watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9602 Lượt

rồi.

Tiểu Tình không dám tin vào tai mình: “Đây không phải là phong cách của mẹ chồng tương lai, bà ta bị ốm sao? Lương tâm thức tỉnh hay ban phát lòng từ bi?”

Tiểu tình còn muốn nói gì đó nhưng mẹ Hải Châu mỉm cười xua tay:

– Được rồi, cứ làm như thế đi, tối mai mời bố mẹ con đến nhà ăn bữa cơm nhé! Sắp kết hôn rồi, chúng ta vẫn chưa gặp nhà thông gia!

Tiểu Tình không hiểu gì cả, nhưng cô chỉ tin một điều: Khi kẻ địch mỉm cười với bạn, chứng tỏ màn tấn công kịch liệt hơn sắp sửa bắt đầu.

4

Quả nhiên không sai chút nào.

Ngày hôm sau, để đến cuộc hẹn, bố mẹ Tiểu Tình đã đặc biệt mặc quần áo thật lịch sự. Bố Tiểu Tình còn ra tiệm cắt tóc đầu ngõ cắt tóc cạo râu. Trên đường đi, mẹ Tiểu Tình có chút căng thẳng, không ngừng hỏi con gái:

– Mẹ mặc chiếc áo màu xanh ngọc này có màu mè quá không? Đôi giày da này mẹ mua ở chợ Kim Kiều, bốn mươi năm tệ một đôi, mẹ chồng con có nhận ra là hàng rẻ tiền không? Chắc chắn là đến nhà họ phải cởi giầy, bố con bị thối chân thì làm thế nào?

Đột nhiên bà như nhớ ra điều gì đó, gào lên với bố Tiểu Tình:

– Bây giờ ông cởi giày ra, giơ ra ngoài cửa cho nó bay mùi.

Bố Tiểu Tình cũng rất căng thẳng, coi lời nói của vợ là mệnh lệnh, lập tức ấn cửa xe, cởi giầy, bỏ giày ra ngoài cho bay mùi.

– Trời ơi! – Mẹ Tiểu Tình cau mày bịt mũi – Thối chết đi được.

Sắp đến nhà Hải Châu, nào ngờ đường Quảng Châu lại tắc đường, mẹ Tiểu Tình lại bắt đầu căng thẳng:

– Chết thật, thế này thì muộn mất, lần đầu tiên

gặp đã đến muộn thì không hay, Tiểu Tình, mẹ thấy chúng ta đi bộ thì nhanh hơn.

Tiểu Tình bị làm phiền đến mức cảm thấy bất an, gào lên với mẹ:

– Đi bộ thì vứt xe đi đâu?

– Tìm đại chỗ nào đó đỗ tạm. – Thấy con gái có tâm trạng, mẹ Tiểu Tình nhẹ nhàng nói.

– Ở chỗ này để xe một giờ mất chín tệ, có đỗ không? Nếu mẹ muốn đỗ thì đỗ! – Tiểu Tình khó chịu nói.

– Thế thì thôi! – Mẹ Tiểu Tình khẽ lẩm nhẩm, quay sang nhìn thấy bố Tiểu Tình vẫn đang phơi giày, lập tức cất cao giọng nói:

– Đầu óc ông có vấn đề à? Sắp đến nơi rồi, còn không mau đi giày vào đi!

TTT

Đến nhà Hải Châu, bố mẹ Hải Châu rất lịch sự, ba người đứng ở cửa tiếp đón:

– Xin mời! Xin mời! – Mẹ Hải Châu mặc chiếc áo len màu trắng sữa và chiếc quần màu be chất đẹp rất hợp với tuổi, đoan trang nho nhã, tuy vẻ mặt tươi cười nhưung vẫn có một khoảng cách, giống như một quý bà sang trọng.

Mẹ Tiểu Tình thầm hối hận trong lòng vì mặc chiếc áo quá màu mè nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra mình không phải ngừoi hèn kém:

– Chào ông bà thông gia! – Bố Tiểu Tình thì ra sức xoa tay, chỉ biết cười.

Vì còn phải tiếp khách nên Trương Kiếm Long chỉ ngồi uống trà một lúc rồi đi trước, không ngừng xin lỗi:

– Xin lỗi ông bà, hôm nay lãnh đạo tỉnh mời cơm, quả thực không thể từ chối được…

Bố Tiểu Tình lập tức đỡ lời:

– Lãnh đạo đúng là bận rộn, cứ mặc kệ chúng tôi, không sao, không sao!

Mẹ Tiểu Tình lườm chồng, trách ông tự coi nhẹ mình, sau đó mỉm cười nói với bố Hải Châu:

– Sau này là thông gia rồi, sẽ thường xuyên gặp nhau, người một nhà không cần khách sáo.

Nghe câu nói này, mẹ Hải Châu không khỏi nhíu mày.

Đồ ăn đặt ở nhà hàng, có người mang tới. Mẹ Hải Châu gắp thức ăn, mời rượi bố mẹ Tiểu Tình bằng lòng nhiệt tình hiếm có của mình. Thấy mọi người đều đã ăn xong, mẹ Hải Châu ân cần nói:

– Thêm chút đồ tráng miệng nữa không?

– Không cần đâu, không cần đâu! – Bố Hải Châu miệng vẫn còn nhai chả mực, không ngừng xua tay – Chúng tôi ăn no lắm rồi.

Mẹ Tiểu Tình bổ sung bằng một câu nói học trong sách vở:

– Quả thực là quá thịnh soạn, cảm ơn sự tiếp đón của bà thông gia.

– Hải Châu, con đưa Tiểu Tình lên trên chơi, người lớn cần bàn chút chuyện. – Mẹ Hải Châu nói với con trai.

Hải Châu đã ăn no, đang nhàm chán vì không biết làm gì, thấy mẹ nói như vậy, lập tức kéo Tiểu Tình lên tầng chơi game. Nhưng Tiểu Tình lại có chút bồn chồn bất an: Hôm nay mẹ chồng tương lai nhiệt tình như vậy, không biết có ý đồ gì.

Mẹ Hải Châu tươi cười nhìn bóng con trai và Tiểu Tình biến mất ở góc rẽ cầu thang, quay sang nói với mẹ Tiểu Tình:

– Người lớn chúng ta nói chuyện một chút.

Lời nói ấy ẩn chứa khí thế của người trên với người dưới, nói đến đây liền chuyển chủ đề nói chuyện:

– Thật sự tôi rất thích Tiểu Tình, vừa thông minh vừa giỏi giang, không biết là hơn Hải Châu nhà chúng tôi bao nhiêu lần.

Mẹ Tiểu Tình không biết bà thông gia có ý gì, chỉ cười trừ, bố Tiểu Tình nói theo:

– Hải Châu cũng rất tốt, rất hiểu chuyện, rất biết cách sống.

Nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng mẹ Hải Châu đi vào vấn đề chính:

– Có một chuyện tôi không biết có nên nói hay không?

Mẹ Tiểu Tình nói:

– Bà thông gia khách sáo rồi, sắp thành người một nhà rồi, còn có cái gì mà nên nói không nên nói! Có chuyện gì bà cứ nói thẳng, Tiểu Tình có khuyết điểm gì bà cũng nói với chúng tôi, tôi sẽ xử lí nó!

– Là thế này, bây giờ rất thịnh hành kê khai tài sản trước khi kết hôn, dĩ nhiên… Hải Châu và Tiểu Tình sẽ sống đến đầu bạc răng long, nhưng tất cả mọi chuyện đều có ngộ nhỡ, đúng không? Ngộ nhỡ một ngày nào hai đứa chúng nó bất hoà, bây giờ làm kê khai để đề phòng sau này đỡ rắc rối.

Mẹ Tiểu Tình đỏ mặt rồi tái mặt, không nói một câu, đứng dậy gọi Tiểu Tình:

– Tiểu Tình, chúng ta về!

Chương 14: Một chuyện bất ngờ

Một tay Phan Lộ Lộ mơn man vuốt ve cánh tay của anh, bám chặt vào cổ tay anh, áp sát vào tai anh, giọng nói nhẹ như không: – Em đi theo anh. Thế là Hải Châu nói với lái xe: – Đến khách sạn Shangri-La

1

Vì chuyện kê khai tài sản trước khi kết hôn, Tiểu Tình và Hải Châu cãi nhau một trận.

– Chắc chắn chuyện này anh và mẹ anh đã bàn bạc rồi, có chuyện gì có thể nói thẳng ra được không? Hà tất phải lừa cả nhà em đến ăn cơm, tiếp đãi nhiệt tình, cho ăn uống no nê. Khổ thân bố mẹ em lại còn cảm thấy rất vui, vòng vo tam quốc, cuối cùng nói với mẹ em muốn kê khai tài sản. Anh không tin em thì kết hôn với em làm gì?

– Tang Tiểu Tình, em nói phải suy nghĩ chứ, chuyện này từ đầu đến cuối anh không hề hay biết.

– Anh không biết mà lại phối hợp với mẹ anh ăn ý như thế, kéo em lên tầng chơi game làm gì?

– Em… em… em thật là biết liên tưởng, sao cục tình báo của Mỹ không mời em đi làm FBI?

– Trương Hải Châu, em thấy anh rất hợp làm cảnh sát ngầm, anh thật biết cách đóng giả.

– Được rồi, được rồi, đừng có nói những lời không liên quan nữa. Tiểu Tình, anh thấy phản ứng của em cũng quá kịch liệt đấy. Kê khai tài sản trước khi kết hôn thì sao? Giấy trắng mực đen rõ ràng, tránh những mâu thuẫn có thể xảy ra sau này, chẳng phải rất tốt sao? Người hiện đại cần có tinh thần ấy!

– Anh đừng có lên lớp em, nhà anh làm như thế là không tin tưởng em, không tôn trọng em! Phòng cái này phòng cái kia không mệt à? Đã thế thì đừng kết hôn nữa cho xong!

– Tiểu Tình, em hiểu đạo lí một chút được không? Tài sản của nhà anh đều là do bố mẹ anh vất cả làm ra, dĩ nhiên họ phải lo lắng. Hơn nữa chúng ta kết hôn đã tiêu hết bao nhiêu tiền của họ, chuyện nhỏ này có thể chiều theo họ một chút được không?

– Đây không phải là chuyện nhỏ, đây là vấn đề có tính nguyên tắc! Em chiều theo người nhà anh, ai chiều theo người nhà em? Vì một câu nói của mẹ anh, bố mẹ em phải đến nhà các bác vay tiền, nếu nói về thành ý, về sự cống hiến thì người nhà các bác vay tiền, nếu nói về thành ý, về sự cống hiến thì người nhà anh không sánh được với bố mẹ em!

– Đó là… – Hải Châu vẫn chưa nói hết câu thì điện thoại đổ chuông. Anh nghe điện thoại, nói với Tiểu Tình – Buổi tối nói chuyện tiếp. – Rồi vội vàng lái xe đi. Tiểu Tình không biết trút giận đi đâu, ngây người đứng trước cửa sổ, nhìn Hải Châu vắt áo vest lên vai, nhẹ nhàng xuyên qua vườn hoa xanh rì, sau đó chui vào xe, quay xe rất chuẩn rồi phóng đi.

TTT

Phòng cưới đã trang trí xong, phong cách châu Âu cổ điển, sang trọng nho nhã, trông rất đẹp mắt. Tiểu Tình đứng dưới chiếc đèn chùm lộng lẫy trong phòng khách, cảm giác căn nhà này không hợp với mình. Cô mơ hồ có linh cảm chẳng lành, cảm thấy căn nhà này khong có duyên với mình. Tiểu Tình đi men theo cầu thang bằng gỗ khắc hoa văn rất đẹp lên tầng, phòng ngủ chính ở tầng hai trải thảm rất mềm, chiếc giường Markar phủ lớp ga trải giường màu đỏ sậm do mẹ chọn. Tiểu Tình uể oải nằm xuống giường, bất chợt nhớ lại câu nói của mẹ lúc trải ga giường cho mình:

– Chăn ga gối đệm nhất định phải mua loại tốt, đàn ông cũng giống chăn ga gối đệm, phải chọn loại bền, nếu không giặt mấy lần sẽ nhăn nhúm không còn hình thù. – Nghĩ đến đây, Tiểu Tình thấy sống mũi cay cay, nước mắt lăn xuống má, chảy vào miệng.

Cũng không biết vì sao lại ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng ngủ đến hơn mười giờ mới tỉnh, chỉ thấy đầu đau dữ dội. Gọi điện cho Hải Châu, rất lâu mới nhấc máy, đầu dây bên kia rất ồn. Tiểu Tình hỏi:

– Anh ở đâu? – Hình như Hải Châu không nghe thấy

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT