watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9598 Lượt

Châu và Tiểu Tình cũng bắt tay giảng hòa. Khi Tiểu Tình mỉm cười với Hải Châu, Hải Châu thấy lòng nhói một tiếng, anh cảm thấy sự việc đến nước này đã trở nên rất khó giải quyết.

Ăn cơm xong, Hải Châu đưa Tiểu Tình về nhà. Tiểu Tình khẽ nói:

– Chúng mình đến nhà mới đi! – Đây là một gợi ý, cô hi vọng có thể ở cùng Hải Châu trong buổi tối đẹp đẽ này.

Hải Châu thản nhiên nói:

– Được.

Đi đến nửa đường, đột nhiên Hải Châu nói:

– Trời ơi, anh quên chìa khoá ở nhà rồi, em có mang không? – Anh biết chùm chìa khoá vừa to vừa nặng, trừ phi nói trước, nếu không Tiểu Tình không bao giờ mang theo bên mình.

Quả nhiên, Tiểu Tình thất vọng nói:

– Em cũng không mang. – Vốn dĩ cô định hỏi: “Anh về lấy hay em về lấy?”

Nhưng không đợi cô lên tiếng, Hải Châu đã quay đầu xe:

– Hay là anh đưa em về nhé, ngoan, ngủ sớm đi!

3

Sau khi đưa Tiểu Tình về nhà, Hải Châu lấy điện thoại đã chuyển sang chế độ rung, tổng cộng hai mươi mốt cuộc gọi nhỡ, còn có mười mấy tin nhắn: “Mau gọi lại cho em!”

Anh gọi lại, đầu dây bên kia khóc nức nở:

– Hải Châu, anh không sao chứ? Em sắp lo đến phát điên rồi!

Hải Châu mềm lòng, lao như bay đến tìm Phan Lộ Lộ.

Cô ta đang ngồi trước cửa Thái Bình Dương, khóc như một con mèo con, nhìn thấy Hải Châu, lập tức ùa vào lòng anh:

– Ghét anh, vì sao không nghe điện thoại của em?

Hải Châu sợ người khác nhìn thấy, vội vàng kéo cô lên xe. Anh không phát hiện ra chiếc xe cách đó không xa, người đàn ông trong xe đang lạnh lùng nhìn cảnh tượng này. Người đàn ông đó chính là Thành Cương.

Hải Châu đưa Phan Lộ Lộ đến khách sạn, sau khi vui vẻ xong, Phan Lộ Lộ ôm chặt Hải Châu, nũng nịu nói:

– Hứa với em, vĩnh viễn đừng rời xa em.

Hải Châu đang buồn ngủ, mơ hồ đáp một tiếng. Phan Lộ Lộ lắc lắc cánh tay của Hải Châu, hỏi dò:

– Chúng mình kết hôn, được không?

Hải Châu giật mình, căng thẳng nói:

– Anh sắp kết hôn với Tiểu Tình rồi, em cũng biết điều đó!

– Xem kìa, làm anh sợ rồi. – Phan Lộ Lộ hỏi dò thất bại, bực tức quay người đi. Hải Châu cũng không ngủ được, hai người quay lưng vào nhau, mỗi người một tâm sự.

Ngày tổ chức hôn lễ sắp đến gần, Hải Châu giống như đang chơi xiếc đi dây với hai người phụ nữ. Điện thoại lúc nào cũng để chế độ rung sẽ làm lỡ việc, thế là Hải Châu tỏ ra thông minh khi lưu số của Phan Lộ Lộ là “Trưởng phòng Phan”. “Trưởng phòng Phan” gọi tám cuộc điện thoại một ngày, đôi khi còn gọi cho Hải Châu ngay trước mặt Tiểu Tình:

– Chồng à, anh đang làm gì? Em và đồng nghiệp đang ăn cơm! Đồng nghiệp của em là Tang Tiểu Tình, hôm nào giới thiệu cho anh làm quen.

Hải Châu ở đầu dây bên kia rất ngượng ngùng, cố gắng hạ thấp giọng:

– Em… em…, để xem anh xử lí em thế nào bây giờ?

Tiểu Tình vẫn bận rộn với việc đòi nợ công ty Kim Thành, gọi mấy cuộc điện thoại, Thành Cương đều không nghe, chẳng còn cách nào, Tiểu Tình đành phải đến Kim Thành tìm Thành Cương. Thành Cương không có ở đó, nhân viên lễ tân nói một lát nữa anh ta sẽ quay lại, thế nên Tiểu Tình ngồi trong văn phòng chờ anh ta. Chờ khoảng hai mươi phút, Thành Cương hầm hầm quay lại, nhìn thấy Tiểu Tình, anh ta sững sờ hỏi:

– Các cô đừng trách tôi không trả tiền, Oscar cái gì, vớ vẩn, cái cúp đểu ấy tôi bỏ ra một trăm tệ là mua được! – Tiểu Tình đỏ mặt, chiếc cúp ấy là cô phụ trách mua, chỉ có tám mươi tệ.

Thành Cương thấp giọng nói:

– Tiểu Tình, anh và em thân nhau như vậy, anh cũng không quỵt của em, tiền quảng cáo sớm muộn sẽ trả cho em, dù sao thì cũng đã kí hợp đồng rồi. Em đừng sốt ruột, bọn anh quay vòng cũng cần có quá trình.

Quen nhau lâu như vậy, hiếm khi thấy Thành Cương nói những lời thật lòng như thế, Tiểu Tình có chút xúc động:

– Cảm ơn anh, giám đốc Thành.

Cả hai im lặng một lúc, đột nhiên Thành Cương nói:

– Có phải bạn trai em họ Trương, là con trai của Trương Kiếm Long công ty điện lực không?

Tiểu Tình gật đầu, thầm nghĩ, đúng là có tiền có quyền đã khác, mình không nói cho ai biết thân phận của bố chồng tương lai, vậy mà ai cũng biết.

– Haizzz… – Thành Cương thở dài một cách rất mơ hồ, lẩm nhẩm nói gì đó.

Tiểu Tình không nghe rõ, đang định hỏi anh ta nói gì thì Thành Cương đã “đuổi khách”:

– Anh còn có việc, không nói chuyện với em nữa.

Bước ra khỏi toà nhà của công ty bất động sản Kim Thành, Tiểu Tình bỗng thấy lo lắng trong lòng, gọi điện thoại cho bố mẹ và chồng tương lai, chắc chắn mọi người đều bình an vô sự, lúc ấy mới thấy mình quá nhạy cảm, lái xe về tòa soạn.

TTT

Nhân viên của công ty chuyển phát nhanh đang chờ trong văn phòng, Tiểu Tình đặt một bộ váy dạ hội màu xanh trên mạng. Trước mặt các đồng nghiệp, Tiểu Tình mở bộ váy dạ hội ra kiểm tra, sau khi chắc chắn không có lỗi nào mới kí nhận. Phù dâu Diệp Thuần cười có chút gượng gạo nhưng vẫn cười. Những đồng nghiệp khác thi nhau hò hét:

– Wa, Diệp Thuần, cậu làm phù dâu cũng hời phết đấy!

Phan Lộ Lộ cũng đứng cạnh nhìn, sắc mặt rất khó coi. Tiểu Tình cũng không chú ý, kéo Phan Lộ Lộ cùng Diệp Thuần đi thử váy. Ba cô gái tìm một phòng trống, Diệp Thuần cởi áo sơ mi và quần bò, để lộ vết chàm màu xanh ở lưng.

– Ô, trên người Hải Châu cũng có vết chàm. – Lúc mở khóa váy cho Diệp Thuần, Tiểu Tình buột miệng nói.

Phan Lộ Lộ đỡ lời, khuôn mặt không chút biểu cảm:

– Đúng vậy, trên chân trái.

Lúc ấy Tiểu Tình vẫn còn cười, cẩn thận đỡ đuôi váy, định đưa cho Diệp Thuần. Một giây sau cô mới có phản ứng: “Vết chàm của Hải Châu ở đùi trái, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì sẽ không thể biết được.”

Tang Tiểu Tình sững người, hai tay vẫn còn nắm đuôi váy, dường như trong đầu có thứ gì đó đang kêu lên, chỉ thấy ong ong, quay đầu lại, mơ hồ nhìn Phan Lộ Lộ, giọng nói rất yếu ớt:

– Cô nói gì?

Phan Lộ Lộ tỏ ra bất cần, nói một câu:

– Chị tự đi mà hỏi Hải Châu! – Sau đó kéo cửa, đi thẳng ra ngoài không them ngoảnh đầu lại.

