy thanh toán. Con số trên hóa đơn là 9860 tệ. Nhân viên thu ngân rất lịch sự:

– Giám đốc Tôn đã dặn dò, giảm giá cho quý tòa soạn 5,000 tệ, các vị chỉ phải trả 4,860 tệ.

Tiểu Tình nhìn Triệu Vân, ngầm nói cô tự đi mà giải quyết. Chuyện này không thể trách tôi được. Tôi đã nói trước với cô rồi, chỉ có 5,000 tệ.

Triệu Vân uống quá chén, ra lệnh cho Tiểu Tình:

– Cô! Gọi điện thoại cho giám đốc Tôn, bảo ông ấy miễn phí số tiền còn lại.

Tiểu Tình gần như ngất lịm, thầm nghĩ: “Tôi là vợ giám đốc Tôn hay mẹ giám đốc Tôn, dựa vào cái gì mà người ta phải nghe tôi. Tôi và người ta không quen biết, có thể cho năm nghìn tệ là đã nể mặt lắm rồi, sao lại có thể được voi đòi tiên? Sao cô không tự đi mà xin.”

– Nhanh lên! – Triệu Vân đứng cạnh thúc giục.

Tiểu Tình nhanh trí, gọi vào số điện thoại mà Trương Hải Châu không dùng nữa, sau đó làm ra vẻ vô tội nói với trưởng phòng Triệu:

– Giám đốc Tôn tắt máy rồi.

– Thế thì cô ứng ra đi! – Triệu Vân nói rồi, không ngoảnh đầu mà bỏ đi luôn.

TTT

Tiểu Tình lê tấm thân mệt mỏi về nhà. Hải Châu giống như môn thần đứng chắn ở cửa.

– Trời có sập xuống thì ngày mai hãy tính, em mệt lắm. – Tiểu Tình bỏ giày ra rồi nằm xuống giường.

Hải Châu tức giận suốt một ngày, không nói ra thì không vui. Buổi sáng anh chịu ấm ức khi đi phỏng vấn, chiều tối lại đâm xe. Xe người ta có bốn người khỏe mạnh cường tráng, vây lấy anh, nhe nanh giơ vuốt, nói năng tục tĩu. Trương Hải Châu trông thư sinh là vậy, đã bao giờ chứng kiến cảnh tượng này đâu. Cảnh sát vẫn chưa tới, anh liền ngoan ngoãn đưa một nghìn tệ cuối cùng đền cho người ta. Cảnh sát giao thông đến, đối phương đã phóng xe đi, chỉ còn lại một mình Hải Châu ngây ngô đứng đó, đường tắc chật cứng. Cảnh sát giao thông vừa đến liền mắng anh: “Sao không biết đỗ xe bên đường.” Phải chịu ấm ức suốt một ngày, anh nóng lòng cần một người nghe anh nói, an ủi anh. Nhưng Tang Tiểu Tình vừa về nhà là nằm lăn ra giường, một câu cũng không buồn nói, say đến nỗi vừa đặt mình xuống là ngủ luôn.

Những lời nói trong lòng Hải Châu biến thành nỗi tức giận, nghe tiếng ngày mỗi lúc một to của Tiểu Tình, cuối cùng an không thể chịu được nữa, chạy lên đánh thức Tiểu Tình:

– Em chỉ biết ngủ thôi!

Tiểu Tình nửa tỉnh nửa mê, mơ mơ hồ hồ “ ừ ” một tiếng rồi lại ôm đầu ngủ. Thế là Hải Châu lật tung chăn trên người cô.

Lần này thì Tiểu Tình hoàn toàn tỉnh, cô gầm lên với Hải Châu:

– Trương Hải Châu, rốt cuộc anh muốn gì?

– Tang Tiểu Tình, em còn mặt mũi hỏi anh muốn gì? Anh xảy ra chuyện lớn như thế, em về nhà cũng không hỏi một tiếng. Nếu anh bị đâm chết, chắc em cũng không thèm khóc một tiếng.

– Anh chết chưa, chết chưa? Anh cao hơn một mét tám, có thấp bé nhẹ cân hơn ai không? Em sống chết kiếm tiền bên ngoài, về đến nhà anh lại còn quấy rầy, anh có để cho em sống không?

– Em nói năng thật vô lương tâm! Anh quấy rầy em? Nếu không phải vì em, anh có phải chịu khổ như thế này không? Bao nhiêu xe đẹp anh thích lái chiếc nào có chiếc ấy, cái xe đểu của em, bảo anh nhìn anh cũng không thèm nhìn.

– Đại thiếu gia, nếu em nhớ không nhầm thì hình như anh từ Vân Nam xa xôi về là chạy ngay đến chỗ của em. Anh đến đây, ăn của em, uống của em. Ban ngày em đi làm thì anh ở nhà ngủ. Nói ngon nói ngọt anh mới ra ngoài tìm việc. Em lập tức đưa cho anh một nghìn tệ cuối cùng của mình. Kết quả thì hay rồi, anh ngủ quên, phóng nhanh vượt ẩu, đâm xe của em, đền tiền của em. Em chưa nói một câu nào, thế mà anh còn mặt mũi nói em?

– Anh không nói em thì nói ai? Chuyện gì cũng có nguyên nhân kết quả. Anh đâm xe, anh đền tiền, nguyên nhân là do em gọi hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác thúc giục anh! Buổi tối đúng giờ cao điểm, rất khó lái xe. Anh lái cái xe đểu của em chứ đâu phải lái máy bay, muốn nhanh cũng không nhanh được! Em có thông cảm cho người đàn ông của em không, nhịn một chút, chờ một chút, chỉ chậm có hai ba phút? Chẳng phải là ăn bữa cơm thôi sao, thiếu em thì đầu bếp không nấu à? Khách sạn không mở cửa à?

Hai người cãi nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Tiểu Tình nhượng bộ:

– Hải Châu, chúng ta đừng cãi nau nữa được không? Suốt ngày cãi nhau, tình cảm cũng rạn nứt.

4

Ngày hôm sau, Tiểu Tình uể oải đi làm. Xe được đưa đi sửa chữa, chỉ có thể bắt xe buýt đi làm.

Đến tòa soạn, việc đầu tiên là thanh toán hơn bốn nghìn tệ đã ứng tối qua. Khoản tiền này cô đã trả bằng thẻ tín dụng, tòa soạn thanh toán rất chậm, mong là có thế lấy được tiền vào ngày công cuối cùng. Điền xong phiếu thanh toán mang đến cho Triệu Vân kí, Triệu Vân ngạc nhiên nói:

– Chẳng phải là miễn phí sao? Sao cô còn trả tiền?

Tiểu Tình không biết tối qua Triệu Vân uống quá chén hay vờ ra vẻ ngốc nghếch, vội vàng giải thích:

– Chẳng phải trưởng phòng bảo tôi ứng ra sao?

Thế là Triệu Vân miễn cưỡng kí tên vào phiếu thanh toán, cuối cùng lẩm nhẩm một câu:

– Không biết tổng biên tập Thường có thanh toán không?

Tiểu Tình bỗng thấy lòng chùng xuống.

Đến chiều, chuyện bất hạnh hơn đã xảy ra. Hôm nay là ngày phát lương, Tiểu Tình kiểm tra thẻ lương, ít hơn trước đây đúng một nửa. Tiểu Tình ngồi không yên, vội vàng đi tìm kế toán, nghĩ bụng chắc chắn là nhầm lẫn gì đó. Kế toán kiểm tra lại rồi nói:

– Không sai, chỉ có từng ấy.

Tiểu Tình đành phải đi tìm Triệu Vân. Đối phương vẫn tỏ ra rất ngốc nghếch, rất ngây thơ:

– Thật sao? Tôi không biết, để tôi giúp cô hỏi tổng biên tập.

Câu hỏi này không có lời đáp. Tiểu Tình sốt ruột như con kiến trên bếp nhưng không tiện đi tìm tổng biên tập để hỏi. Trong lòng không ngừng suy ngẫm, rốt cuộc vấn đề là ở đâu?

Lại nói về Hải Châu, anh đã hoàn toàn thất vọng với việc tuyển dụng ở trung tâm triển lãm. Trong khoảng thời gian chơi game ở nhà, anh nộp hồ sơ vào trang web tìm kiếm việc làm. Lần lượt có mấy công ty gọi điện mời anh đến phỏng vấn. Lúc công ty đầu tư Long Bàn gọi điện thoại cho Hải Châu, anh vẫn chưa ngủ dậy, nghe đối phương nói đến chuyện phỏng vấn, Hải Châu bật dậy:

– Xin cô chờ một chút, tôi tìm chiếc bút ghi lại thời gian địa điểm.

Lúc đầu đối phương tỏ ra rất lịch sự. Hải Châu không kịp đi dép mà lao thẳng đến bàn học lục lọi. Tìm mãi không thấy chiếc bút nào viết được.

– Anh Trương, anh tìm thấy bút chưa? – Đối phương có chút khó chịu.

– Xin lỗi, chờ một chút… được rồi, cô nói đi. – Trong lúc cấp bách, Hải Châu tiện tay lấy thỏi son của Tiểu Tình, nguệch ngoạc vẽ vài nét trên tường: Phòng 1602, số 22, đường Long Bàn. – Vì chữ “ Bàn” có rất nhiều nét nên mất hơn nửa thỏi son.

– Thời gian phỏng vấn là hai rưỡi chiều thứ ba tuần sau.

– Thứ ba tuần sau? – Hải Châu thầm nghĩ về ngày này. – Là thế này, hôm ấy tôi có việc, có thể chuyển sang ngày khác được không?

– Không được.

– Cô ơi, là thế này, thật sự là tôi có việc, hôm ấy… là sinh nhật của bạn gái tôi. – Hải Châu ấp úng nói lí do.

Đầu đây bên kia bật cười:

– Vậy anh tổ chức sinh nhật cho bạn gái đi, hôm sau đừng đến nữa.

– A … ngoài thứ ba, nhưng ngày khác tôi đều có thời gian. – Hải Châu lo lắng nói.

– Xin lỗi, chúng tôi không có thời gian. Ngoài ra, chúng tôi cũng thấy anh không thích hợp với công ty chúng tôi, không cần phải đến phỏng vấn nữa.

– Vì sao?

– Vì anh không có tinh thần làm việc.

Tối hôm ấy Tiểu Tình đi làm về, vừa đẩy cửa đã nhìn thấy dòng chữ đỏ choét trên tường, nhìn mà hãi hồn, giống như vừa xảy ra vụ án. Ghé sát lại, thỏi son Lancome của mình vứt bên cạnh, gẫy mất hơn một nửa, còn lại dính đầy vôi, muốn dùng cũng không dùng được.

– Anh lấy son môi làm bút, lấy tường làm giấy như thế này sao? Đúng là có phong cách đấy? – Tiểu Tình cố gắng kìm nén không nổi nóng.

– Vì đón sinh nhật cùng em, anh đã bỏ không đi phỏng vấn ở công ty này. – Hải Châu nói rất hung hồn.

“ Vèo ” – Một đường parabol, Tiểu Tình ném thỏi son vào thùng rác. Hơn hai trăm tệ cũng chỉ thế này mà thôi, Tiểu Tình thấy xót xa trong lòng.

TTT

Công ty khoa học kĩ thuật Đại Thành sẽ mở rộng ra thị trường nước ngoài, cần tuyển một giám đốc nghiệp vụ.

Lúc đến gặp giám đốc Hoàng của công ty Đại Thành, Tiểu Tình đã biết được thông tin này. Cô lập tức giới thiệu Trương Hải Châu, dĩ nhiên là cô giấu mối quan hệ của hai người:

– Tôi có một người bạn du học ở Canada về, thạc sĩ quản lí công thương… Đúng vậy, chuyên ngành rất hợp, rất ưu tú, thành thạo tiếng Anh và tiếng Pháp, còn biết chơi đàn piano.

– Cậu ta có biết chơi đàn piano hay không tôi không bận tâm, tôi muốn hỏi là người bạn này của cô có kinh nghiệm làm việc không?

– À, có chứ, có chứ… – Tiểu Tình bắt đầu khoác lác. – Đã từng thực tập ở rất nhiều công ty nước ngoài. Sau khi về nước làm ở tập đoàn Thân Hoa một thời gian.

– Tập đoàn Thân Hoa? Đó là một công ty rất có thực lực! Vì sao lại không làm nữa?

– Vâng … công ty lớn mà, trói buộc người mới vào, không phát huy được

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT