|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Long giận dữ nhìn đồng hồ, thầm nghĩ bây giờ quay lại công ty có lẽ buổi họp chưa kết thúc, thế nên nói một câu “tuỳ tiện” rồi bỏ đi. Mẹ Hải Châu tỏ ra thảng thốt:
– Tiểu Tình à, Hải Châu không đúng, chúng ta sẽ dạy dỗ nó, con không đến mức phải chuyện bé xé ra to chứ?
Thấy mẹ Hải Châu tỏ ra không bận tâm như thế, mẹ Tiểu Tình không vui chút nào:
– Bà thông gia, bà bênh con trai chúng tôi không có ý kiến, nhưng đây không phải chuyện nhỏ, là tác phong sinh hoạt đồi bại, là sa đoạ! Con gái chúng tôi là người hiểu biết, không đến công ty Hải Châu tìm lãnh đạo kể tội, chỉ nói ra nỗi ấm ức với người thân, đúng không? Đi đâu mới tìm được một đứa con gái tốt như thế!
Bố Tiểu Tình gật đầu lia lịa, tỏ ý mình ủng hộ mẹ Tiểu Tình. Bố mẹ Tiểu Tình ép Hải Châu thừa nhận lỗi lầm. Hải Châu hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói:
– Con không sai, đây là sự thể hiện tình cảm của con, con có gì sai nào? Lẽ nào cứ bắt con phải nói dối, giả tạo thừa nhận lỗi lầm mới là đúng sao? Chuyện tình cảm chưa bao giờ có đúng hay sai!
Bố Tiểu Tình tức giận, đập bàn quát lớn:
– Mày nói những lời khốn nạn gì vậy!
Mẹ Hải Châu cũng không kìm được, đứng dậy nói:
– Có chuyện gì thì bình tĩnh nói, đúng không? Việc gì phải nổi nóng như thế? Bà thì suốt ngày chỉ có ở nhà chơi mạt chược, chẳng làm việc gì. Bố Hải Châu bận rộn như vậy, ông ấy chỉ cần phân tâm, ngộ nhỡ đưa ra quyết định sai lầm nào thì tổn thất sẽ rất lớn, tổ chức cũng sẽ truy cứư trách nhiệm của ông ấy.
– Tôi ở nhà thì sao? Ở nhà thì con trai bà có thể ức hiếp con gái tôi sao? – Mẹ Tiểu Tình giống như quả bom bị châm ngòi nổ.
– Ức hiếp? Ức hiếp thế nào? Con trai tôi đánh nó hay chửi nó? Vợ chồng cãi nhau, một bàn tay vỗ không ra tiếng, chắc chắn là con gái bà cũng có chỗ không đúng.
– Có nghĩa bọn nó cãi nhau, con trai bà có thể ra ngoài tìm gái?
– Bà đừng có thay đổi khái niệm được không? Nói chuyện với hai người tôi thấy mệt chết đi được, đúng là đàn gảy tai trâu!
Thấy hai bà mẹ cãi nhau, Tiểu Tình cũng không khóc nữa, lén nhìn Hải Châu, sắc mặt anh nhợt nhạt, lông mày nhíu lại, vẻ mặt rất tuyệt vọng. Trong lòng Tiểu Tình cảm thấy hối hận, lẽ ra không nên nói cho bố mẹ biết. Lúc ấy mẹ Tiểu Tình kéo Tiểu Tình dậy:
– Thế này còn cưới xin gì nữa? Không cưới nữa! Đi, theo mẹ về nhà! – Nói rồi bà người bỏ về.
TTT
Sự việc tiến triển không theo dự tính của Tiểu Tình. Vốn dĩ cô muốn nói với phụ huynh hai bên, để mọi người biết lỗi lầm của anh, nỗi ấm ức của cô, cần đánh thì đánh, cần xoa thì xoa, sau đó nên làm thế nào thì làm như thế. Việc Hải Châu không chung thủy khiến cô vô cùng đau lòng nhưng trong thâm tâm thì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay.
Thấy Tiểu Tình mặt mày ủ rũ, mẹ Tiểu Tình an ủi con gái:
– Nhà chúng ta không làm cho ra trò thì họ sẽ tưởng chúng ta dễ ức hiếp! Con yên tâm, chắc chắn Hải Châu sẽ đến tìm con. Sắp kết hôn rồi, nhà họ bỏ nhiều tiền như vậy, bố Hải Châu chẳng phải là lãnh đạo sao, đâu phải mở ngân hàng. Ông ta cũng làm công ăn lương, lần này vì con trai, có lẽ họ cũng sạch túi rồi, vì thế bây giờ người rơi vào thế bị động là họ!
Ở nhà Hải Châu, mẹ Hải Châu khuyên bảo con trai:
– Đừng có mà ủ rũ giống như thua trận như thế. Con là đàn ông, dám làm thì dám chịu! Con bé Tiểu Tình, mẹ thấy cũng chả phải hạng vừa, không cần thì thôi! Con yên tâm, nhất định nó sẽ đến tìm con, đâu phải là tiểu thư đài các, đi đâu tìm được nhà có điều kiện tốt như nhà chúng ta? Nhà chúng ta điều kiện tốt như vậy, cái gì cũng có, cùng lắm là chúng ta đổi cô dâu, cho nhà họ tức chết!
Trương Kiếm Long đi tiếp khách về, gọi con trai vào thư phòng tâm sự:
– Con trai, đàn ông tìm thú vui bên ngoài cũng là điều khó tránh khỏi, nhưng con hơi quá quắt rồi, sao con lại tìm đồng nghiệp của Tiểu Tình? Bây giờ sự việc ầm ĩ như thế này, mọi người đều thấy khó xử!
Hải Châu cãi lại:
– Bố, người đàn ông nào không có lúc bồng bột? Làm chuyện gì cũng lo trước tính sau, suy nghĩ đến nguyên nhân hậu quả thì còn gọi gì là đàn ông?
Con trai đánh trúng điểm yếu của bố, Trương Kiếm Long như bị kim châm, sắc mặt u ám đến đáng sợ. Sự im lặng đột ngột của bố khiến Hải Châu có chút bất an:
– Bố…
Trương Kiếm Long xua tay:
– Con ra ngoài đi, con lớn rồi, hãy tự giải quyết chuyện của mình.
Trương Kiếm Long châm một điếu thuốc, hút lấy hút để, cảm giác bất an trào dâng trong lòng. Ông bắt đầu nghĩ, Triệu Vân và Diệp Thuần ngày nào cũng làm việc cùng nhau, không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Ông có thể đoán trước được phản ứng của Diệp Thuần, cô sẽ khóc, sẽ tức giận, không nói chuyện với ông nhưng chỉ cần dỗ dành là sẽ không sao. Còn Triệu Vân, ông không thể nắm bắt được tâm tư của người phụ nữ này, cũng không thể dự đoán được cô ta sẽ phản ứng như thế nào. Ông ngây người suy nghĩ một lúc lâu, điếu thuốc trên tay đã tàn, thế nên ông dụi nó vào gạt tàn. Có được vị trí như ngày hôm nay, bao nhiêu khó khăn gian khổ chỉ một mình mình biết, không thể để phụ nữ làm loạn, không thể kéo dài hơn nữa, ông nghĩ.
Trương Kiếm Long rút điện thoại, nhắn tin cho Diệp Thuần:
– Em hãy suy nghĩ về chuyện thôi việc, cứ cho là vì tôi, được không?
Lúc nhận được tin nhắn, Diệp Thuần đang
nằm trên giường. Cô bây giờ không sợ mưa to gió lớn nữa nhưng cô lại bắt đầu sợ sự cô độc. Cảm giác cô độc giống như một mình ở trong căn phòng bị ngấm nước, giương mắt nhìn nước lặng lẽ chảy vào nhà nhưng không biết làm thế nào. Lúc cô họp, viết báo cáo, ăn trưa với Tiểu Tình, cô đều không thể thoát khỏi cảm giác này. Diệp Thuần nghĩ rất lâu rất lâu rồi mới nhắn lại:
– Thôi được, làm nốt tháng này.
Chương 15: Kẻ thứ ba xấu xa
Đúng vào cái lúc trời tờ mờ sáng ấy, Hải Châu thở dài, khó nhọc nói: – Tiểu Tình, em biết cách quay đầu xe chứ? Gặp con ngõ chật hẹp thì không thể quay được, phải từ từ buông tay, đâu thể nói không qua lại là không qua lại được?
1
Tiểu Tình về nhà là nằm lăn ra ngủ, không mơ một giấc mơ nào. Ngày thứ hai dậy, cảm giác toàn thân uể oải, đầu cũng đau nhức. Tiểu Tình ra sức day hai bên trán, sau đó kéo rèm theo thói quen, ánh nắng ban mai lập tức chiếu vào, dịu dàng lướt qua cánh tay của cô. Cảm giác ấm áp này khiến Tiểu Tình có ảo giác trong thoáng chốc, cảm giác dường như tất cả đều không thay đổi. Vẫn là căn nhà ấy, Hải Châu vẫn là Hải Châu của ngày xưa, mình vẫn là mình, ngày tháng vẫn trôi đi như thế…
Tiểu Tình khẽ gục đầu lên cửa kính, một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu, có lẽ có thể giống như trước đây, sống những ngày tháng bình lặng, hòa thuận, ấm áp, hạnh phúc, cần làm gì thì làm cái ấy, cần ăn cơm thì ăn cơm, cần nói chuyện thì nói chuyện, cần đi làm thì đi làm…
Đúng rồi, đi làm, hằng ngày cứ đến giờ này là Tiểu Tình đã chuẩn bị đi làm rồi. Tiểu Tình bất chợt ngẩng đầu lên, sững người một lúc, giống như đột nhiên bừng tỉnh, rảo bước đến trước tủ quần áo chọn quần áo. Vẫn phải sống, phải làm việc, vẫn còn bao nhiêu việc cần giải quyết, nhất định Phan Lộ Lộ sẽ nhìn cô chằm chằm, vì thế cô nhất định phải thật xinh đẹp khi đến tòa soạn!
Tiểu Tình chọn chiếc áo ba lỗ màu đen, khoác chiếc áo len lỡ tay màu xanh nhạt, kết hợp với quần bó màu cà phê, đi đôi giày mới mua, một cô nhân viên công sở xinh đẹp gợi cảm xuất hiện trước gương. Tiểu Tình vuốt tóc rồi buộc cao, sau đó lấy lược gạt vài lọn tóc cho nó xòa xuống hai bên mai, sau đó dùng bút kẻ lông mày, tô môi son màu cam. Cô ngắm nhìn mình trong gương, trông rất xinh, hít một hơi thật sâu rồi xách túi đi làm.
Lại nói về Phan Lộ Lộ, tình cảm của cô ta với Hải Châu ngày càng sâu đậm. Ý nghĩ “chỉ hy sinh không cần báo đáp, chỉ chờ đợi không tính toán” lúc đầu giờ tan theo mây khói, vì chuyện này cô ta chia tay với Thành Cương, vì chuyện này cô ta lật bài ngửa với Tiểu Tình. Trẻ trung là ưu thế của cô ta, thứ cô ta muốn có thì cô ta nhất định phải theo đuổi, nỗi đau khổ của người khác liên quan gì đến cô ta? Nỗi đau khổ của mình mới gọi là đau khổ thực sự.
Rất nhiều lần cô ta yêu cầu Hải Châu chia tay Tiểu Tình nhưng thái độ của Hải Châu không rõ ràng, cứ chần chừ không quyết, chơi trò xiếc đi dây với hai người phụ nữ. Khi Tiểu Tình khoe bộ váy phù dâu trong phòng làm việc, Phan Lộ Lộ không kìm nén được nữa, cô ta quyết định cắt đứt sợi dây đó rồi giơ tay kéo Hải Châu về bên mình.
Sau khi lật bài ngửa, Phan Lộ Lộ chuẩn bị tâm lý đón trận cuồng phong nhưng không ngờ ngày hôm sau, Tiểu Tình xuất hiện ở phòng làm việc rất đúng giờ, thản nhiên bật máy tính, chuẩn bị làm việc, không thèm nhìn Phan Lộ Lộ. Phan Lộ Lộ chột dạ, giống như dùng hết sức lực để tung cú đấm nhưng lại đánh hụt. Cô ta đứng ngồi không yên, cuối cùng không kìm được, đi đến trước bàn của Tiểu Tình:
– Tôi biết tôi có lỗi với chị nhưng tôi thà phạm sai lầm cũng không thể bỏ lỡ cơ hội.
– Câm miệng! – Tiểu Tình vẫn gõ bàn phím, không ngẩng đầu lên.
– Tang Tiểu Tình, tôi vẫn còn trẻ, tôi có thời gian chờ đợi, lẽ nào chị không muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này sao?
– Trẻ? – Tiểu Tình ngẩng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




