|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
gật đầu: “Cậu là mỹ nhân, đã được công nhận.”
“Đàn ông chẳng phải đều thích mỹ nữ hay sao…” Tần Hoan khẽ lẩm bẩm trong miệng, rồi đập tay một phát vào bàn, khiến cô bạn đang cách xa nghìn dặm cũng phải giật mình.
“Sao thế?”
“Tớ quyết định, ngày mai sẽ đi hẹn họ.” Tần Hoan vênh vênh khuôn mặt trái xoan vô cùng xinh đẹp, rõ ràng là đang giận dỗi, “Cái gã họ Cố thì có gì ghê gớm, tớ chẳng thèm!”
Trần Trạch Như khẽ thở dài một tiếng, ngáp một cái, chảy cả nước mắt nói: “Được rồi, chúc cậu mã đáo thành công, tớ buồn ngủ chết mất, hôm khác mình nói chuyện tiếp nhé, bye bye.”
“Bye bye!”
Tắt máy tính, Tần Hoan quả là nói được làm được, cùng với ý tưởng vừa bộc phát, cô liền mở danh bạ điện thoại trong máy di động.
Thực ra các bạn trai thích Tần Hoan nhiều không đếm xuể, ở trường cách vài ngày cô lại nhận được hoa hay thư tình của anh chàng nào đó. Cô học ở trường Nhân văn thuộc tốp đầu trong nước, nam sinh của trường cả trăm năm nay đều được ca ngợi bởi sự lãng mạn đa tình, phương thức theo đuổi bạn gái của họ nhiều không kể xiết, hơn nữa tặng hoa cũng thường xuyên thay đổi kiểu dáng, mẫu mã.
Đã từng có một mùa đông, ngoài trời tuyết rơi dày, nửa đêm cô phải thò đầu ra ngoài vì có người gọi từ phía dưới, kết quả chỉ nhìn thấy một vòng ánh nến giữa tuyết giá, làm thành hình trái tim, một cậu sinh viên cao lớn đứng giữa vòng ánh nến, không màng tới ánh mắt của mọi người xung quanh, say sưa nghiêm túc đọc cho cô nghe một bài thơ.
Đó là bài thơ cô yêu thích nhất trong chùm thơ của Puskin.
Trong ánh nến lờ mờ đêm đó, cô đứng trên gác cách cũng khá xa, căn bản không nhận ra người đối diện, nhưng đối phương đã biết rõ mười mươi sở thích của cô.
Nhưng hành động tỏ tình hiểu này vốn đã trở nên vô cùng quen thuộc trong ngôi trường đại học đầy chất văn chương này. Lúc đó có người khen ngơi, có người huýt sao, còn có người vỗ tay, nhưng đợi đến khi người trong cuộc tỏ tình xong, mọi người lại nhanh chóng tản ra, nhiều lắm là bàn luận thêm nửa tiếng, rồi lại tắt đèn đi ngủ.
Những việc kiểu như vậy xẩy ra với Tần Hoan cũng nhiều, nên cô và các bạn cùng phòng cũng không mấy quan tâm. Cho tới hai tuần sau đó, trong một kỳ thi môn tự chọn, cậu nam sinh đó mới lại xuất hiện trước mặt Tần Hoan.
Là kỳ thi không được giở sách, trong tiết học cuối cùng khoanh trọng điểm ôn tập, Tần Hoan lại đến muộn, nên chỉ kịp chép đoạn sau, mấy câu hỏi sau cùng của đề thi lại đúng vào phần cô chưa khoanh kịp, đành mượn của bạn cùng bàn để chép.
Cậu nam sinh đó đưa bài thi của mình về phía cô, dừng lại ở một vị trí phù hợp nhất, vừa để cô có thể chép được, lại vừa không quá khiến mọi người chú ý.
Hoàn toàn nhờ vào cậu ta, Tần Hoan mới nộp bài thi đúng giờ, nếu không cũng chẳng đạt điểm trung bình, học phần này coi như uổng công. Sau khi thi cô tỏ ý cảm ơn đối phương, cậu nam sinh chỉ cười cười bảo: “Puskin cũng là nhà thơ mình yêu thích.”
Cô ngây ra, nghĩ ngợi trong giây lát rồi chợt hiểu. Khả năng nhận ra người quen của cô không tốt lắm, nhưng khả năng nhận biết âm thanh lại vô cùng nhậy cảm. Giọng nói này, đã từng đọc rất rõ ràng bài thơ tình trong ánh nến giữa một đêm tuyết rơi.
Cậu nam sinh quan sát sắc mặt cô, biết cô đã nhận ra, cũng nhìn thấy được vẻ cảm kích của cô, liền nhanh chóng chớp lấy thời cơ, đi cùng cô từ phòng thi tới nhà ăn sinh viên, nói chuyện suốt dọc đường, cuối cùng đã trao đổi được phương thức liên lạc một cách thuận lợi.
Đến giờ số điện thoại của cậu ta vẫn nằm trong danh bạ điện thoại của cô. Người theo đuổi cô nhiều như vậy, nhưng thực sự trao đổi số điện thoại, cũng chỉ có một người đó. Ý thức được sự thật ấy, dù trong lòng đang muốn “Báo thù” nhưng Tần Hoan cũng ngay lập tức chùng hẳn xuống.
Thực ra cũng chỉ là tự mình tưởng tượng, còn để cô chủ động liên lạc với một người bạn trai mà bản thân không hề hứng thú, cô vẫn không sao làm được.
Nhưng người cô có hứng thú thì sao? Chẳng phải có ai đó đã không tiếp nhận tình cảm của cô hay sao?
Cô thừa nhận bản thân mình lúc đó có suy nghĩ phá phách, ngón tay lướt nhanh trên phím điện thoại, cuối cùng tìm thấy một số để gọi.
Người cô hẹn gặp là một bạn gái cùng lớp, tên là Bạch Tuyết, tên nào người nấy, làn da cô ấy trắn mịn như tuyết. Còn nhớ ngày đầu mới vào trường tham gia tập quân sự, người nào cũng bị ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu đen thui, đã số nữ sinh mặt đều như bôi tro, chỉ riêng Bạch Tuyết là ngoại lệ, dưới ánh nắng mặt trời, ai nấy mồ hôi đầm đìa, chỉ riêng gương mặt trái xoan của cô ấy vẫn trắng hồng, khiến ai cũng không khỏi ngưỡng mộ.
Tần Hoan và Bạch Tuyết có thể nói là khá thân nhau,bởi lúc tập quân sự hai người đứng sát cạnh nhau, có đôi lúc đi mua cơm ở nhà ăn sinh viên như cùng hội cùng thuyền, tình bạn của nữ sinh đa phần được xây dựng nên trong lúc ăn uống và mua sắm.
Chỉ có điều Bạch Tuyết ham chơi, rất nhiều bạn bè, còn Tần Hoan lại có chút kiêu ngạo của tiểu thư, không thích chỗ ồn ào, nên muối quan hệ giữa hai người sau năm thứ hai dần trở nên xa cách.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Phần 3
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 03: Tâm sự 1
Ngày hôm sau gặp mặt, Bạch Tuyết vui vẻ kéotay Tần Hoan bảo: “Thật hiếm khi cậu chịu ra ngoài chơi. Vừa may, tốinay bọn mình có paty, rất đông vui, nhộn nhịp, cậu cùng đến nhé.”
Tần Hoan đang bức bối vì hai ngày nay cố tìnhở lì trong phòng để tránh mặt Cố Phi Trần, nên chỉ do dự một chútliền đồng ý tham gia.
Địa điểm tổ chức paty ở một nơi đặc biệt,giống như câu lạc bộ, có thể ăn uống, hát hò, rất náo nhiệt, nhưngphong cách bài trí bên trong chẳng khác nào động yêu tinh trong Tâu DuKý. Đèn chùm bện bằng cỏ treo giữa trần nhà, ánh sáng hắt hiu layđộng, dãy hành lang đan xen chằng chịt, những mảng tường cố tình làmvẻ lồi lõm, cộng với những bóng người nhằng nhịt hỗ loạn trong ánhsáng nhấp nhoáng, tạo cảm giác như vậy ma quỷ đang nhảy múa.
Trong không gian đó, chẳng ai nhìn rõ mặt ai,chỉ nghe thấy tiếng đối phương như gào lên bên tai.
“Xin chào!”
“Xin chào!”
“Lại đây, uống rượu!”
“Giỏi, cạn một ly!”
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoan đến nơi như vậy,nếu không phải vì Bạch Tuyết, e rằng cả đời này cũng chẳng bao giờcó dịp đặt chân tới nơi này. Vừa bước vào bên trong cô đã nhận ra,mọi người ở đây đa phần đều ăn mặc kỳ dị, có vẻ như khách quen, bởiphục vụ đều tỏ ra vô cùng quen thuộc.
Trong âm thanh ồn ào huyên náo, luôn có ngườiáp sát gần cô, bắt chuyện cùng cô và mời cô uống rượu.
Thật ra tửu lượng của cô khá tốt. Trước kiatrong nhà có một hầm rượu lớn, nhưng dịp bố mẹ không có nhà, côthường trốn vào trong đó. Cô thích mùi vị của rượu vàng, hương thơmnồng nàn lan tỏa, mở nắp ra liền ngập tràn trong không khí. Cô cũngtừng uống trộm, cẩn thận không để bố mẹ phát hiện, với tâm lý“phản kháng” của lứa tuổi, cô say sưa trong niềm vui do men rượu nhẹnhàng mang lại.
Ánh đèn nhấp nháy làm cô chói mắt, thậm chíkhông nhìn rõ cả mặt mũi người bên cạnh. Nhưng cô dám chắc, trênngười đối phương không có cái mùi dễ chịu đó, cái mùi mát lạnh, nhưhương vị bạc hà…
Thật đáng ghét, sao cô lại bỗng nhiên nhớ đếncon người đó!
Tần Hoan lắc đầu, miễn cưỡng vứt bỏ ý nghĩrối bời, đứng dậy bước ra bên ngoài.
Không khí bên trong phòng cũng không khá hơn làmấy, cô khẽ cúi xuống ngửi cổ áo của mình, mùi ám trên đó khiến côkhông khỏi chau mày. Cô bước ra xa hơn, tìm một góc khá yên tĩnh gọiđiện thoại.
Cô Triệu đương nhiên không quen với việc cô vềmuộn, dặn dò liên tục trong điện thoại. Xuất phát từ thói quen đượcnuôi dưỡng từ nhỏ, cô nói với cô Triệu địa điểm vui chơi một cách tựgiác rồi mới tắt máy.
Cô quay lại phòng tiệc, nhờ chút ánh sángngoài cửa, chợt phát hiện ra một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Người đó cũng chú ý tới cô, hoặc vốn đãđang đợi cô.
Nên cô vừa bước lại gần, hai tay anh dã đặt ởkhóe miệng làm hình chiếc loa, cao giọng nói: “Lâu lắm không gặp, cònnhớ mình không? Puskin!”
“Cao Bác”, Tần Hoan cười bảo, “Sao cậu cũng ởđây?”
“Bạch Tuyết gọi mình đến. Vừa tới nơi.”
Bởi xung quanh quá ồn ào, nên phải đứng thậtsát nhau mới dễ dàng nói chuyện, điều này khiến Tần Hoan không thoảimái, cô khẽ lánh sang một bên, Cao Bác đã nhanh chóng rót đầy một lyrượu đưa ra trước mặt nói: “Uống ly này đi.”
Cô nhớ lại tối qua, có cái gì đó trung hợp,bèn không từ chối, liền ngửa cổ uống một hơi.
Thực ra quen biết lâu như vậy, nhưng cô chưa baogiờ để ý kỹ khuôn mặt của cậu bạn, lúc này không biết tác dụngcủa ánh đèn, hay do hiệu quả của nồng độ còn trong rượu, chỉ thấykhóe mắt dài dài của người đối diện đang lim dim, trong mắt như ẩnchứa chút ánh sáng lờ mờ, điều này không khỏi khiến cô ngây ra.
Cao Bác đặt giúp cô ly rượu đã uống cạnxuống, rồi với tay cầm một ống rượu thử, nhìn chằm chằm vào côtrong ánh đèn nhấp nháy rồi hỏi to: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
Tần Hoan định thần lại nhưng không để ý đếnanh ta, chỉ lấy tay kéo ông rượu về phía mình, chất lỏng màu xanhnhạt bên trong ống hút trông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




