|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Cưng à, nhớ tôi không?
Diệp Thuần gượng cười:
– Lúc nãy nhân viên chuyển nhà nói ông là bố em.
– Ố? – Trương Kiếm Long cũng sững người, nhưng ngay sau đó lại nâng mặt Diệp Thuần, bắt cô nhìn mình – Làm con gái yêu quý nhất của tôi không được sao?
Diệp Thuần chớp mắt, dương như bất cứ lúc nào cũng có thể khóc được:
– Con gái của ông? Còn nhớ ông đã từng nói, gia đình ông là vật hi sinh chính trị. Bây giờ em cũng thế sao?
Trương Kiếm Long bật cười:
– Sao có thể thế được, em là chiến lợi phẩm của tôi, tôi nhất định sẽ nâng niu em trong lòng bàn tay.
“Chiến lợi phẩm” ba từ này khiến lòng Diệp Thuần nhói đau, nhưng lại không biết phản bác thế nào. Trương Kiếm Long nhận ra sự không vui của Diệp Thuần. Ông bế cô lên đầu gối của mình, vuốt tóc cô và nói:
– Cưng à, để tôi kể cho em nghe một câu chuyện nhé. Công ty tôi có một anh chàng trẻ tuổi tên là Hoàng Thọ. Quê cậu ấy ở nông thôn, rất nghèo. Hoàng Thọ thi đỗ vào đại học Tây An, học phí hơn năm nghìn tệ. Vì con, bố Hoàng Thọ đã đến công trường làm công nhân khuân vác, làm việc từ sáng sớm đến tối muộn. Một hôm, ông mệt quá nên nằm ngủ bên cạnh đống cát. Nào ngờ, chiếc xe tải chở cát ở công trường đã đổ một xe đất xuống đó, chôn sống ông. Kết quả công trường bồi thường bồi thường 3 vạn. Nhờ vào số tiền đó Hoàng Thọ đã đi học hết đại học.
Thấy Diệp Thuần ngẩng mặt, chăm chú lắng nghe, Trương Kiếm Long bật cười:
– Tôi kể câu chuyện này muốn nói với em, đôi khi tiền và tình yêu có thể đánh dấu bằng. Vì con trai mà bố có thể dùng tính mạng để đổi lấy tiền. Cưng à, tôi rất nghiêm túc. Với em, tôi tràn ngập tình thương và sự day dứt. Tôi sẽ cố gắng hết sức bù đáp cho em. Căn nhà này sẽ đứng tên em, sau đó tôi sẽ định kì đưa tiền cho em. Em có thể không cần đi làm, không cần phải chịu ấm ức, có thể mua những thứ em thích. Em không cần phải thấy khó xử, đây là tình yêu của tôi.
Lúc ấy Triệu Vân nhắn tin cho Trương Kiếm Long, chỉ có mấy chữ “Đến nhà em!” Trương Kiếm Long không khỏi nhíu mày. Diệp Thuần tỏ vẻ thấu hiểu:
– Ông có việc à? Có việc thì đi đi, em sẽ tự chăm sóc mình.
Trương Kiếm Long rất không muốn đối diện với Triệu Vân nhưng lại có chút lo lắng. Hình như Triệu Vân đã biết mối quan hệ giữa mình và Diệp Thuần, không biết cô ta sẽ làm gì? Thói quen hình thành sau bao nhiêu năm làm quan là khi bạn không hiểu quân bài trong tay đối phương, bạn không thể trở mặt với người ta. Vì thế Trương Kiếm Long hôn Diệp Thuần rồi vội vàng đến nhà Triệu Vân. Lúc đợi đèn đỏ ông tự cười nhạo mình, xem ra có nhiều phụ nữ không phải là chuyện tốt. Triệu Vân là người phụ nữ không đơn giản, gần như ông hạ quyết tâm phải dứt khoát.
TTT
Triệu Vân xõa tóc, mặc bộ váy ngủ bằng lụa màu đen chạy ra mở cửa. Vừa bước đi, chiếc váy này như có hồn mà nhẹ nhàng đung đưa theo bước chân. Trương Kiếm Long đi sau cô, nghi ngờ không biết người phụ nữ này có phải là ma không?
– Tổng giám đốc Trương đúng là khách quý, căn phòng nhỏ này của tôi không níu được chân ngài. – Triệu Vân nói bằng giọng điệu hờn trách.
Trương Kiếm Long đặt tay lên vai cô, xoay người cô lại:
– Phụ nữ lúc nào cũng thích ghen tuông? – Ông nói rồi hôn cô. Khoảnh khắc ấy, tất cả những lời Triệu Vân muốn nói, tất cả mọi nỗi bực tức đều tan theo mây khói.
Nếu nói Diệp Thuần là một mỏ quặng chưa khai thác thì Triệu Vân là một mỏ quặng đã khai thác, có thể liên tục tìm thấy châu báu. Trương Kiếm Long rất thỏa mãn, sự thỏa mãn về da thịt sẽ mang lại sự trống rỗng về tinh thần. Ông rất sợ cảm giác này, vì thế từ trước đến nay đều xong việc rồi bỏ đi. Lần này ông không giống mọi lần, châm một điếu thuốc, từ từ thổi ra vòng khói tròn:
– Em không thấy cơ thể của chúng ta rất hài hòa sao? Như thế chẳng phải là rất tốt sao, vì sao lúc nào em cũng nghĩ nhiều thế?
– Em không nghĩ gì cả, chỉ muốn anh thường xuyên đến thăm em, em rất cô đơn. – Triệu Vân nằm thu mình trên giường, quay lưng về phía ông.
– Phụ nữ chẳng bao giờ nói thật lòng mình. Ạnh biết chắc chắn là em nghĩ rằng anh và Diệp Thuần có gì, đúng không? – Trương Kiếm Long chủ động nêu ra – Em đúng là hay suy nghĩ. Anh già rồi, làm gì có nhiều sức lực như thế? Diệp Thuần rất giống cô cháu gái của anh. Ngoài Hải Châu, đó là đứa mà anh thương nhất. Nhưng năm ngoái nó mắc bệnh ung thư máu và đã mất…
Trương Kiếm Long có một cô cháu gái chết vì bệnh ung thư máu, nhưng cô gái ấy không giống Diệp Thuần một chút nào. Lúc ấy em họ còn vay tiền bà Trương, đến nay vẫn chưa trả.
Triệu Vân vừa nghe đã mềm lòng, quay người lại nhìn ông:
– Thật không?
– Dĩ nhiên, Diệp Thuần bằng tuổi con trai anh, anh có thể có gì với nó? – Trương Kiếm Long khẽ nói. Làm quan bao nhiêu năm, khả năng nói dối không chớp mắt đã luyện bao nhiêu năm, bây giờ đã thành điêu luyện.
Triệu Vân tin lời ông nói, dịu dàng ôm ông:
– Sau này không được lạnh nhạt với em, không được tránh mặt em, không được không nghe điện thoại của em.
– Được được được, đại tiểu thư của tôi. Ba điều em nói anh sẽ ghi nhớ! – Trương Kiếm Long vuốt ve tấm lưng trần của cô, trong lòng thầm nghĩ chuyện này có chút khó giải quyết.
Sau khi bước ra từ chỗ của Triệu Vân, Trương Kiếm Long lại đến nhà Diệp Thuần. Diệp Thuần đã chuẩn bị đi ngủ, nhìn thấy Trương Kiếm Long lấy chìa khóa mở của vào nhà, cảm giác có chút căng thẳng, bối rối đứng đó:
– Ông… sao muộn như vậy rồi mà ông còn đến?
– Nhớ em mà! – Nhìn thấy cô gái này Trương Kiếm Long lại buồn cười, bước lại ôm cô – Em không nhớ tôi sao?
Cơ thể Diệp Thuần đông cứng, cô lắc đầu rồi nhanh chóng gật đầu. Trương Kiếm Long rất thích dáng vẻ hốt hoảng của cô, thò tay vào áo ngủ của cô:
– Chỗ nào nhớ tôi? – Diệp Thuần nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận nụ hôn của ông, không ngờ ông không làm gì, khẽ buông cô ra, nghiêm túc nói:
– Cưng à, em đừng đi làm nữa, ở cùng với tôi, không cần phải thục mạng vì mấy nghìn tệ.
– Sao ông lại nghĩ đến chuyện ấy? – Diệp Thuần nghiêng đầu – Không đi làm em sẽ thoát ly khỏi xã hội, hơn nữa sẽ rất nhàm chán.
– Không đâu, em có thể đi du lịch, dạo phố, đi thẩm mĩ, học yoga, còn có thể đăng kí học tiếng Anh, sau này em muốn đi du học nước ngoài cũng tiện.
– Chẳng phải đó là cuộc sống của vợ hai sao? Em không đâu!
Trương Kiếm Long thở dài:
– Em suy nghĩ đi, tôi muốn tốt cho em.
– Không cần nghĩ nữa, em nhất định phải đi làm! – Diệp Thuần gạt tay Trương Kiếm Long ra, lần đầu tiên tỏ ra cứng rắn không chịu thương lượng trước mặt ông.
– Được được, nghe em, nghe em. – Trương Kiếm Long tỏ ra bị đánh bị, lấy trong túi áo tấm thẻ ngân hàng, đặt vào tay Diệp Thuần – Ở đây có một trăm vạn, mua vài bộ quần áo em thích, không đủ thì nói với tôi.
– Một trăm vạn? – Diệp Thuần xòe lòng bàn tay, dường như đang cầm một củ khoai nóng – Em không
cấn, em không cần.
– Cô bé ngốc! – Trương Kiếm Long vuốt tóc Diệp Thuần – Hãy nhớ, đây là tình yêu của tôi, nghe chưa? Ngủ ngon nhé, tôi đi đây.
3
Trải qua bao nhiêu trắc trở, cuối cùng Hải Châu và Tiểu Tình cũng dự định kết hôn.
Kết hôn có thể rất đơn giản, lấy giấy đăng kí, vài tệ, mấy phút là xong, cũng có thể rất phức tạp, liên quan tới nhiều mặt, họ hàng nhà trai, bạn bè nhà gái, nhà ở xe cộ, sính lễ hồi môn…
Khi chuyện kết hôn được đưa vào lịch trình, vô số chuyện giống như bông tuyết trên trời bay xuống: Sửa nhà, đặt khách sạn, mua váy cưới, chọn nhẫn cưới, tìm công ty tổ chức tiệc cưới… Mỗi chuyện đều rất phức tạp.
May mà bố mẹ Hải Châu đồng ý bỏ tiền vì chuyện này Mẹ Hải Châu nói:
– Nhà chúng ta chỉ có mỗi Hải Châu, hôn lễ nhất định phải thật hoành tráng.
Nói đến đây liền chuyển chủ đề, hỏi Tiểu Tình:
– Nhà chúng tôi chuẩn bị bỏ ra ba mươi vạn, nhà cô thì sao?
Tiểu Tình sững người, ấp úng nói:
– Dạ… cháu phải về bàn bạc với bố mẹ cháu.
Hải Châu cãi lại:
– Mẹ, làm gì có ai hỏi như thế chứ.
Mẹ Hải Châu nghiêm túc nói:
– Cho dù điều kiện gia đình như thế nào, con cái kết hôn, suy cho cùng cũng là chuyện lớn, bỏ ra bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là có muốn bỏ tiền lo cho con cái không!
– Mẹ…. – Hải Châu cau mày.
Thấy Hải Châu lại làm ra vẻ sắp cãi nhau với mẹ, Tiểu Tình vội nói:
– Hải Châu, cô nói đúng, đối với hai nhà, kết hôn là chuyện đại sự, không thể chỉ để nhà anh bỏ tiền. Mặc dù gia đình em là người làm công ăn lương nhưng của hồi môn vẫn phải chuẩn bị. Nhà em chỉ có mỗi một cô con gái, bố mẹ em sẽ không mặc kệ đâu.
Vốn dĩ Tiểu Tình muốn xoa dịu tình thế, kết quả nói mãi nói mãi. Lời nói ẩn chứa nỗi chua xót, thầm nghĩ: Chẳng phải nhà bà khá giả hơn nhà tôi sao, hà tất phải ép chúng tôi như thế?
Trước mặt Tiểu Tình, mẹ Hải Châu rút một tấm thẻ của ngân hàng Trung Quốc:
– Hải Châu, ở đây có ba mươi vạn, không phải tiết kiệm, tiêu hết thì nói với mẹ. Mẹ con tiết kiệm tiền làm gì, chẳng phải vì con trai sao? Con trai mẹ kết hôn nhất định phải tổ chức cho tử tế.
Hải Châu đưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




