|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đầu, nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, khẽ thở dài – Không sao, hai năm nữa là già.
Phan Lộ Lộ sững người, đứng ngây ra đó không nói gì, rất lâu sau mới nói:
– Tang Tiểu Tình, chị thấy như thế này thú vị sao? Một tay anh ấy chỉ lên ánh trăng, thề non hẹn biển với chị, tay kia có thể lén dưới gầm bàn nhắn tin cho tôi! Chị có biết lúc ở với chị, Hải Châu liên lạc với tôi bằng cách nào không? Ở trong phòng vệ sinh, anh ấy khóa cửa, vặn vòi nước, tôi có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách như dòng suối. Anh ấy đứng bên dòng suối nói với tôi anh ấy nhớ tôi, anh ấy muốn có tôi…
Tiểu Tình đứng dậy, vung tay tát cho cô ta một cái. Phòng làm việc bỗng chốc xôn xao cả lên, một số đồng nghiệp ngó ngó nghiêng nghiêng, ánh mắt rất tò mò, khẽ thì thầm to nhỏ: “Chuyện gì thế? Chuyện gì thế?”
Phan Lộ Lộ rơm rớm nước mắt, từ từ ngẩng mặt lên, nói từng câu từng chữ:
– Tang Tiểu Tình, tôi không nợ chị nữa!
Phan Lộ Lộ bị Tiểu Tình tát trước mặt mọi người, đồng nghĩa với việc tuyên bố với tất cả tòa soạn cô ta cướp người đàn ông của Tiểu Tình. Văn phòng nhỏ bé vì chuyện này mà bỗng chốc ầm ĩ cả lên. Phan Lộ Lộ lặng lẽ xin thôi việc càng làm cho sự việc trở nên khó hiểu.
Tiểu Tình cảm thấy rất căng thẳng. Cô hẹn Diệp Thuần ra ngoài uống rượu, uống đến say mèm, khóc lóc với Diệp Thuần:
– Đàn ông chẳng có ai ra gì… Kẻ thứ ba càng đáng bị tùng xẻo! Diệp Thuần, cậu… cậu không yêu là đúng. Lúc đầu có bao nhiêu ngọt ngào thì cuối cùng phải gánh chịu bấy nhiêu đau khổ…
Diệp Thuần nghe thấy mà lòng nhói đau, không kìm được ôm Tiểu Tình khóc nức nở.
TTT
Người khơi ra chuyện chia tay là mẹ Tiểu Tình và mẹ Hải Châu, cuối cùng người hòa giải cũng là hai người. Dưới sự khuyên nhủ của hai bên gia đình, Hải Châu và Tiểu Tình dọn đến nhà mới. Hai người tôn trọng nhau, cẩn thận kín đáo hơn nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rất rõ, cảm xúc không còn giống trước đây.
Hải Châu đưa Tiểu Tình đi làm, lúc xuống xe, nếu là trước đây cô sẽ cau có căn dặn: “Lái xe cẩn thận.” – Nhưng bây giờ khẽ nói một câu: “Cảm ơn.” Lúc hai người thân mật, đến chỗ quan trọng nhất thì Tiểu Tình lại gạt anh ra theo bản năng và nói:
– Em bị ám ảnh tâm lý.
Hải Châu buồn rầu nằm sang một bên, khẽ thở dài:
– Ngủ đi!
Nếu Hải Châu đi làm về muộn hoặc bắt buộc phải tiếp khách, Tiểu Tình lại thấy bất an, lo anh ở cùng với Phan Lộ Lộ, không ngừng gọi điện nhắn tin. Hải Châu nhấc máy chậm một chút là cô lại nổi nóng. Phụ nữ vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên vết thương, chốc chốc lại nhắc lại.
Nửa đêm, thấy Hải Châu ngủ say, Tiểu Tình rón rén ngồi dậy, rút điện thoại trong túi áo của Hải Châu. Cô nóng lòng nhấn bàn phím, tìm những tin nhắn đáng nghi và kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Nhưng Hải Châu chưa ngủ, lạnh lùng chứng kiến tất cả. Ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại phản chiếu trên khuôn mặt của Tiểu Tình, làm hiện lên khuôn mặt tái nhợt của cô, trông rất đáng sợ.
Trên thực tế, quan hệ giữa Hải Châu và Phan Lộ Lộ không hề bị gián đoạn, ngược lại vì áp lực gia đình và sự kiểm soát của Tiểu Tình mà quan hệ của họ có thêm một chút bi thảm. Nửa đêm, nằm cạnh một người nhưng trong lòng lại nhớ đến người khác, cảm giác trái tim như bị gặm nhấm, lo lắng, giày vò, đau đớn.
Từ nhỏ Hải Châu đã không biết lựa chọn, trước mắt anh lúc nào cũng là con đường bằng phẳng, cho dù thỉnh thoảng xuất hiện ngã rẽ thì cũng đã có biển báo chờ ở phía trước. Đối diện với hai mối tình, anh không thể cắt đứt. Tiểu Tình kéo thì anh đi về phía Tiểu Tình. Phan Lộ Lộ giằng lại, anh lại không thể tự chủ chuyển phương hướng. Nhưng hai người phụ nữ cứ giằng co nhau, Hải Châu cảm thấy rất khó xử.
Một buổi tối, Hải Châu kiếm cớ đến công ty lấy sạc điện thoại, sau khi lái xe đi không thấy quay lại nữa, gọi điện thoại không nghe, nhắn tin không nhắn lại. Tiểu Tình cảm thấy rất khó chịu, nằm trên giường, lặng lẽ nhìn kim đồng hồ treo trên góc tường, mười giờ, mười một giờ, mười hai giờ… Đến một giờ đêm, quả thực Tiểu Tình vừa tức vừa lo, cô ngồi dậy thay quần áo đi tìm Hải Châu. Bảo vệ công ty đang ngủ, gật gù nói;
– Không có ai đến cả!
Tiểu Tình lại sợ anh uống nhiều xảy ra chuyện gì, thế nên đi theo con đường mà Hải Châu thường xuyên đi, lái xe đi đi lại lại mấy vòng.
Lúc này thành phố đã ngủ say, rất yên tĩnh, dưới cột đèn đường là một hai người bán hàng rong, những chiếc xe thưa thớt trên đường giống như thiên thần trong bóng tối, phóng vọt qua, đèn xe nhấp nháy trên con đường tối tăm trước mặt. Chương trình truyền hình buổi tối đang phát bài “Hoa sen xanh” của Hứa Ngụy. Tiểu Tình nắm chặt vô lăng, lớn tiếng hát theo tiếng nhạc: “Không gì có thể ngăn cản anh đến với tự do; trái tim của anh không còn gì nhung nhớ…” Cô hát mà nước mắt nhạt nhòa trên khóe mi.
Tiểu Tình đi vòng vèo mãi mới về nhà, phát hiện xe của Hải Châu đỗ trước cửa, xông vào phòng thì thấy Hải Châu đang ngủ say. Tiểu Tình thở phào nhưng ngay sau đó lại thấy tức giận: phát hiện mình không ở nhà, vậy mà một cuộc điện thoại cũng không có, thật sự không bận tâm đến vậy sao? Cô lật chăn của anh ra và nói:
– Anh đừng ngủ nữa, có phải anh lại đi tìm người phụ nữ khác không?
Đúng vào cái lúc trời tờ mờ sáng ấy, Hải Châu thở dài, khó nhọc nói:
– Tiểu Tình, em biết cách quay đầu xe chứ? Gặp con ngõ chật hẹp thì không thể quay được, phải từ từ buông tay, đâu thể nói không qua lại là không qua lại được?
2
Sau khi Phan Lộ Lộ xin thôi việc, Triệu Vân lo lắng hỏi Tiểu Tình:
– Phan Lộ Lộ là do Thành Cương giới thiệu, cô ta đi như vậy, công ty bất động sản Kim Thành có cắt đứt với tòa soạn không?
– Tôi không biết. – Thái độ của Tiểu Tình rất lạnh nhạt.
Triệu Vân lườm Tiểu Tình, Tiểu Tình không hề sợ hãi lườm lại, thầm nghĩ: Cô nói thêm một từ nào nữa tôi sẽ ném đống giấy tờ này vào mặt cô, cùng lắm thì bà cũng bỏ việc không làm nữa! Triệu Vân chưa bao giờ thấy Tiểu Tình như thế, cũng sợ cãi nhau rồi sẽ mất mặt lãnh đạo nên lẩm bẩm gì đó rồi đi ra.
Tang Tiểu Tình coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn làm việc bình thường, bàn chuyện quảng cáo viết kế hoạch. Trong lòng rất đau khổ, có lúc khó chịu quá liền dừng tay, vào phòng vệ sinh khóa cửa lại, dựa lưng vào cửa, che miệng khóc thút thít, khóc xong rồi lại rửa mặt đi ra ngoài, tiếp tục làm việc.
Buổi trưa nào Diệp Thuần cũng ăn cơm cùng Tiểu Tình. Một hôm Triệu Vân bưng khay cơm nhập hội, Diệp Thuần và Tiểu Tình bỗng chốc im bặt. Triệu Vân một lòng muốn làm thân, tỏ vẻ đồng cảm nói với Tiểu Tình:
– Cô đừng để ý đến kẻ thứ ba ấy! Cứ coi như chồng cô bị côn trùng cắn, cô cần phải nói chuyện với chồng để tìm cách chữa trị và trở lại như xưa, chẳng có chuyện gì để nói với con côn trùng ấy cả.
Tiểu Tình và Diệp Thuần nhìn nhau. Tiểu Tình nói:
– Trưởng phòng Triệu, tôi không hiểu ý chị. – Câu nói ấy đã gạt Triệu Vân ra khỏi những người biết chuyện.
Người trong cuộc không cảm kích trước tấm lòng của mình khiến Triệu Vân có chút ngượng ngùng, mỉm cười chuyển chủ đề nói chuyện:
– Diệp Thuần, nghe Trương Kiếm Long ở công ty điện lực nói, cô rất giống cháu gái của ông ấy.
Tự nhiên nhắc đến Trương Kiếm Long, suýt chút nữa thì Diệp Thuần bị sặc, ho sặc sụa một lúc mới nói:
– Vậy sao? Ha ha ha ha.
Triệu Vân không thấy có gì bất thường nhưng thấy rất mất hứng, đúng lúc ấy tổng biên tập bưng khay cơm đi về phía này, Triệu Vân lập tức đứng dậy đón:
– Tổng biên tập Thường, bây giờ ông mới ăn à?
Sau khi Triệu Vân đi, Diệp Thuần vẫn còn thấy kinh hồn bạt vía, quay sang nhìn Tiểu Tình, thấy tay cô đang run lên không thể kiềm chế được:
– Cậu thấy đấy, ngay cả Triệu Vân cũng biết chuyện này, mình đoán không có người nào trong tòa soạn là không biết chuyện.
Lúc ấy Phan Lộ Lộ cũng đang ăn trưa, có điều cô ta ăn một mình, ở quán cà phê Thượng Đảo dưới tòa nhà của công ty Hải Châu. Một đĩa cơm thập cẩm mà cô ta ăn hơn một tiếng đồng hồ. Ngồi ở chiếc bàn thứ ba gần cửa sổ có thể nhìn thấy xe của Hải Châu, còn có thể nhìn thấy chú gấu Teddy treo trước xe.
Đột nhiên Hải Châu xuất hiện trong tầm mắt, Phan Lộ Lộ bất chợt đứng dậy, bám chặt vào cửa kính, đôi mắt đẫm lệ dõi theo anh. Kỳ tích đã xuất hiện, lúc mở cửa xe, Hải Châu vô tình nhìn về phía quán cà phê Thượng Đảo và thấy Phan Lộ Lộ nước mắt đầm đìa. Anh đứng sững ở đó, hai người cứ nhìn nhau như thế, dường như tháng năm ngưng tụ, thời gian ngừng trôi. Phan Lộ Lộ lao ra, ôm Hải Châu khóc lóc:
– Xin anh hãy đưa em đi, đi thật xa, vĩnh viễn không bao giờ quay lại!
Dĩ nhiên bỏ nhà đi là chuyện không hiện thực cho lắm. Hôm ấy Hải Châu ở cùng Phan Lộ Lộ, đến tận đêm khuya mới về. Về đến nhà, vừa đẩy cửa thì thấy Tang Tiểu Tình sa sầm mặt mày ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là bố mẹ cô.
Khoảnh khắc ấy, cảm giác có lỗi với Tiểu Tình tan biến như mây khói:
– Tiểu Tình, chuyện của chúng ta có thể tự giải quyết được không? Vì sao lúc nào em cũng làm kinh động đến bố mẹ?
Mẹ Tiểu Tình vừa nghe câu ấy đã nổi đóa lên, bà chỉ vào mặt Hải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




