|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
trong mắt họ, hầu như đều là bóng dáng củahạnh phúc.
Cho dù trong đó cũng có nước mát, nhưng bọhọ xấu tốt cũng vẫn có nền tảng tạo nên hạnh phúc.
Còn hôn nhân của cô và Cố Phi Trần?
Tuy tạm thời chưa làm bất cứ thủ tục hay lễnghi nào, nhưng cô bắt đầu cảm thấy buồn chán. Như thể trước mặt làmột cái giếng sâu không đáy, còn cô thì lại đang từng bước tiến tớimép giếng, rõ ràng bên trong đen đến ghê người, không sao nhìn thấy bấtcứ thứ gì, không thấy đáy cũng chẳng hề có ánh sáng, nhưng cô vẫnphải nhảy vào trong đó.
Cô đã từng khổ sở mới thoát khỏi anh. Nhưnggiờ cô lại về nguyên vị trí cũ.
Thì ra không chỉ trái đất tròn, mà ngay cảcuộc đời cô cũng vậy. Đi một vòng, cuối cùng lại quay về điểm xuấtphát ban đầu.
Cô, lại trở thành vợ chưa cưới của Cố PhiTrần.
Dường như mọi thứ chưa hề thay đổi.
Nhưng Cố Phi Trần đi công tác cũng coi như đãcho cô một chút không gian để thở.
Vì ở trường bắt đầu năm học mới, có rấtnhiều việc phải làm, cô chủ động nhận công việc tổ chức cho sinh viênmới nhập học. Sáng sớm vừa mở mắt, đã có vô số việc đè nặng trênđầu. Tần Hoan dường như cứ chạy đi chạy lại giữa ký túc xá và khuvăn phòng, đến khi quần áo tập luyện quân sự của sinh viên mang tới,cô lại phải triệu tập mọi người để phân phát.
Trong trường, nơi có thể tập trung một lúcnhiều sinh viên như vậy, đa phần là những nơi oi nóng, ví như sân vậnđộng, nhà tập thể thao.
Cái nắng rát của mùa thu đã tới, ánh mắttrời gắt gao bỏng rát như lột cả da của mọi người, chỉ ra ngoàiphòng đi khoảng trăm bước, quay về người đã đầm đìa mồ hôi. Tần Hoangiúp phân phát quần áo quân sự và phụ hiện đi kèm trong nhà tập cũ,một nhóm sinh viên chen chúc nhau, trò chuyện không ngớt, phòng tậplại rất vang, nên cứ ầm ầm như chợ vỡ.
Thỉnh thoảng lại có người gọi: “Thưa cô, sơ micòn cỡ M hay không?”
“Giày, cỡ 42, ai có không? Đổi cho tớ cỡ 42.”
Xung quanh như một mớ hỗ loạn.
Một đồng nghiệp đứng bên cạnh nói khẽ: “Cậucòn chưa ăn cơm đúng không? Nghỉ một lát đi, đi ăn rồi quay lại, mìnhvà Tiểu Lưu giúp một tay.”
Tần Hoan giơ tay quệt mồ hôi ở trán, vừa đốichiếu danh sách sinh viên vừa nói: “Không sao, mình không đói, cậu ăntrước đi, ăn xong còn chuyển sang lớp khác.”
Tần Hoan bận đến tận hơn 4 giờ chiều.
Đến khi chiếc áo cuối cùng được phát ra, TầnHoan mệt đến hoa cả mắt. Cô cố thu dọn mọi thứ rồi mới nhập hộivới các giáo viên khác quay về văn phòng.
Thực ra sau đó còn rất nhiều việc phải làmnhư: huấn luyện quân sự một tháng, nghi lễ nhập học cho sinh viên mới,bố trí phòng học cho các lớp, khâu nọ nối tiếp khâu kia, không saothở nổi.
Vừa may cô cũng không muốn có thời gian đểthở, càng không muốn mình bị nhàn rỗi.
Nãy giờ nóng vã mồ hôi, lúc này quay lại vănphòng, gió điều hòa thổi khiến cô thấy cánh tay thấm lạnh.
Lúc tan làm, Nghiêm Duyệt Dân đến đón cô đi ăn,đã mấy ngày họ không gặp nhau kể từ lần gặp trước.
Cô ngồi vào xe, chiếc ghế da mềm mại ôm gọnlấy người, khiến cô không còn muốn nhấc đầu nhấc tay lên, liền thắtdây an toàn, nghiêng đầu, lười nhác nhìn cảnh vật hai bên đường.
Xe hòa vào dòng xe đông đúc giờ tan tầm.
Khi xe đợi đèn đỏ, Nghiêm Duyệt Dân quay ngườisang nhìn, chỉ thấy cô dựa vào sau ghế, như ngừng thở, hai mắt nửanhắm nửa mở, đôi lông mi dài và cong đang khẽ chớp chớp, như thể sắpngủ say. Da cô vốn trắng, lại do cả ngày bị phơi nắng, lúc này càngtrắng hồng lên, mịn màng đến không sao tin được, như quả đào đã chín,khiến người ta chỉ muốn giơ tay véo một cái, thử xem có véo được ranước thật hay không.
Nghiêm Duyệt Dân chợt thấy rung động, bèn nhấctay lên.
Người phụ nữ bên cạnh thực sự đã ngủ, nênkhông phát hiện ra động tác của anh, còn anh chỉ sau vài giây, ngóntay bỗng cứng lại giữa không trung.
Khoảng cách chỉ vài cm, tay anh thiếu chútnữa là chạm vào má cô.
Anh nhướn mắt lên, nhìn vào tấm gương chiếuhậu, thấy rõ khuôn mặt mình, đầy vẻ yêu thương trìu mến mà chính anhcũng không ngờ tới.
Lúc này, tiếng còi xe thúc giục ở phía sau,đèn xanh ở ngã tư đang bắt đầu đếm ngược lại từ giây thứ 40.
Anh bỏ tay xuống, quay lại cầm vô lăng, như tậptrung tinh thần nhìn về phía trước, vào số đạp ga, khởi động lại xerồi tiếp tục hướng về phía trước.
Cho đến tận lúc ăn cơm, anh mới bảo cô: “Anhphải về nhà một chuyến.”
“Bố mẹ anh khỏe không?” Tần Hoan vội hỏi.
“Ừ, họ đều khỏe. Lần này anh về nhà, là cóviệc phải giải quyết.”
Tính cách Nghiêm Duyệt Dân vốn chân thành,trước nay hình như chưa cố tình giấu giếm việc gì, nhưng lần này,Tần Hoan thấy anh nói không rõ ràng, như không muốn nói lý do, nên côchỉ gật đầu nói: “Vậy nhân tiện cho em gửi lời hỏi thăm bố mẹ anh.”
“Được rồi.” Nghiêm Duyệt Dân ngước mắt lêntrong ánh mắt sáng mờ mờ, như muốn nhìn cô lâu hơn, rồi mới cúi đầutiếp tục ăn.
Bạn trai và chông chưa cưới.
Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc phải xoay quanhhai người đàn ông, lại càng không ngờ rằng có ngày mình phải xử lýmối quan hệ tay ba phức tạp như vậy.
Nhưng cô hoàn toàn không tìm được lý do nàođể chia tay với Nghiêm Duyệt Dân.
Anh tốt với cô như vậy, quan tâm chăm sóc, vôcùng chu đáo. Tuy gần đây anh bận hơn một chút, ít có cơ hội gầnnhau, nhưng hễ gặp mặt, anh vẫn chăm sóc cô cẩn thận như lúc trước.
Trong suốt hơn 20 năm cuộc đời, bạn trai mà côthực sự nghiêm túc, chỉ có anh và Cố Phi Trần. Và anh đối với cô,kể từ khi bắt đầu theo đuổi, đến bây giờ bên nhau, chưa có điểm nàokhông tốt.
Điều không tốt duy nhất, có chăng là chínhbản thân cô.
Cô không biết sao lại đến nước này, biến cuộcsống và tình cảm thành một mớ bòng bong. Cô cứ bị cái cảm giácbất lực này bủa vây, như có một bàn tay vô hình, cứ qua một ngày,lại thắt chặt thêm một chút, chặn ở cổ họng, khiến cô dần cảm thấyđến hít thở cũng trở nên khó khăn.
Cô nhìn khuôn mặt đang khẽ cúi xuống củaNghiêm Duyệt Dân, vẻ mặt anh mềm mại dịu dàng, giống như giọng nóivà nụ cười của anh, ngay từ ngày đầu mới quen, nó đã có tác dụngchữa trị kỳ diệu, có lúc anh và cô ở bên nhau, thật sự có thể tạmthời quên đi Cố Phi Trần.
Hôm nay nghe anh nói phải về nhà, cô cầm dĩakhều sợi mì trong đĩa lên, mãi lâu sau mới nói: “Bao lâu nữa anh mớiquay lại?”
“Khoảng 20 ngày.”
Cô khẽ mím môi, cười nhè nhẹ.
Anh chợt nhận ra và hỏi: “Em ăn không ngonmiệng?”
Thì ra đồ ăn trong đĩa của cô gần như chưa hềđộng đến, cô bỏ dĩa xuống, nói: “Em thấy hơi mệt.”
“Vậy lát nữa ăn xong anh đưa em về luôn.”
Anh tiễn cô dưới tầng, vẫn để xe nổ máy, đènphía trước xe chiếu vào trong khóm hoa thâm thấp ven đường, có thểthấy những con côn trùng bay lập lòe trong ánh sáng.
Trước kia anh đều tiễn cô lên gác, rồi vàonhà ngồi một lát rồi mới về, nhưng hôm nay anh không nhác tới điềuđó, cô cũng không mời.
Cô ngồi trong xe, nhìn đám côn trùng như mấthồn, mãi sau mới như tỉnh giấc, bỏ dây an toàn. Lúc này, cô mới nghethấy Nghiêm Duyệt Dân nói: “Em ngồi lại một lúc.”
Cô quay đầu sang, anh đang nhìn cô, thần sắcbình thản, như ánh mắt có đôi chút lạ lùng, như đang cố tìm điều gìđó trên khuôn mặt cô, không chịu bỏ qua bất kỳ một chỗ nào.
Ánh mát như thế, khiến cô có cảm giác nhưđang tìm đáp án nào đó.
Cô không lý giải được, nhưng anh bỗng hỏi: “Anhhút thuốc được không?”
Cô ngây ra, lúc này mới phát hiện ra anh đãlôi ra một bao thuốc từ góc nào đó trong xe. Nhưng trước đó, cô khônghề biết anh biết hút thuốc, ở bên anh, cô thậm chí còn không hề ngửithấy mùi thuốc lá.
Anh đã hạ cửa xe xuống, khum tay che gió châmmột điếu, rít một hơi thật dài. Khói thuốc trắng bay ra ngoài cửa.Anh khẽ ngẩng mặt, cô dựa vào thành ghế. Ánh sáng trong xe quá tối,khiến khuôn mặt anh cũng trở nên mờ ảo.
Nhưng cô vẫn nhận ra: “Hôm nay anh có chuyện gìbuồn phiền vậy?”
Anh như khẽ ngây ra, rồi mới quay đầu nhìn cô.Lại là ánh mắt đó, khiến cô không sao quen nổi.
Nhưng anh như không nhận ra, chỉ nói: “Xin lỗiem.” Rồi lại nở nụ cười hiền lành cô thường thấy nói: “Anh chỉ đangtìm những ưu điểm của em.”
“Ưu điểm?”
“Ừ, muốn nhìn kỹ, em rốt cuộc có nhưng ưuđiểm gì, mới hấp dẫn người khác như vậy.”
Thì ra cả buổi tối anh chỉ nghĩ tới việcnày? Cô bỗng thấy buồn cười, nên cười thành tiếng: “Vậy anh đã cóđáp án chưa?”
Anh lặng yên không đáp, khẽ quay mặt đi, nhìnra màn đêm phía trước, mãi sau cũng không trả lời.
Cô lại hỏi: “Chẳng lẽ em không có ưu điểmnào?”
“Tất nhiên là không phải.” Anh cười khẽ, vừađịnh quay lại nói điều gì, thì bỗng điện thoại vang lên.
Giữa đêm khuya vắng lặng như vậy, trong cáctòa nhà cao tầng, đèn điện sáng chói như những ngôi sao rớt xuốngmàn đêm đen đặc. Ngoài những chiếc đèn xe từ phía xa thi thoảng vượtqua, xung quang gần như không có tiếng động, cũng chẳng có ai đi qua,nên tiếng điện thoại của Tần Hoan bỗng trở nên vang rõ.
Cô giật mình, ngây ra rồi mới vội mở túi.
Những con số hiện lên trên màn hình nhấpnháy, cô chỉ nhìn một lát đã thấy đau nhức.
Cuối cùng cô vẫn nghe máy, không muốn giấugiấu giếm giếm, khiến Nghiêm Duyệt Dân nghi ngờ.
Giọng Cố Phi Trần như cách rất xa, nhưng đầudây bên kia rất yên lặng, nên từng câu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




