|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mê hoặc, giống như nước biển đang nhấp nhôgợn sóng.
Cô đưa cần rượu lên mũi ngửi, rồi hào hứngnhấp một ngụm.
Hương vị đó chẳng hề khiến cô thích thú, hơichát, lại có chút cay cay.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, lại bắt gặp đôimắt như ẩn chứa ánh sáng nào đó của người đối diện, một cảm giácrung động chợt nhói lên trong lồng ngực. Trong lòng cô bỗng thấy ảonão, bèn cụp mắt xuống, cương quyết làm một hơi uống hết chỗ rượucòn sót lại.
“Cậu uống thế sẽ say đấy” Cao Bác nhìn côkinh ngạc, rồi cười nói.
Cô cũng cười bảo: “Sợ gì, say thì đã sao?”
Trong suốt 20 năm cuộc đời, cô chưa từng buôngthả như vậy, nhưng cảm giác buông thả hóa ra cũng rất tuyệt.
Ít ra sau khi mấy ly rượu đã trôi tuột vàobụng, cô cũng dần quên việc những ngày này ai đã mang lại phiền muộncho cô, thậm chí đến cả nỗi muộn phiền cũng bay biến sạch.
Thật tốt.
Thế thì cứ buông thả một lần đi. Cô nghĩ nhưvậy, ngón tay đã bám vào cánh tay Cao Bác, chỉ vào quầy bar, nhướnmày nói: “Cậu rót cho mình thêm một ly!”
gần nửa đêm, thanh niên nam nữ đều như bị kíchđộng bởi men rượu.
m nhạc bắt đầu trở nên ma mị, ánh mắt củaTần Hoan cũng theo đó trở nên mơ mang. Cô không nhớ mình đã uống baonhiêu cốc rượu màu sắc như vậy, chỉ cảm thấy chân tay nhẹ bẫng, côcười giả lả với cậu bạn trai bên cạnh, miệng cậu ta cũng đang mấpmáy, nhưng cô không nghe rõ cậu ta đang nói gì, cô xua xua tay, gắngđứng dậy, vừa đúng lúc có một người kéo lên.
“Nào, chúng ta khiêu vũ thôi.” Bạch Tuyết vừagọi vừa cười, dáng vẻ say sưa, chiếc eo nhỏ nhắn lắc qua lắc lạitrong ánh sáng mờ mờ ảo ảo.
Tần Hoan từ nhỏ đã học ba lê, từng được côgiáo ca ngợi là có năng khiếu bẩm sinh, lại sở hữu hình thể hiếmcó. Nhưng trước nay cũng chỉ là trong phòng tập khiêu vũ, múa có bàibản, bước theo tiếng nhạc du dương, đi giày nhảy trắng mặc váy voantrắng, dường như không nhiễm chút bụi trần. Trường hợp như hôm nay, vuichơi tới mức điên loạn, trong lúc váng vất cô lại có cảm giác vôcùng sung sướng. Bởi thế cô không từ chối Bạch Tuyết, mà còn đi theocô ấy nhảy lên tận trên bục nằm ở chính giữa, nhảy múa đầy hưngphấn.
Cô biết mình đã uống nhiều, nhưng cảm giácuống nhiều thực ra không tệ, ít nhất cũng vứt được phiền não rakhỏi đầu óc. Ở đây chẳng ai làm bộ mặt lạnh lùng với cô, cũngchẳng ai khiến cô phải nịnh nọt lấy lòng. Thậm chí, bọn họ còn đếnnịnh nọt cô. Chỉ là để được nói với cô dăm ba câu, uống một ly rượu,hay để nhìn thấy cô cười, có bao anh chàng sẵn lòng nghe cô ra lệnh.
Bọn họ đều tâng cô lên làm công chúa, chỉ đềcô vui lòng.
Không giống như ai đó.
Nhưng Tần Hoan nhận ra mình thực sự đã say, côcố gắng nhớ, cũng không sao nhớ được vẻ mặt của người đó. Chỉ cảmthấy anh ta có một cặp mắt sáng như sao băng, với đôi môi mỏng lạnhlẽo vô tình, hình ảnh đó không biết từ lúc nào đã lại vùng vẫytrong suy nghĩ của cô, có xóa cũng không xóa nổi, hễ nghĩ tới làlại thấy nhói đau.
Cô không biết mình đã nhảy bao lâu, đến khidừng lại mới phát hiện mặt mày xây xẩm, cực kỳ khó chịu. Có ngườiđỡ lấy cô, nói bên tai cô: “Có cần ra ngoài cho thoáng khí không?”
Cô gật đầu, đến sức nói cũng không có.
Ra ngoài, không khí vẫn rất bức bối. Suốtdọc hành lang đều tối mờ, nhìn chẳng khác nào hang động của yêuquái, không gian vô cùng âm u. Cô cố kìm chế cảm giác buồn nôn và tấmtức trong lồng ngực, bước nhanh về phía cổng lớn.
Cao Bác cũng bước theo, nắm lấy tay cô, có lẽdo đứng sát gần nhau, hơi thở nóng rực trên người cậu ra liên tiếpphả vào người cô, khiến cô càng khó chịu.
Đêm đã rất khuya, ra khỏi câu lạc bộ mới cảmnhận được một chút gió nhẹ, nhưng cô vẫn thấy nóng như phả vào mặt.Tần Hoan thực sự không chịu nổi, bèn vịn vội vào tường ói liên hồi.
Trong ý thức mơ hồ cảm giác có người đang xoanhẹ lưng mình, cô gập người lại ói tiếp, sau khi đã tỉnh đôi chútbèn lấy tay từ chối anh ta. Sự động chạm quá thân mật khiến cô khôngthoải mái.
“Cậu say rồi.” Tiếng Cao Bác vọng lại từphía sau.
“Không sao…” Cô hít thở thật sâu, hỏi: “Cónước không?”
Cô cần nước lọc súc miệng, nhưng Cao Bác khôngtrả lời, người lại nắm tay cô chặt hơn, ghé sát tai cô nói: “Cậu dựavào mình nghỉ một lát đi, cậu xem cậu đến đứng còn không vững rồi.”
Hơi thở lạ lẫm bất ngờ phả tới, khiến TầnHoan đột nhiên mẫn cảm, cả người khẽ co lại. Cao Bác rõ ràng nhìnthấy sự sợ hãi của cô, nhưng vẫn không chịu buông tay.
Trước mắt cậu giờ là người con gái cậu thầmngưỡng mộ lâu nay. Trước kia khi ở trong trường, cô vốn kiêu ngạo làthế, giống như con thiên nga xinh đẹp, bước đi chẳng buồn nhìn tới ai,chiếc cổ cao vương thẳng lên, lộ ra làn da trắng mịn màng, dường nhưphát ra ánh sáng thiên thần dưới ánh nắng mặt trời.
Cậu cũng là người tự cao, trước nay chẳngthích cô gái nào, chỉ trừ cô.
Nhưng cô lại khó tiếp cận như vậy, ngay cảlời tỏ tình cậu dày công chuẩn bị, cô cũng chỉ đứng nhìn ở khoảngcách xa, từ trên cao nhìn xuống, không có chút phản hồi.
Chẳng hề ngạc nhiên, cũng chẳng hề tỏ ra vuisướng, chỉ nhìn cậu như vậy, nhìn cậu run rẩy trong tuyết lạnh, cuốicùng màn tỏ tình được chuẩn bị kỹ lưỡng cũng kết thúc, chỉ còn lạibóng dáng của kẻ thất bại.
Hôm nay cậu cũng uống nhiều rượu, sau cả mộttối, chất men đã ngấm vào người cậu như thiêu đốt, nóng rừng rực cảvùng bụng và ngực, khiến cậu khó chịu vô cùng. Cậu chạm vào tay cô,đôi tay trắng ngần, có chút hơi lạnh, lại khiến bàn tay cậu trở nênbỏng rẫy.
Cậu cảm tưởng người mình như đang bị thiêuđốt.
Có lẽ bỏ lỡ cơ hội nay, sau này sẽ không baogiờ gặp lại.
Thực ra cậu cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ là muốngần sát bên cô – nữ thần trong lòng cậu.
Nên cho dù nhìn thấy sự đắn đo lo lắng trongcô, cậu cũng chỉ do dự trong thoáng chốc, rồi lại áp sát cô hơn nữa.
Mùi thơm say gái cô rất đặc biệt, nhẹ nhưhương hoa quỳnh nở vào ban đêm, ngọt mát và gợi cảm, làm rung độngcác dây thần kinh trong cơ thể cậu.
Tần Hoan sau khi nôn cũng tỉnh táo được phầnnào, cô không rõ Cao Bác định làm gì, nhưng xuất phát từ bản năng, côcảm thấy có chút nguy hiểm, nên loạng choạng bước về phía trước, ýđịnh kéo xa khoảng cách giữa hai người.
“Tần Hoan…” Có lẽ do uống nhiều rượu, giọngCao Bác khàn đi, đồng thời cậu vươn tay định kéo chặt Tần Hoan lại.
Cô xua mạnh tay, có điều đối phương khỏe hơnrất nhiều, cho đến khi bả vai cô bị giữ chặt lấy, cô mới phát hiệnmình đã chẳng còn cách nào trốn thoát, cả người bị ép sát vàobước tường cứng đơ bên ngoài câu lạc bộ.
Xương bả vai đau rát, cô chỉ kịp hít một hơidài, khóe mắt chợt bắt gặp một bóng người xuất hiên đằng trước.
Thực ra còn có ánh sáng đèn ô tô chiếu lạitừ góc chếch chếch đó, chói tới mức cô gần như không mở nổi mắt. Côkhẽ quay mặt đi, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy phía trước bỗnglỏng ra, người vừa xuất hiện đã túm chặt tay áo Cao Bác, lôi cậu raxa cô.
Cô nhanh chóng nhận ra, người đối diện làTiểu Lưu – tài xế của Cố Phi Trần, nhưng cô hoàn toàn không ngờ rằng ngườiđàn ông vốn thường ngày hiền lành ít nói lại có võ công cao cườngđến vậy, chỉ trong mấy giây, thậm chí là trong nháy mắt đã hạ gụcđược một cậu thanh niên cao lớn khác.
Đối diện với tình huống trước mắt, Tần Hoanthoáng chút sững sờ, rồi mới bình tĩnh lại… Cố Phi Trần!
Cô đột nhiên như bừng tỉnh, vội quay đầu nhìnvề hướng đèn xe. Nhưng ngoài ánh sáng trắng lóa, hoàn toàn không hềnhìn thấy bóng dáng của anh.
Lúc này chỉ nghe thấy tài xế họ Lưu hỏi:“Tiểu thư Tần, cô có quen người này không?” Anh ta chờ đợi thái độcủa Tần Hoan, để xác nhận rõ thân phận của cậu con trai đang bị đèdưới tay mình.
Giữa đêm khuya, khuôn mặt Tần Hoan vẫn còn vẻhoảng hốt, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Là bạn học của tôi.”Dường như do dự đôi chút, cô mới nói khẽ: “Tha cho cậu ấy đi.”
Cao Bác lắc lắc người rồi thoát ra khỏi tayTiểu Lưu, khóe miệng gật liên hồi. Cậu ta dường như đã hoàn toàntỉnh táo, khuôn mặt đầy vẻ dị thường, trong lòng chắc vô cùng ngượngngùng xấu hổ. Cậu há miệng như muốn nói điều gì đó với Tần Hoan,kết quả chỉ nghe thấy giọng trầm trầm của Tiểu Lưu vang lên: “Cậu Cốở trong xe, chúng ta đi thôi.”
Anh ta quay sang nói với Tần Hoan, không thèmnhìn Cao Bác đến nửa con mắt, hoàn toàn không để ý tới anh chàngtrẻ ranh đó. Tần Hoan một tay ôm lấy bên vai bị đau, liếc nhìn CaoBác, rồi không hề do dự, nhanh chóng bước về phía chiếc xe con đã đỗtrong bóng đêm đen sẫm.
Cô bước về phía ánh đèn, vừa đi vừa nghĩ,Cố Phi Trần, người đàn ông đã ở trong suy nghĩ của cô cả ngày lầnđêm, người đàn ông khiến cô tối nay phải uống say rồi gặp nguy hiểmthiếu chút nữa thì thiệt thân, nhưng lại xuất hiện đúng lúc, đúngchỗ. Anh đã nhìn thấy bộ dạng thê thảm nhất của cô trong suốt 20 năm,đồng thời lại đưa tay kéo cô ra khỏi mối nguy hiểm trước nay chưa từnggặp phải. Thật nực cười
Vào lúc cô tìm đủ mọi cách đẩy anh ra khỏitâm trí thì anh lại chủ động xuất hiện.
Tiểu Lưu mở cửa xe phía sau, Tần Hoan đứng imtại chỗ, bước chân không hề nhúc nhích.
Trên nền trời, quầng mây khẽ tan đi, lộ ra mặttrăng sáng rỡ. Có lẽ sắp tới rằm nên trăng mới to và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