Tiểu Tình tức giận đi tìm Hải Châu, vừa nhìn thấy anh, câu đầu tiên cô hỏi là:

– Rốt cuộc anh có quan hệ gì với Phan Lộ Lộ?

– Em nói linh tinh gì vậy? – Hải Châu gầm lên nhưng suy cho cùng thì vẫn có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiểu Tình.

– Phan Lộ Lộ đã lật bài ngửa với tôi rồi, anh đừng có úp úp mở mở nữa. Trương Hải Châu, anh… – Tiểu Tình nói rồi nghẹn ngào không nói nên lời.

Phía dưới tòa nhà, những chàng trai cô gái trong bộ đồng phục của công ty ra ra vào vào. Ai cũng nghiêm mặt, tâm sự chất chứa, ngày nào cũng bình thường giống như tờ giấy in. Tiểu Tình đứng đó, cúi đầu bật khóc, giống như một mực trên tờ giấy in, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, tỏ ra hết sức tò mò.

– Đi, chúng ta về nhà nói chuyện! – Hải Châu kéo tay Tiểu Tình.

Đường rất đông, Hải Châu lái xe, sau lưng vang lên giọng nói run rẩy của Tiểu Tình:

– Hai người… bắt đầu từ lúc nào?

Hải Châu ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu, Tiểu Tình thu mình ngồi ở ghế sau, răng bặm chặt vào môi đến bật máu.

– Có một lần gặp nhau ở quán bar, cả hai đều uống say.

– Thì ra uống say rồi có thể tùy tiện quan hệ! – Tiểu Tình lạnh lùng nói – Ngày nào?

– Ngày chúng ta cãi nhau. – Hải Châu ấp úng nói.

Tiểu Tình cười khẩy, không nói gì, gục đầu vào cánh tay, bờ vai run run, hình như đang khóc nhưng lại cố kìm nén để không bật thành tiếng.

– Tiểu Tình, em đừng như thế, tất cả đều là do anh, em muốn khóc thì khóc đi. – Hải Châu lo lắng nói.

Nhưng Tiểu Tình không khóc nữa, cô lấy điện thoại, bắt đầu gọi điện cho bố mẹ mình và bố mẹ Hải Châu, nghẹn ngào nói:

– Con không kết hôn nữa! – Hải Châu vô cùng lo lắng nhưung không tiện ngăn cản, lông mày nhíu lại.

4

Thực ra một tiếng trước Trương Kiếm Long đã nhận được điện thoại cảnh báo của Diệp Thuần:

– Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Hải Châu và một cô gái trong tòa soạn của bọn em có quan hệ với nhau, kết quả bị Tiểu Tình phát hiện. Bây giờ Tiểu Tinh đang chạy đi tìm Hải Châu rồi, không biết có tự sát không?

Cuối cùng cô thở dài:

– Haizzz, thật không hiểu, toà soạn của bọn em đếm đi đếm lại cũng chỉ có vài cô, sao lại cứ dây dưa nhà họ Trương thế nhỉ?

Lúc ấy Trương Kiếm Long đang chuẩn bị họp. Diệp Thuần thốt lên rồi lại thở dài trong điện thoại, ông không biết bắt cá hai tay thì có thể gây ra chuyện kinh thiên động địa gì, suy nghĩ một lúc rồi quyết định về nhà.

Mẹ Tiểu Tình đang gói bánh sủi cảo, nhận được điện thoại của Tiểu Tình, tạp dề cũng không kịp cởi mà chạy ngay đến nhà Hải Châu, giữa đường bị vấp, phải đi tập tễnh nên là người đến cuối cùng. Tiểu Tình nhìn thấy mẹ, cuối cùng không kìm được bật khóc. Mẹ Tiểu Tình thấy con gái khóc thảm thiết, cũng không hỏi rõ trắng đen mà chạy lại ôm Tiểu Tình, khóc theo con gái.

Hải Châu ủ rũ ngồi cạnh, khó khăn lắm mới chờ được Tiểu Tình bình tĩnh lại, sụt sịt kể lại mọi chuyện. Phản ứng của hai nhà trái ngược nhau rõ rệt, nhà Hải Châu không đồng tình, bố mẹ Tiểu Tình vô cùng tức giận. Trương Kiếm

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT