|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lại còn đang thể hiện ngay trước mắt cô.
Nghĩ tới đây, Tần Hoan thấy tin mình đập rấtmạnh. Cô không dám tiến sát lại gần, sợ làm anh tỉnh giấc, nhưngtrong khoảng khắc nào đó lại như bị ma ám, không sao nhấc chân lênnổi.
Mãi sau này, Tần Hoan vẫn nhớ như in buổi tốihôm đó, cô thường nghĩ, giá như lúc ấy bóng tối bao trùm tất cả thìtốt biết mấy.
Lúc sau nhờ chút ánh sáng yếu ớt, cô lầntìm được tấm chăn trong tủ tường. Khi đắp lên người Cố Phi Trần, anhvẫn không tỉnh giấc, có vẻ ngủ rất say. Đứng sát bên cạnh, cô mớingửi thấy hơi rượu phảng phất và hơi thở thơm nhẹ mùi bạc hà lànhlạnh của anh.
Ở nhà, cô vốn là đại tiểu thư mười ngón taychưa từng nhúng nước, chưa từng tự mình chăm sóc ai, nhưng cô nhẹnhàng đắp chăn cho anh, mà kỳ thực điều hòa đang để nhiệt độ vừaphải, nhưng cô vẫn lo anh bị lạnh.
Những thứ mà trước kia cô không bao giờ phảinghĩ tới, chỉ trong giây phút, vì anh mà mọi thứ đều trở thành lẽđương nhiên.
Chẳng lẽ suy đoán của Trần Trạch Như làđúng? Tần Hoan giật mình bởi chính suy nghĩ của mình, bèn nhanhchóng rời khỏi căn phòng. Cô Triệu dọn vệ sinh ở phòng khách, thấycô cuối cùng cùng chịu ra ăn cơm, liền vội vàng thông báo nhà bếp.Nhưng cô liền xua tay, chạy thẳng về phòng riêng đóng chặt cửa.
Tối đó Tần Hoan ôm bụng đói, chỉ vì một cảmgiác lo lắng xấu hổi. Cô cũng không hiểu rõ bản thân mình rốt cuộcsợ hãi điều gì, sáng hôm sau tỉnh giấc, liền nghĩ ngay tới việcxuống lầu nghe ngóng.
Ban công phòng cô đối diện ngay với gara ô tô,sau khi chắc chắn Cố Phi Trần đã ra khỏi nhà, cô mới thay quần áoxuống gác ăn sáng.
Cô Triệu không kìm được nói: “Cháu đã đủ gầyrồi, sao còn nghĩ tới việc nhịn ăn để giảm cân cơ chứ? Thật chẳngnên chút nào.”
Tần Hoan nhoẻn miệng cười, cũng không giảithích. Một lúc sau như nhớ ra việc gì, hỏi cô Triệu: “Tối qua, anh tacó nói gì không?”
“Anh ta? Ai vậy?” Cô Triệu nhất thời chưa phảiứng kịp.
Tần Hoan vội chuyển hướng, cố gắng tỏ rabình tĩnh nói: “À, là Cố Phi Trần. Cháu làm bừa đồ đạc của anhấy, chắc anh ấy không vui?” Những đĩa phim tối qua vứt dưới đất đềulà đồ sưu tầm của Cố Phi Trần, nhưng lúc đó cô thực sự quá hồi hộpnên quên chưa thu gọn lại.
Cô Triệu vẫn không hiểu ra: “Không thấy, thếcháu làm bừa đồ đạc gì của cậu ấy?”
Tần Hoan nghĩ ngợi đôi chút rồi lắc đầu nói:“Thôi, không có gì.”
Sau khi ăn sáng, cô liền chạy thẳng thới phòngchiếu phim, quả nhiên, băng đĩa đã dọn về chỗ cũ, nhưng tấm chăn vẫnnằm y nguyên trên ghế chứng tỏ cô Triệu chưa bước vào phòng.
Đối với cô gái 19 tuổi như Tần Hoan, ngày hômđó quả như kéo dài vô tận.
Trong một ngày hè sáng rỡ như thường lệ, rõràng chẳng có gì thay đổi nhưng lại như có điều gì đó đang thay dầnthay đổi.
Thực ra cô dậy không sớm, trong nhà cũng cóđủ các thiết bị tập luyện thể dục thể thao và vui chơi giải trí,hoặc có thể chơi vi tính hay đọc sách, nhưng cô lại cảm thấy thờigian trôi qua chậm. Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì, hoặc đangmong đợi điều gì.
Cô cứ đi ra đi vào một cách nôn nóng, đến mứclàm cô Triệu hoa cả mắt, không nhịn được phải ngừng đan và bảo:“Tiểu thư của tôi ơi, sáng nay cô làm sao vậy?”
Cô Triệu đang đan chiếc áo len cho trẻ con, màulông gà non, Tần Hoan nghe nói cô có một đứa cháu ngoại nhanh nhẹnhoạt bát, chiếc áo này là đan cho cậu bé.
Tần Hoan ngồi xuống bên cô Triệu, giọng phấn khởilạ thường: “Đan áo len có khó không cô? Mẹ cháu không biết đan, cháuchưa từng thấy mẹ làm công việc này.”
Cô Triệu bật cười thành tiếng: “Giờ ít ngườitự đan rồi. Đừng nói là mẹ cháu, theo như cô nghĩ, xung quanh cháu đãchẳng còn ai làm việc này.”
Tần Hoan gật đầu bảo: “Đúng vậy.”
“Nhưng tự mình đan sẽ ấm áp hơn, nhất là đancho trẻ, vừa mềm vừa giữ ấm tốt.”
Cô Triệu trải bằng một nửa tấm áo đang đandở cho Tần Hoan xem, vừa cười bảo: “Cô là người thế hệ cũ, nhớ khicon gái con trai cô còn nhỏ, quần áo đều do cô đan cả.”
“Thật vậy không? Cô thật giỏi quá!” Tần Hoanca ngợi một hồi, đang định cầm chiếc áo len nhỏ ướm thử vào người,thì nghe tiếng còi ô tô từ bên ngoài vọng lại.
m thanh đó làm cô giật mình, liền đứng bậtdậy, quên mất đang cầm thứ gì trong tay, đi vài bước mới nghe cô Triệugọi: “Tiểu thư, cuộn len…”
Thì ra khi cô đứng dậy, cuộn len trên ghế cũnglăn theo. Cô quay đầu nhìn, “A” lên một tiếng rồi dừng lại.
“Cháu hôm nay làm sao vậy? Lóng nga lóngngóng” cô Triệu vừa lắc đầu vừa nói, rồi nhận lại cuộn len từ tayTần Hoan.
Tần Hoan thở mạnh một tiếng, như cũng phiềnlòng vì sự bất thường của chính mình.
Hai người đang trao đổi thì Cố Phi Trần bướcvào phòng.
Nhìn cô Triệu và Tần Hoan thu lại cuộn len bịtuột trong phòng khách, anh khẽ dừng bước, ánh mắt lướt qua khuôn mặtmột người nào đó, rồi tiếp tục đi lên gác.
“Cậu đã ăn cơm chưa?” – cô Triệu chạy theo hỏi.
Anh dựa vào thành cầu thang, hạ giọng xuống,đều đều: “Không ăn, tôi ngủ một chút.”
Cho đến khi bóng Cố Phi Trần khuất sau chỗ rẽở tầng hai, Tần Hoan mới cụp mắt lại. Tài xế họ Lưu cùng lúc đóbước vào sau khi đã đỗ xong xe, nói với cô Triệu: “Trong nhà có thuốccảm không? Cậu Cố hình như bị ốm.”
Chỉ một câu nói, lập tức mọi người bận rộncả lên.
Cô Triệu vội đi tìm thuốc, một người giúpviệc khác trong gia đình gọi điện mời bác sĩ đến gấp, rồi lại kêunhà bếp chuẩn bị đồ hầm và cháo. Tần Hoan thấy khó hiểu, cô cũngthường xuyên bị cảm, lúc nhỏ cơ thể yếu đối, uống thuốc tiêm thuốclà chuyện thường ngày, người nhà cũng chưa bao giờ quá quan tâm nhưvậy. Huống hồ Cố Phi Trần là một người đàn ông trưởng thành, ngàythường trông rất khỏe mạnh, cô từng có lần vô tình nhìn thấy anhtrong phòng tập, tuy chỉ là sau lưng, nhưng cơ thể anh cường tráng tớimức khiến người khác ghen tị tới chảy máu mũi.
Giờ chỉ là cảm mạo thông thường, có cần quantrọng hóa tới mức đó không?
Tuy không thật hiểu, nhưng nhìn mọi người tấtbật như vậy, cô bỗng thấy mình lóng ngóng chẳng có việc để làm, hơnnữa lại không đủ quan tâm tới Cố Phi Trần nên Tần Hoan nghĩ ngợi đôichút, rồi thong thả đi lên gác.
Phòng ngủ của Cố Phi Trần cách phòng cô mộtđoạn. Thực ra ban đầu cô nghĩ, chi bằng trốn tiệt vào phòng mình mặccho mọi người bận rộn, nhưng suy nghĩ đó chỉ mới tồn tại một giâyliền bị cô dập tắt, hay đúng hơn là đôi chân cô đã hành động trướckhi bộ não kịp ra lệnh.
Cô dừng lại trước cánh cửa màu sẫm, hít mộthơi thật sâu rồi mới gõ cửa.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 02: Hấp dẫn 2
Không lâu sau, bên trong vọng ra tiếng Cố Phi Trần.
Cô đẩy cửa bước vào, anh đang nằm trên giường tĩnh dưỡng, không buồn mở mắt, có vẻ như tưởng cô là người giúp việc.
Cô bỗng thấy bối rối.
Thực ra sống ở nhà anh đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng anh, cũng là căn phòng duy nhất của một người đàn ông trẻ tuổi độc thân mà cô từng ghé chân.
Không gian riêng này thuộc về Cố Phi Trần, nên không gian nơi này đều là của anh, rất giống mùi vị trên người anh, thơm mát lành lạnh.
Tần Hoan ngầm đánh giá căn phòng với gam chủ đạo là hai màu đen trắng, cho đến khi chủ nhân của nó mở miệng nói: “Cô làm sao vào được.” Chẳng giống một câu hỏi chút nào. Cố Phi Trần dựa lưng vào thành giường, cặp mắt sâu hun hút lặng lẽ dừng trên gương mặt của cô.
Cô hơi khó xử, bèn bịa lý do: “Tôi muốn mượn một cuốn sách.”
“Ở đây không có sách, cô sang phòng đọc xem, thích cuốn nào lấy cuốn nào lấy cuốn đấy.”
Nói một lúc, cô mới phát hiện ra giọng anh hơi khàn, hơi thở rất nhẹ, dường như rất mệt mỏi, nói xong lại khẽ nhắm mắt, ngực phập phồng.
Cô vừa nhìn sắc mặt anh, vừa hận không thể cắn đứt lưỡi mình. Quả thực, đây đúng là một lý do quá tệ.
May cho cô nhanh mắt, liếc thấy có quyển tạp chí trên tủ đầu giường, bèn vội nói dối: “Tôi muốn xem quyển này.”
Cố Phi Trần khẽ chau mày, ngước nhìn theo ánh mắt của cô, dừng lại vài giây rồi quay lại phía cô: “Tuần san Tài Chính?”.
Trong giây lát, cô dường như nhìn thấy nụ cười của Chúa Giê-su khóe mép anh, nhưng liền ngay đó lại ngờ bản thân mình có tật giật mình, bởi câu tiếp theo anh nói bằng giọng vô cùng nghiêm túc: “Cô có hứng thú thì cứ lấy xem.”
Nhưng ai cũng biết, cô không hề quan tâm tới những việc trên thương trường, lại càng chẳng quan tâm tới những số liệu kinh tế lạnh lùng như giá trị sản phẩm và mức tiêu thụ quốc dân.
Nhưng đã cưỡi lên lưng hổ thì khó xuống, cô cầm cuốn tạp chí có lẽ cả đời chẳng bao giờ động tới, đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì Cố Phi Trần chợt bảo: “Tạp chí kỳ này có vài bài khá hay, chi bằng cô ngồi đây xem, nhân tiện nói suy nghĩ của cô, hoặc là chúng ta có thể thảo luận một chút.”
Lần này cô thực sự nghĩ rằng anh đang giễu cợt cô.
Thảo luận?
Với thân thế và địa vị của anh,lại đưa ra đề nghị thảo luận một vấn đề tài chính nghiêm túc khô khan với một con bé còn chưa ra khỏi cổng trường đại học?
Cô không khỏi mở to mắt nhìn anh, định tìm trên đó dáng vẻ giễu cợt nào đó.
Nhưng đáng tiếc là không thấy.
Hoặc giả anh quá biết cách che đậy, nên đến hành động nhếch mép cũng chỉ hiện lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




