watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9607 Lượt

Tiểu Tình về nhà, lúc chờ đèn đỏ, Hải Châu đua thẻ cho Tiểu Tình:

– Đưa cho lãnh đạo.

Tiểu Tình tức giận nói:

– Không cần, không thèm tiền nhà anh.

Hải Châu cười trừ:

– Tiền của anh là tiền của em. Tiền của em vẫn là tiền của em. Được rồi, được rồi, đừng giận nữa, lúc nãy là mẹ anh không đúng, lát nữa anh sẽ phê bình bà.

Tiểu Tình lo lắng:

– Đừng, chắc chắn mẹ anh sẽ nghĩ là em chia rẽ hai người. Bà ấy bụng dạ hẹp hòi!

Về đến nhà, bố mẹ Tiểu Tình đang ngồi trên sofa xem tivi, Tiểu Tình đặt tấm thẻ ngân hàng Trung Quốc trước mặt mẹ:

– Này, trong này có ba mươi vạn, là bố mẹ Hải Châu cho chúng con để chuẩn bị hôn lễ.

Bố Tiểu Tình đang gật gà gật gù, bỗng chốc ngồi thẳng người:

– Tiểu Tình con phải cất thẻ cẩn thận đấy, bây giờ có người nhìn trộm mật mã của con là có thể rút trộm tiền của con đấy!

Mẹ Tiểu Tình tròn mắt, cầm tấm thẻ nhìn ngang nhìn dọc, thốt lên;

– Nhà Hải Châu giàu thật.

Tiểu Tình khoanh tay hỏi mẹ:

– Nhà người ta bỏ ra ba mươi vạn, nhà mình có thể bỏ ra bao nhiêu?

– Hả? – Mẹ Tiểu Tình ngạc nhiên – Nhà chúng ta cũng phải bỏ tiền sao?

Chỉ có bố Tiểu Tình hiểu biết, phân tích rõ ràng cho vợ nghe:

– Nhà Hải Châu điều kiện tốt như thế, chúng ta càng không thể tỏ ra hèn kém, nếu không Tiểu Tình về đó rồi sẽ bị nhà chồng coi thường.

Mẹ Tiểu Tình buồn rầu:

– Nhưng nhà mình không có tiền.

– Không có tiền cũng phải bỏ ra, không thể để nhà Hải Châu cười cho được. – Lúc quan trọng, bố Tiểu Tình nói rất đanh thép.

Tiểu Tình có gần năm vạn tệ tiền tiết kiệm. Mẹ Tiểu Tình bỏ sổ ngân hàng ra tính, cả gốc lẫn lãi cùng lắm mới được ba vạn. Vì chuyện này mà mẹ Tiểu Tình không ngủ được, nửa đêm nửa hôm gọi bố Tiểu Tình dậy:

– Hay là tìm chị ông vay ít tiền?

Bố Tiểu Tình đang mơ mơ màng màng bỗng nhiên bị hỏi như vây, ậm ừ một tiếng rồi xoay người ngủ tiếp.

Mẹ Tiểu Tình tức giận, đạp một cái:

– Đồ quỷ, lúc này mà ông còn tâm trạng để ngủ? Ông tỉnh dậy cho tôi.

Cuối cùng bố Tiểu Tình cũng hoàn toàn tỉnh táo:

– Lúc nào rồi hả? Nửa đêm nửa hôm, bà muốn giày vò tôi đến chết sao?

– Trong nhà chỉ có ba vạn, người ta bỏ ra ba mươi vạn, chẳng phải là kém mười lần sao, ông nói xem phải làm thế nào?

– Làm thế nào? Cướp ngân hàng chắc?

– Ông đi cướp đi xem nào, vẫn chưa vào trong thì đã bị bảo vệ bắn chết rồi!

– Tôi cứ vào, bảo vệ biết tôi định cướp ngân hàng sao?

– Nhìn bộ dạng của ông không giống người tốt.

– Thôi nói chuyện chính đi, tôi sẽ đi hỏi vay tiền chị cả, rồi vay tiền chị hai, cộng với tiền tiết kiệm của Tiểu Tình, góp đủ mười vạn.

– Haizzz… – Mẹ Tiểu Tình thở dài – Cũng chỉ biết làm như thế, lão Tang, ông nói xem, gả con gái, nhà chồng nghéo cũng buồn, nhà chồng giàu cũng đau đầu. Tóm lại sinh con là cái nợ, là cái nợ!

Ngày hôm sau, bố Tiểu Tình lấy xe đạp chở mẹ Tiểu Tình đến nhà bác cả, bác hai của Tiểu Tình, vay mỗi nhà một vạn. Lúc đưa cho Tiểu Tình, mẹ Tiểu Tình tỏ ra rất đau khổ:

– Con gái, mày muốn mua nhà, bốn vạn. Bây giờ mày sắp kết hôn, mẹ lại bỏ ra năm vạn, trong đó hai vạn là đi vay. Mày tính xem, mẹ và bố mày một tháng kiếm được bao nhiêu tiền? Bố mẹ đưa hết tiền cho mày rồi đấy!

Tiểu Tình nghe bố mẹ chạy đến nhà bác cả, bác hai vay tiền, không nói một lời mà rút ra hai tập tiền:

– Nhà mình không vay tiền, con chưa bao giờ nghe nói con gái lấy chồng mà bắt bố mẹ phải đi vay tiền cả.

Bố Tiểu Tình lại đẩy lại, ngón tay thô ráp ấn vào tập tiền đỏ chót, ngón cái còn băng một miếng băng urgo đen sì:

– Con gái, chẳng phải chúng ta muốn con đến nhà chồng có thể diện sao? Mặc dù điều kiện nhà mình không có nhưng đã cố gắng hết sức rồi. Bố mẹ tính như thế này, có thể nhà Hải Châu có một trăm vạn, vì thế họ bỏ ra ba mươi vạn. Nhà chúng ta chỉ có ba vạn , nhưng bố mẹ có vay cũng phải góp đủ năm vạn, so về số lượng, chúng ta không bằng họ, nhưng so tấm lòng thì nhà chúng ta hơn họ nhiều. Nhà Hải Châu chỉ có một mình Hải Châu, nhà chúng ta cũng chỉ có một mình con, vì con, dù khổ thế nào bố và mẹ cũng cam lòng.

Tiểu Tình nghe mà thấy sống mũi cay cay. Cô im lặng một lúc rồi quyết định:

– Bố, mẹ, con không cần tiền nữa, bố mẹ trả lại số tiền đã vay đi, số còn lại để dành dưỡng già. Con lớn như thế này rối, không thể thêm gánh nặng cho bố mẹ.

Mẹ Tiểu Tình cũng xúc động:

– Tiểu Tình, số tiền này là bố mẹ muốn con không bị mất mặt với nhà chồng, nhất định con phải cầm, mua đồ dùng gia đình và đồ điện. Sau này bạn bè thân thích đến thăm quan nhà mới biết nhà gái gả con gái hoành tráng!

Bố Tiểu Tình cũng nói:

– Đúng đấy con gái, số tiền này là tấm lòng bố mẹ dành cho hai con. Bố mẹ già rồi còn mong gì nữa? Chẳng phải là mong hai con hạnh phúc sao. Chỉ cần con sống tốt, bố mẹ con có nằm mơ cũng phải mỉm cười.

Tiểu Tình rơm rớm nước mắt nhận tiền bố mẹ đưa cho.

Chương 13: Ngày mai sẽ đi đăng kí

Tiểu Tình cười tít mắt đứng trong vườn hoa, tưởng tượng mùa xuân năm sau, nơi đây sẽ là biển hoa rực rỡ, tưởng tượng sau này gia đình, con cái của mình sẽ vui đùa hạnh phúc ở đây… Cô không thể ngờ rằng mình chỉ được nhìn thấy những mầm cây đó gieo xuống đất nhưng lại không được tận mắt nhìn thấy một bông hoa nào.

1

Nhà mới chính là biệt thự liền kề ở khu Long Phụng, Tiểu Tình đã chọn mấy công ty trang trí, mức trang trí dự kiến đều trên dưới ba mươi vạn. Tiểu Tình lẩm nhẩm trong lòng: Mẹ Hải Châu chỉ cho ba mươi vạn, nếu dùng toàn bộ số tiền này vào việc trang trí nhà thì những chuyện khác sẽ chẳng biết làm thế nào. Thế nên Tiểu Tình bàn bạc với Hải Châu:

– Chúng mình chịu khó một chút, tìm người nào làm khoán tất cả có thể tiết kiệm được mấy vạn liền!

Bây giờ Hải Châu bắt đầu phải đi tiếp khách nhiều hơn, gần như tối nào cũng đi tiếp khách. Anh thấy Tiểu Tình nói vậy, không nói một lời mà lấy điện thoại gọi điện cho mẹ, báo cáo tình hình. Sau khi cúp máy, anh nói với Tiểu Tình:

– Mẹ anh nói rồi, công ty trang trí sẽ tìm giúp chúng ta.

Tối hôm ấy, Hải Châu uống say mèm, anh gọi điện cho Tiểu Tình:

– Lúc nãy mẹ gọi điện cho anh, nói là cuối cùng quyết định đặt của công ty trang trí Đại Hoa, tất cả là mười vạn.

Tiểu Tình ngạc nhiên đến nỗi nói không nên lời:

– Mười vạn? Của trên trời rơi xuống?

Hải Châu nói không rõ ràng:

– Giám đốc của Đại Hoa là bạn thân của bố anh. Chỉ cần bố anh nói một câu ông ấy sẽ chạy đến, can tâm tình nguyện trang trí cho chúng ta… Nhưng bố anh không nhận, nhất định phải trả tiền vốn cho ông ấy…

Đầu dây bên kia rất ồn ào, Tiểu Tình nghe thấy có người nói: “Uống rượi uống rượi, lúc này không chơi gọi điện thoại cho vợ”. Lúc ấy, Tống Huy lấy điện thoại, nói với Tang Tiểu Tình:

– Em dâu, Hải Châu ở cùng với anh, uống hơi quá chén. Yên tâm, sau khi kết thúc anh sẽ đưa cậu ấy về nhà an toàn… – Vẫn chưa nói hết câu đã bị Hải Châu giật điện thoại:

– Chuyện của đàn ông phụ nữ đừng có quản! – Sau đó cúp máy.

Hơn một giờ đêm, Tiểu Tình bị tiếng chuông điện thoại làm cho giật mình tỉnh giấc. Cô nhấc máy, nghe thấy giọng nói say xỉn của Hải Châu:

– Vợ à, anh nhớ em. Nếu không có em anh sẽ không sống được.

Đầu dây bên kia ù ù, tiếng gió rất to, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng còi ô tô gào thét bên đường, kèm theo tiếng hét khó nghe của Hải Châu:

– Tiểu Tình, ngày mai chúng mình đi đăng kí! – Anh nói rồi bắt đầu hát – Nếu em muốn lấy chồng, không được lấy người khác, nhất định phải lấy anh!

Tiểu Tình vừa tức vừa buồn cười:

– Anh đang ở đâu? Mấy giờ rồi mà còn chưa về nhà ngủ!

Hải Châu khóc hu hu:

– Tiểu Tình, anh nhớ em, em không được rời xa anh.

– Sao em có thể rời xa anh được? Mau về nhà đi, đừng để em lo lắng. – Tiểu Tình dịu dàng an ủi.

Hải Châu tiếp tục khóc:

– Hôm nay, cuối cùng hôm nay họ đã mở miệng rồi… Huhuhu… Tống Huy giới thiệu công việc cho anh là có mục đích, sếp của bọn anh đối xử với anh tốt như thế cũng là có mục đích. Họ muốn bố anh mua thiết bị của công ty họ, cuối cùng hôm nay đã mở miệng rồi, cái đuôi cáo cuối cùng cũng lòi ra… Huhu… Tối nay ăn cơm, họ dùng thủ đoạn mềm dẻo với anh, chuốc rượi cho anh bắt anh gọi điện cho bố. Tiểu Tình, anh chẳng làm được việc gì cả, đi đến đâu cũng không thoát khỏi cái bóng của bố…

Tiểu Tình nhíu mày, nghĩ một lúc rồi nói với Hải Châu:

– Ngoan, có chuyện gì ngày mai hãy nói, bây giờ anh mau về nhà ngủ đi. Anh đang ở đâu? Có cần em ra đón không?

– Không cần, muộn rồi, con gái ra ngoài không an toàn, anh sắp đến rồi. – Hải Châu nói rất rõ ràng, sau đó lại lớn tiếng hát – Tang Tiểu Tình anh yêu em, anh yêu em Tang Tiểu Tình, Trương Hải Châu yêu Tang Tiểu Tình nhất, đồ đồ la mi pha pha đố…

TTT

Hôm sau là cuối tuần, Tiểu Tình không yên tâm về Hải Châu nên sáng sớm đã đến nhà Hải Châu.

Đứng trước cửa nhà Hải Châu, Tiểu Tình bắt đầu thấy căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trương Kiếm Long đi công

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT