|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thấy hoành tráng, nhưng cháu cứhỏi thím thì biết, chú đã hy sinh bao nhiêu thứ vì công ty, thím cứtrách chú cả ngày chẳng có lấy lúc nào rảnh rỗi chăm sóc thím vàcon gái. Em Ảnh năm nay cũng đã 20 tuổi, yêu một cậu ban người nướcngoài, khắp người săm trổ, lại còn đeo khuyên, chú nhìn ngứa mắt,nhưng cô có thời gian quản lý. Cháu nói xem chú như vậy là vì cáigì? Chẳng phải để công ty tiếp tục phát triển hay sao? Ài, cháu đúnglà không vào bếp không biết thóc gạo đắt, hoàn toàn không hiểu kinhdoanh một công ty phải mất bao công sức. Tiền mỗi quý gửi vào tàikhoản cho cháu, mỗi đồng kiếm được đều không dễ dàng gì đâu…”
Tần Hoan nghe điện thoại đúng vào buổi chiều,mọi người đi qua đi lại ngày một đông. Vài nhóm thầy cô giáo cùngnhau đi ăn, ngang qua góc cầu thang, đều gọi Tần Hoan: “Tiểu Tần, có điăn luôn không?”
Sắc mặt Tần Hoan không tươi tỉnh lắm, cố gắnggượng cười từ chối: “Mọi người đi trước đi, lát nữa em đi.” Rồi lạiquay mặt vào tường cố kiềm chế, hạ thấp giọng nói: “Chú, việc củacông ty cháu không hiểu, nhưng cháu nhớ nhà họ Cố đã cho mình vay mộtmón tiền, món tiền đó sau này chú đã gửi lại chưa?”
Khi đó Cố Hoài Sơn vẫn còn sống, nghe nóisản nghiệp nhà họ Tần ở nước ngoài đang gặp khủng hoảng tài chính sắpkhông trụ nổi, liền khẳng khái giúp đỡ, như đối với người ruột thịtcủa mình khiến Tần Hoan nhớ đến tận giờ.
Nhưng cô cũng vẫn biết, người chú ruột của cô- ngoại trừ vẻ bề ngoài giống bố cô, tính cách không có một điểmnào tương đồng.
Khi bố cô vẫn còn sống, chú cô sống cuộcsống vương giả, nhờ vào số lợi tức được hưởng không phải lao động,tối ngày chỉ ra vào những tụ điểm ăn chơi, giải trí, tiêu tiền nhưrác.
Thực ra mối quan hệ giữa chú thím không thậthòa hợp, từ nhỏ cô đã nghe quản gia trong nhà kể, thím lấy chú vìtiền.
Tất nhiên, sau này vì ăn nói linh tinh, bố côđã cho người quản gia này nghỉ việc. Tuy không nói giỏi giang gì,nhưng bố cô rất bảo vệ người em ruột này.
“Món tiền đó?” hình như mãi lúc sau mới nhớra, chú cô lơ đãng nói: “Khi Cố Hoài Sơn cho mượn tiền, không nói cầntrả.”
“Sao chú có thể thế được?” Tần Hoan ngây ra,cố hết sức mới kiềm chế được cơn giận, “Cháu không biết công ty gặpkhó khăn gì, cháu chỉ biết nhà họ Cố sẽ không giúp chúng ta nữa.”
“Tại sao? Chẳng lẽ cháu và Cố Phi Trần lạigiận nhau rồi? Các cháu hủy bỏ hôn ước rồi?”
“Vâng!” cô nghiến chặt răng, dằn từng tiếngmột: “Cháu đã ra khỏi nhà Cố Phi Trần từ lâu rồi.”
Chú Tần Hoan như không tin: “Có phải cháu lạikiếm cớ gây chuyện với Cố Phi Trần không? Tần Hoan à, cháu cũng lớnrồi không còn nhỏ nữa, đừng có trẻ con mãi thế, hễ không vui làkhông còn nể mặt ai. Cố Phi Trần làm ăn lớn, cháu phải hiểu cho cậuấy, cái gì nhịn được thì nhịn, biết chưa? Đàn ông mà, chỉ cần cháunói vài câu ngon ngọt với họ, mọi việc đều có thể giải quyết được,mâu thuẫn nào rồi cũng sẽ qua.”
“Cháu thực sự đã không còn quan hệ gì vớianh ta.” Cô nhấn mạnh lần nữa.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, dường như đangsuy nghĩ về độ chân thực trong lời nói. Mãi lúc sau, giọng nói lạivang lên, nhưng thể hiện rõ vẻ lo lắng đến tột độ: “Thế phải làmsao? Nếu cậu ấy không chịu giơ tay ra giúp, công ty e rằng phải đóngcửa mất.”
Chú Tần Hoan nói rất nghiêm trọng, nhưng TầnHoan không xác định được đây có phải là tin đồn hay không, như thể côkhông hề biết, như thể tiền của công ty mấy năm nay đã bị khoắng sạchở một nơi nào đó.
Trong cô chỉ có một suy nghĩ, bố mẹ ra đi quábất ngờ, thực ra cũng không kịp để lại cho cô tài sản gì quá lớn,chỉ có công ty là tâm huyết của họ, nếu không phải vì sản nghiệpnày, họ cũng không gửi cô đến nhà Cố Hoài Sơn. Sau khi họ ra đi, cáihọ để lại chỉ còn là sản nghiệp này mà thôi.
Cứ như một kiếp luân hồi, đây mới là nguyênnhân thật sự.
Cũng bởi như vậy, mà cuộc đời cô mới thayđổi, bắt đầu mười năm ràng buộc giữa cô và Cố Phi Trần.
Nay nếu công ty thực sự đóng cửa, vậy mườinăm qua, còn có ý nghĩa gì?
Sự phấn đấu của bố mẹ, công sức họ bỏ rangày này qua tháng khác còn có ý nghĩa gì?
Cô nghĩ mãi hồi lâu, rồi lạnh lùng nói:“Chuyện tiền nong, cháu sẽ cố nghĩ cách, nhưng cháu cần có thờigian.”
“Được, được.” Chú cô như thở phào nhẹ nhõm,đẩy áp lực về phía cô: “Tần Hoan, có lời này của cháu, chú yên tâmrồi, chú sẽ đợi tin tốt lành từ cháu.”
Cúp điện thoại, Tần Hoan đi ăn qua loa cho xongbữa, trong đầu nghĩ ngợi tính toán một hồi.
Chú cô nhắc tới con số đó, với người bìnhthường mà nói, thật đúng là con số trên trời. Cho dù là cô có gomtất cả tài sản hiện có, cũng còn lâu mới đáp ứng đủ yêu cầu đó.
Nên mấy ngày sau, cô cuối cùng cũng đứng trongtrụ sở chính của tập đoàn Cố Thị nơi cô đã từng nghĩ sẽ không baogiờ còn bước chân tới.
Đứng trên nền gạch đá cẩm thạch sáng đếnlóa mắt, cô bỗng thấy tinh thần không yên. Thư ký bê một cốc café tới,vui vẻ nói: “Cô Tần, cô ngồi đợi một lát, tổng giám đốc Cố đangtiếp khách bên trong.”
Cô lơ đãng gật đầu: “Được!”
Thực ra lần này cô đến không báo trước, quytắc của Cố Phi Trần, cô hiểu hơn bất kỳ người nào khác. Cô thầmnghĩ, chỉ cho phép bản thân làm việc này một lần duy nhất, nếu anhkhông có thời gian, cô lập tức sẽ quay về.
Nhưng không ngờ, cô lại hoàn toàn thuận lợi,cho đến tận khi ngồi ở phòng chờ.
Cô nhớ lễ tân chỉ gọi cho thư ký riêng của CốPhi Trần một cuộc điện thoại, nói tên cô, sau vài ba câu ngắn gọn,rồi cúp máy. Chỉ một phút sau, lễ tân nhận điện thoại của đốiphương rồi mỉm cười dẫn đường cho Tần Hoan.
Cả công ty chỉ có vài người biết cô.
Mà thư ký của Cố Phi Trần là một trong sốđó, chắc hẳn đã phá lệ thông báo cho Cố Phi Trần.
Bước vào phòng làm việc rất rộng, cô đã quênhẳn lần trước tới đây là khi nào. Nhưng các bài trí hình như khôngcó gì thay đổi, ngoại trừ tủ sách và bàn ghế, sofa, không còn đồtrang trí nào thừa ra. Phong cách đơn giản gọn nhẹ, thật hoàn toànphù hợp với tính cách của chủ nhân.
Cố Phi Trần ngồi sau chiếc bàn làm việc bằnggỗ từ đàn rất rộng, ngẩng đầu lên nhìn cô, khuôn mặt thanh tú đangngồi ngược sáng, nên có chút mờ ảo.
Anh hỏi lạnh nhạt: “Có việc gì vậy?”
Cô cũng không vòng vo, đi thẳng luôn vào vấnđề: “Cổ phần của tập đoàn Cố Thị trong tay tôi, anh có muốn muakhông?”
Anh nhướn mày lên, không trả lời thẳng mà chỉhỏi ngược lại: “Sao bỗng dưng lại bán?”
Cô trả lời cứng nhắc: “Tôi cần tiền.”
“Bao nhiêu?”
“Cái này không liên quan đến anh.” Cô nhắc lạilần nữa, “Cổ phẩn của tôi, anh mua hay không?”
Cố Phi Trần chỉ mặc một chiếc áo sơ-micotton, cổ áo phanh ra hai cúc trên cùng, những chiếc cúc nhỏ bé xinhxắn ở ống tay áo như bắn ra ánh sáng xa xỉ hào nhoáng.
Anh vẫn không trả lời câu hỏi của cô, chỉđứng dậy sau bàn làm việc, bước chậm rãi về phía cô. Ánh sángngoài cửa cũng chuyển động theo từng chước chân anh, cho đến lúc anhbước tới gần. Tần Hoan khẽ ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng nhìn rõvẻ mặt anh, đang nhìn cô đầy dò hỏi.
Ánh mắt đó làm cô không được tự nhiên, thầmnghiến chặt răng, rồi giục anh: “Trả lời tôi!”
Nhìn dáng vẻ sốt ruột của cô, anh lại khônghề vội vã, giọng điệu bình thản, nhưng lại có cái uy khiến ngườikhác không thể từ chối: “Em nói cho anh, em cần nhiều tiền như thếlàm gì?”
Cô biết không thể giấu được anh, phàm lànhững việc anh muốn biết, sẽ luôn có cách để tìm ra đáp án. Cô khẽnhắm mắt nói: “Công ty bố tôi cần khoản tiền này để quay vòng vốn.”
“Bao nhiêu?”
Cô nói ra con số một cách miễn cưỡng, anh nghexong không hề thay đổi sắc mặt: “Em không thể làm được việc đó.”
“Tại sao?” cô nghĩ anh không chịu ra tay mua cổphần của cô, không đợi anh nói thêm, bèn lạnh lùng nói: “Cứ coi nhưanh không mua, tôi tin là cũng có người hứng thú với nó.”
Việc trao đổi coi như không xong, cô liền quaylưng đi.
Nhưng vừa ra đến cửa, giọng anh đã lạnh lùngvang lên từ phía sau: “Em chưa bao giờ chủ động tìm anh. Hôm nay đến,chỉ là vì nói chuyện tiền bạc với anh sao?”
Cô ngây ra, rồi xoay nửa người lại nói: “Đươngnhiên. Nếu không giữa tôi và anh còn có chuyện gì để nói đây?”
Đúng vậy. Ngoài tiền ra, cô không nói với anhđến cả nửa câu ngoài lề. Như thể đang trốn tránh thú dữ thiên tai,lại như căn phòng này là cái lồng giam, khiến cô phải nhanh chóng rờixa.
Anh nhìn dáng vẻ lạnh lùng của cô, không khỏichau màu: “Thế anh bạn bác sĩ của em không nghĩ cách giải quyết giúpem sao?”
Vừa nói dứt lời. Cố Phi Trần nghĩ, mìnhđúng là điên rồi, chỉ có mất trí mới nói ra những lời như vậy. Quảnhiên, anh thấy cô khẽ cứng lại, rồi quay lại nhìn anh, nở một nụcười khiến anh vô cùng ngứa mắt: “Anh ấy bình thường bận như thế, tôithương còn không đủ thời gian, làm sao nỡ mang những chuyện này ra đểlàm phiền anh ấy.”
Anh im lặng không nói, vẻ mặt lại sa sầm lại,khóe mắt khẽ giần giật.
Cô hình như cười rất vui, bằng một giọng gầnnhư khinh miệt, nói tiếp: “Cái kiểu giao dịch tiền bạc thế này, anhbiết tôi vốn ghét nhất, đương nhiên chỉ có thể nói với anh thôi.”
Trong một giây ngắn ngủi, cô đã nói xong, cònanh vẫn sa sầm mặt xuống.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




