watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9608 Lượt

tác, mẹ Hải Châu đang ngồi trên chiếc sofa ngoại cỡ uống trà. Tiểu Tình cung kính chào một tiếng:

– Cháu chào cô!

Mẹ Hải Châu không ngẩng đầu, dường như đang nói với tách trà trên tay:

– Ngồi đi, Hải Châu vẫn đang ngủ, chờ một chút.

Tiểu Tình “vâng” một tiếng rồi ngồi ngay ngắn trên ghế. Hai người không nói gì, không khí dường như ngưng đọng, khiến người ta rất khó chịu. Mẹ Hải Châu vẫn thư thả uống trà, chân đi đôi dép thêu hoa màu tím, để lộ bàn chân trắng nõn. Bà ta thật biết cách chăm sóc da, mấy đường gân màu xanh có thể lờ mờ nhìn thấy. Còn Tiểu Tình thì ngồi thẳng người, muốn dịch mông cũng phải nhẹ nhàng cố gắng không gây ra tiếng động.

Mẹ Hải Châu đứng dậy lấy thêm nước vào tách trà bạc hà trên tay, cuối cùng quay sang nhìn Tiểu Tình, vừa nhìn lại thấy có vấn đề:

– Hình như dạo này cô đen đi, phải đi dưỡng da đi, Hải Châu nhà chúng tôi là con trai mà còn trắng nõn ra.

Một câu nói hay như thế mà lại thành ra ý muốn nói Tiểu Tình không xứng với Hải Châu. Tiểu Tình ấm ức trong lòng nhưng ngoài miệng lại không dám mạo phạm mẹ chồng tương lại, chỉ gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu.

– Không còn sớm nữa, đi xem xem Hải Châu đã dậy chưa. – Mẹ Hải Châu nói tiếp.

Tiểu Tình như trút được gánh nặng, rời khỏi phòng khách như chạy trốn. Vừa mới đi lên cầu thang, đột nhiên mẹ Hải Châu nói:

– Khoan đã, giờ sinh tháng đẻ của cô là bao nhiêu, tôi tìm thầy tính cho cô và Hải Châu.

Tiểu Tình nghĩ thầm, mẹ ơi, thời đại nào rồi mà kết hôn còn tính giờ sinh tháng đẻ. Cô nói thật:

– Cháu sinh ngày 12 tháng 5 năm 1981, nhưng mẹ cháu không nhớ cháu sinh vào lúc mấy giờ.

Mẹ Hải Châu nhíu mày:

– Trời ơi, không có giờ sinh thì không xem chuẩn đâu!

Thấy Tiểu Tinh vẫn đứng ở cầu thang, bà thở dài và nói:

– Đi đi, đi đi, haizzz, chưa thấy bố mẹ nào sơ ý như thế, ngay cả giờ sinh của con gái cũng không nhớ.

Tiểu Tinh lè lưỡi, nhanh chóng chui vào phòng Hải Châu. Hải Châu đã tỉnh, đang nằm ngây trên giường. Tiểu Tình bước lại:

– Thiếu gia, dậy rồi à! Mẹ anh là bà lớn, sao lại mê tín thế? Còn tìm thầy xem bói cho chúng ta!

Hải Châu cười rồi vươn vai:

– Mặc kệ bà, tối nào bà cũng tụng kinh niệm Phật! Bố anh càng làm quan to thì mẹ anh càng mê tín. Đúng rồi, sao em lại đến đây?

– Nửa đêm nửa hôm anh gọi điện cho em, vừa khóc vừa làm ầm lên. Em không yên tâm, vừa mở mẳt ra đã vội chạy đến thăm anh.

– Thật sao? – Hải Châu tỏ ra mơ màng, rõ ràng là không còn nhớ gì nữa.

– Ừ cũng không có gì. Anh nói cuối cùng Tống Huy đã mở miệng tìm bố anh làm chuyện gì đó?

– Đúng vậy, à, anh nhớ ra rồi, họ muốn bố anh mua thiết bị của họ.

– Anh nhận lời rồi à? – Tiểu Tình lo lắng hỏi.

– Chẳng qua là chuyện nhỏ sao, anh gọi một cuộc điện thoại, bố anh đồng ý luôn. Dù sao thì mua của ông Trương cũng là mua mà mua của ông Lí cũng là mua, anh chỉ thuận nước chèo thuyền thôi. Huống hồ Tống Huy và xếp anh đối xử với anh rất tốt! Anh nói với Tống Huy rồi, tiếp đó xem họ biểu hiện thế nào, nếu họ làm ăn được thì sau này sẽ có rất nhiều vụ làm ăn với điện lực! – Hải Châu đắc chí nói với Tiểu Tình, hoàn toàn khác với dáng vẻ buồn chán ngày hôm qua.

Đôi mắt của Tiểu Tình xuất hiện vẻ lo lắng:

– Hải Châu, anh không thấy như vậy là không thích hợp sao? Bọn họ đang lợi dụng anh, nếu anh không phải là con trai của Trương Kiếm Long thì những kẻ thấy lợi quên nghĩa ấy nhất định sẽ đá đít anh.

– Haha, nhưng vấn đề là anh chính là con trai của Trương Kiếm Long. Hơn nữa là con trai duy nhất. Một câu nói của bố anh có thể khiến công ty họ phát triển hay phá sản, một chữ kí có thể làm cho họ phát tài!

Hải Châu vươn vai rồi nhảy xuống giường:

– Cưng à, hôm nay chúng ta đi mua nhẫn nhé.

Mẹ Hải Châu nghe nói hai người muốn đi mua nhẫn kim cương liền ngăn lại:

– Ở đây kim cương vừa đẳt vừa không có nhiều mẫu. Lát nữa mẹ gọi điện thoại cho cô con, bảo cô ấy gửi từ Nam Phi về.

– Trời ơi, con muốn mua gì mẹ cũng không cho, đúng là! – Hải Châu nửa làm nũng nửa tức giận.

– Cô nói đúng đấy ạ, Nam Phi sản xuất kim cương, chúng ta cần gì phải mất tiền oan ở đây. – Tiểu Tình khẽ nói.

Hiếm khi mẹ Hải Châu nhìn Tiểu Tình bằng ánh mắt tán thưởng, bà nói:

– Comple và váy cưới cũng đừng mua ở đây, tuần sau hai đứa đi Hồng Kông một chuyến, mẹ bảo bố đặt vé máy bay cho hai đứa.

2

Chả trách người xưa coi quan cao lộc hậu là mục đích cuối cùng của việc học, Tiểu Tình cảm nhận một cách sâu sắc: Có quyền có tiền đúng là làm gì cũng dễ. Kết hôn là chuyện đại sự của đời người, bao nhiêu chuyện phải lo lắng, nhưng vì có quyền và tiền hỗ trợ nên chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió.

Một cặp nhẫn kim cương 1.5 cara, độ thuần rất cao, chế tác vô cùng tinh xảo, giá thị trường ít nhất phải hai mươi vạn nhưng mẹ Hải Châu chỉ bỏ ra năm vạn là mua được.

Comple mà Hải Châu mặc trong hôn lễ vẫn là Burberry mà anh thích nhất, váy cưới của Tiểu Tình là nhãn hiệu Vera Wang nổi tiếng. Đúng là hàng hiệu, mẫu mã đơn giản nhưng lại ẩn chưa sự quý phái sang trọng đặc biệt. Lúc mặc thử, Tiểu Tình soi mình trong gương, không dám tin rằng cách đó không lâu, mình vẫn vì chuyện vay bốn vạn tệ mà sứt đầu mẻ trán.

Bà chủ của công ty tổ chức tiệc cưới tốt nhất thành phố này là bạn chơi bài của mẹ Hải Châu, nghe nói Hải Châu sắp kết hôn, lập tức vỗ ngực đảm bảo:

– Nhất định phải tổ chức cho cháu trai một buổi hôn lễ sang trọng nhất, đẳng cấp nhất.

Hoa hồng, hoa lan chuông, bách hợp dùng trong hôn lễ đều đã đặt xong, một ngày trước khi diễn ra hôn lễ sẽ được chuyển từ Vân nam theo đường hàng không. Xe cưới là xe Rolls-Royce, đoàn xe đi cùng là Audi A6 màu đen, về sau Trương Kiếm Long nghĩ rằng Rolls-Royce quá khoa trương, đổi sang Volvo S80.

Khách sạn quốc tế Vân Đỉnh, những ngày đẹp đều đã bị đặt hết, không biết Trương Kiếm Long tìm người nào mà lại lấy được một ngày không thể đẹp hơn được nữa là ngày mồng một tháng mười, hai mươi hai bàn tiệc, sau khi giảm giá, mỗi bàn 3.888 tệ, được ăn tôm hùm và vây cá.

Phòng cưới cũng được trang trí gấp rút, thời gian hoàn thành nhanh đến không thể tin được, căn phòng nhỏ bé biến thành cung điện sang trọng, lộng lẫy.

Tiểu Tình và Hải Châu ăn cơm với lãnh đạo của công ty cây xanh, vô tình nhắc đến vườn hoa nhỏ của mình, muốn trồng ít hoa cỏ. Giám đốc Quan, người tự xưng là “chuyên gia cây xanh” lập tức nhiệt tình đứng ra:

– Chuyện nhỏ, cứ để tôi!

Ngày hôm sau, Tiểu Tình đang ở trong phòng cưới, cùng với kiến trúc sư thảo luận về bản thiết kế, giám đốc Quan gọi điện thoại đến:

– Cô Tang, chúng tôi chuyển một số cây cảnh đến, nhà cô là nhà số mấy ở khu Long Phụng?

– Hả? Ông đến thật sao? Để tôi ra đón ông.

Tiểu Tình cầm điện thoại chạy ra cửa, bỗng chốc sững người vì ngạc nhiên. Bên ngoài là một chiếc xe tải Cummins rất to, trên xe là cây xanh mỡ màng, trong đó có một cây tán cao chọc trời. Tang Tiểu Tình kinh ngạc: Nhà chúng tôi là vườn cây sao? Là nông trường sao?

Lúc ấy, thân hình to béo của giám đốc Quan bước xuống từ một chiếc xe màu đen bên đường, ông ta cười và nói:

– Cũng không biết vườn hoa nhà cô to thế nào, tôi bảo công nhân chuẩn bị các loại cây cho cô.

Sau đó ông ta nhìn vườn hoa của Tiểu Tình, ngạc nhiên nói:

– Biệt thự liền kề này là phòng cưới tổng giám đốc Trương chuẩn bị cho con trai sao? Tổng giám đốc Trương đúng là quá thanh liêm, quá thanh liêm, đại công tử kết hôn, dù gì cũng phải sống trong biệt thự riêng chứ!

Tiểu Tình khoanh tay đứng cạnh, thầm nghĩ ông nịnh tổng giám đốc Trương cũng vô ích, tôi sẽ không nói lại với ông ấy đau.

Các công nhân quả thực rất chuyên nghiệp, họ chỉ nhìn qua vườn hoa nhà Tiểu Tình, liền lấy trên xe mấy mầm cây. Cây quế, cây đào, cây lộc vừng trồng dưới chân tường. Trong chậu hoa thì trồng hoa lan, hoa nhài, hoa nguyệt quế và hoa hải đường. Giàn hoa ở góc đông bắc thì trồng hoa giấy. Một chú quấn khăn mặt trắng trên đầu nói với Tiểu Tình:

– Đến mùa xuân năm sau, hai người có thể hóng mát dưới giàn hoa được rồi.

Tiểu Tình cười tít mắt đứng trong vườn hoa, tưởng tượng sau này gia đình, con cái của mình sẽ vui đùa hạnh phúc ở đây… Cô không thể ngờ rằng mình chỉ được nhìn thấy những mầm cây đó gieo xuống đất nhưng lại không được tận mắt nhìn một bông hoa nào.

TTT

Tiểu Tình muốn nhờ Diệp Thuần làm phù dâu, vốn tưởng rằng cô sẽ nhận lời ngay nhưng không ngờ sau khi nghe cô nói, Diệp Thuần sững người, ấp úng từ chối:

– Hả? Có thể mình… mình phải về quê.

– Mình kết hôn cậu không đến? Cậu dám! – Tiểu Tình nói đùa – Mình kết hôn ngày mồng một tháng mười một, ngày mùng hai cậu về cũng chưa muộn, cứ thế nhé!

Vì chuyện này, Diệp Thuần vô cùng phiền muộn. Trương Kiếm Long trêu cô:

– Sợ gì? Người ta nói làm phù dâu ba lần mới không lấy được chồng, em mới làm một lần đã sợ rồi à?

Diệp Thuần ném chiếc gối vào người ông:

– Phù dâu là người tình của bố chồng, ông không thấy nực cười sao?

Trương Kiếm Long bị gối ném vào người, giơ tay đầu hàng:

– Bà cô của

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT