watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9027 Lượt

một vài chiêu quảng bá của giới truyềnthông trong lĩnh vực tài chính, Cố Phi Trần – người thừa kế duy nhấtcủa gia đình họ Cố, mới 24 tuổi, đã trở thành ngôi sao đang nổi lênvới tốc độ nhanh chóng trong giới kinh doanh, từng bước vững chắcchiếm lấy vị trí đầu bảng mới trong giới thương mại của thành phốbằng khả năng siêu việt, cái nhìn nhạy bén và phương thức làm việcvượt tầm tuổi tác, là trường hợp hiếm có trên thương trường.

Bởi thế mà anh có quyền coi thường cô? Đếncả một cái nhìn đoàng hoàng cũng không có.

Câu hỏi này cứ thỉnh thoảng lại dày vò TầnHoan, khiến cô đau đầu mệt óc. Trước nay cô chưa từng nịnh nọt ai, đànông thì đều chủ động quan tâm, chăm sóc cô. Nhưng anh thì ngược lại,mềm mỏng không chịu ngọt nhạt cũng không, lúc nào cũng tạo bộ mặtxa cách đến cả hàng trăm dặm.

Cô không phục, hơn nữa càng nghĩ càng không camlòng, thầm hứa sẽ tạo cơ hội thay đổi tình thế chẳng qua cũng chỉvì thể diện của bản thân mà thôi.

Nói chung là do đang nghỉ hè nên cô có thừathời gian để nghĩ ngợi lung tung. Tần Hoan ăn trưa xong, ngoài trờibỗng tối sầm lại như sắp có trận mưa lớn. Không đi chơi được, cô đànhlên gác đánh vài bản nhạc cho đỡ buồn.

Chiếc đàn piano từ Đức gửi về là món quànNoel Cố Hoài Sơn tặng cô năm ngoái, khi đó cô mới dọn về đây, nhậnđược quà, nên vô cùng sung sướng. Cô từ nhỏ đã được học mấy loại nhạccụ, về lĩnh vực này, mẹ cô không hề tiếc sức lực, dường như nhấtđịnh phải nuôi dưỡng cô trở thành một thục nữ theo đúng tiêu chuẩnmới cam lòng. Cô thông minh nhưng tính khí lại thất thường, chỉ chịutốn sức cho những gì mình ưa thích, những thứ khác thì đa phần làmqua quýt cho xong chuyện, chỉ cần qua cửa ải thầy cô giáo là được.Nên trong những nhạc cụ mẹ muốn cô theo học, cô chỉ thông thạo piano,cho nên đến tận khi trưởng thành vẫn có hứng thú thỉnh thoảng chơivài bản để giết thời gian.

Tần Hoan còn nhớ, tối hôm nhận được đàn, côvui sướng tới mức ở lì trong phòng tập đàn liền hai tiếng đồng hồcho đến khi Cố Phi Trần gõ cửa.

Cô lúc đầu còn nghĩ anh tới nghe cô chơi đàn,ai ngờ chỉ thấy anh lạnh nhạt chau mày nói: “Cô phá rối giấc ngủcủa tôi rồi.”

Nụ cười của cô phút chốc cứng đờ ra trênkhuôn mặt, nhưng anh dường như không thấy, chỉ khẽ gườm gườm nhìn côrồi quay lưng đi mất.

Làm cô mất mặt như vậy, có lẽ bởi anh ghétcô, nên bất cứ việc gì cô làm cũng khiến anh khó chịu

Cô ấm ức vô cùng, rốt cuộc mình đã sai chỗnào?

Cũng từ hôm đó, cô mới dần ý thức được việcanh luôn bài xích cô.

Nhớ lại những chuyện đó, Tần Hoan không khỏimất tập trung, cho đến khi ngón tay rơi mạnh lên phím đàn theo nhịpđiệu cao trào của bản nhạc, cô mới bừng tỉnh, chán nản ngưng lại,dừng đàn.

Phòng tập đàn sát vách với phòng xem phim,bên trong không biết bao nhiêu đĩa phim cũ, đã phần là những bộ phimhay nhất đã đoạt giải Kim Tượng, giải Oscar, cũng có một số là phimkén khán giải chưa từng nghe thấy tên, nội dung cũng cực kỳ trừutượng khó hiểu, lại có một số đĩa phim thậm chí sớm đã không cònphát hình trên thị trường, có bỏ tiền tấn cũng khó lòng mua nổi.

Theo cô Triệu nói, những thứ này đều là CốPhi Trần kiếm về.

Nhưng thường ngày chẳng bao giờ thấy anh bướcvào phòng, hình như những thứ này chỉ là để thỏa mãn sở thích vàham muốn sưu tầm nào đó mà thôi.

Người như anh ta mà cũng có sở thích?

Nghĩ tới đây, Tần Hoan tự nhiên bĩu dài môi.Với cô, con người lạnh lùng không gì xâm phạm tới được như anh chẳngthể có được niềm yêu thích đặc biết được với bất cứ thứ gì. Bởicó tình yêu và ham muốn, tất sẽ có điểm yếu, mà với tính cáchchắc chắn kiên trì như Cố Phi Trần, đúng lý sẽ chẳng có điểm yếunào. Nhưng nỗi lần Tần Hoan nhìn đống băng đĩa xếp đầu cả một mảngtường, đều không khỏi nheo mắt lại – cái gọi là fan cuồng trên mạngthường nhắc tới chắc cũng chỉ đến vậy mà thôi.

Buổi chiều hôm đó, Tần Hoan dành toàn bộthời gian vào chiếc mành hình chiếu cực lớn. Đĩa phim quá nhiều,nhìn hoa cả mắt, cô đành nhắm mắt vớ bừa, được cái nào xem cái đó.Tính cô vốn không nhẫn nại, có một vài đĩa xem được nửa tiếng, saukhi đoán được đoạn kết liền chẳng có hứng thú tiếp tục ngồi kiểmchứng, còn một vài bộ phim, không đến 10 phút đã khiến cô thiu thiungủ.

Nên cả buổi chiều, cô không ngừng đổi đĩa,nhét vào đầu đĩa, ngừng chạy đĩa, rồi lại đổi đĩa…

Tần Hoan tay cầm điều khiển bận rộn khôngngớt, những bộ phim xem không hết thuận tay vứt xuống đất, đến cả tênphim cũng không buồn nhìn kỹ.

Cuối cùng thì cô Triệu cũng vào gọi cô đi ăntối, cô thì đang dán mắt vào màn hình, không có cả thời gian trảlời khi nghe tiếng ngõ cửa.

Bộ phim đang chiếu, đã được 1 tiếng 43 phút,là bộ phim duy nhất cô xem gần như hoàn chỉnh trong suốt buổi chiều.

Tần Hoan đã tháo giầy, cuộn tròn trong chiếcsofa hình trong có tựa lưng vô cùng mềm mại, vì kéo rèm cửa che ánhsáng, nên cô rơi vào không gian mờ mờ, chỉ có ánh sáng phát ra từmàn hình phản chiếu trên gương mặt cô.

Cô xem quá say sưa, có người vào cũng khôngnhận ra. Cho đến tận khi người đó bước tới sau lưng cô, cô cũng chẳngquay đầu lại, chỉ nói: “Cô Triệu, lát nữa cháu mới ăn.”

“Không đói sao?” Một giọng đàn ông lạnh lùngdội từ phía đỉnh đầu xuống.

Cô giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Trong ánh sáng lờ mờ, cô không nhìn rõ mặtanh, nhưng trong thoáng chốc, cô cảm giác như mình đang ngước nhìntượng thần Hy Lạp đẹp đến nao lòng.

Rõ ràng anh đang đứng rất gần, nhưng lại xavời như không sao với được.

Ánh mắt cô thoáng chốc như ngưng lại, ngón taykhẽ có về phía bên người, thiếu chút nữa nhoài ra, chỉ để chạm vàovị thần xa vời vợi đó.

“Nhìn gì?” Cố Phi Trần cắt đứt suy nghĩ củacô.

Cô khẽ liếm môi, như có chút ngượng ngùng,vừa nghịch điều khiển trong tay vừa nói: “Không để ý tên phim”

Thực ra Cố Phi Trần không hỏi đến phim, biếtrõ cô hiểu nhầm, nhưng lại chỉ nhướn mày, không hỏi gì thêm khác.

Anh vốn đã cao, lúc này lại cúi đầu nhìn cô,còn cô thì bó gối ngồi trên sofa cả người cuộn trong nên trong ghế tưthế vô cùng thoải mái, đồng thời cũng lộ rõ vẻ nhỏ nhắn yêu kiều.

Trong phòng không bật đèn, rèm cửa chắn sángphát huy hiệu quả tối đa, phim đang chiếu trên màn hình, cô vừa vặnrơi vào ranh giới giữa sáng và tối, trong ánh sáng liên tục thay đổitrên màn hình, khuôn mặt xinh đẹp của cô cũng sáng lên theo đó, đôimắt đang chăm chú nhìn anh, như dải ngân hà vô tận, phản chiếu vô vànánh sao lấp lánh.

Buổi trưa trong lúc đãi khách, anh uống khánhiều rượu, sau khi nghỉ vài tiếng ở công ty, anh nghĩ mình đã tỉnhrượu, nhưng lúc này bỗng lại cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ, nhưngkhông phải đau đầu, chỉ là trong lồng ngực bỗng thấy nóng bừng, tưngtức, nói tóm lại là cảm giác hội hộp không diễn đạt nổi thànhlời, cuối cùng như ma xui quỷ khiến, anh ngã xuống bên cạnh Tần Hoan,ngồi gọn vào một chiếc sofa khác.

Trước kia đời nào anh làm những việc như vậy?

Tần Hoan tỏ vẻ ngạc nhiên, mở to mắt nhìnanh, buột miệng hỏi: “Anh cũng muốn cùng xem hay sao?”

Cố Phi Trần điểu chỉnh lại tư thế ngồi chothoải mái nhất rồi mới quay qua nhìn cô nói: “Không được sao?”

Mắt anh sâu thẳm, cho dù đang ở trong bóngtối, khóe mắt dường như vẫn ẩn chứa ánh sáng long lanh.

Tần Hoan nghẹn lại, tim đập thình thịch nhưtrống trận. Cô trước nay chưa từng như vậy, chưa từng lúng túng khinói chuyện với người khác giới, nhưng lúc này lại như có cái gìchặn ở cổ họng, muốn lên tiếng mà không thể.

Tình huống này quả thật khác thường, mãi saucô mới trần tĩnh đươc, cố tập trung vào màn hình chiếu phim.

Có lẽ bởi cô vừa lơ đãng vài phút nên tìnhtiết trên phim tiếp theo đó có phần khó hiểu. Tần Hoan như vô tìnhhỏi: “Bộ phim này anh đã xem chưa?”

Trong bóng tối, âm thanh vọng lại từ phía bênphải có phẩn uể oải: “Chưa, phim nói về cái gì vậy?”

“Một cô gái dũng cảm theo đuổi tình yêu đíchthực của mình.”

“Ồ, lại là mô tuýt cũ.”

“Đúng vậy” Tần Hoan lúc này mới nhận ra, đâyđúng là bộ phim kiểu cũ, nhưng cô đã sắp xem đến phần kết thúc.

Đoạn kết bộ phim theo kiểu có hậu. Cô thiếunữ có dung nhan bình thường nhưng tấm lòng nhân hậu đã làm mọi cách,cuối cùng cũng lay động được chàng trai bằng tình yêu chân thành, côdùng trái tim của mình để đổi lấy trái tim người cô yêu mến.

Thực ra từ lúc Cố Phi Trần bước vào phòngchiếu phim đến lúc kết thúc, chỉ khoảng mười phút ngắn ngủi.

Thời gian quá ngắn.

Tần Hoan cũng cảm thấy quá nhanh, sao thoángchốc đã hết phim? Cô không khỏi thầm oán trách, hơn nữa trong lònglại dấy lên cảm giác nuối tiếc. Cho đến tận khi dòng chữ kết thúcphim hiện lên trên màn hình, ngón tay đặt trên phím điều khiển vẫnkhông hề động đậy.

Một lúc sau, cô mới như bừng tỉnh, tắt mànhình, đứng dậy. Lúc này mới nhận ra Cố Phi Trần đã ngủ say, anh tangả người vào sofa, say sưa giấc nồng.

Cô đứng ngây ra bên cạnh.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh ngủ, tuy ánhsáng lờ mờ, phải đứng sát vào, gắng hết sức mới nhìn rõ đườngnét trên khuôn mặt anh, nhưng dù như vậy, cũng nhận thấy rõ vẻ lạnhlùng rắn rỏi thường ngày đã mềm mại đi rất nhiều. Hơi thở của anhđều đặn, tư thế có chút thoải mái, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, hơnnữa

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT