|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Con lo cho anh đẹp trai của con phải không? Hì hì
Nó chợt cúi đầu thẹn thùng:
- Nội!………thì anh đẹp trai bị bệnh,..ờ…lúc đó..con thấy ảnh sốt mê man..nên con thấy sợ thôi Nội !
- Sợ như vậy cái khóc đó hả ? hì hì – bà cười
- Ờ…ờ..con về phòng nha Nội , xíu nữa con qua!
Nói xong, nó chạy thật nhanh về phòng, vì nó sợ nói chuyện một hồi nó sẽ bị bà Nội phát hiện ra..nó thích anh đẹp trai mất. Mặt nó đỏ ngần, trú vào trong phòng mà ngồi thẩn thờ..
Nó chợt nhớ ra cái đống hạc còn chưa xếp xong, nên lôi ra xếp tiếp. Nó cứ mãi mê xếp, xếp đã gần hết rồi..nó ngáp dài ngáp ngắn vì buồn ngủ.
Thấm thóat, mới đây đã 11 giờ khuya rồi, cuối cùng nó cũng đã hòan tất xong cái bài ca “ Xếp hạc “ngán ngẫm này rồi, thở một cái nhẹ phào, nó định đi xuống nhà bếp uống nước.
Nhưng mới đi thóang qua phòng anh đẹp trai của nó thì nó dừng chân để ghé mắt vào thăm. Cửa phòng anh khép khép lại, nó tiến lại mở nhè nhẹ ra. Thì nó đã thấy anh đang ngủ ngon lành
Nó thấy vậy thôi không xuống bếp uống nước nữa. Mà lại gần anh ngồi xuống cái ghế cạnh giường anh nằm, nó nhẹ nhàng cẩn thận gờ vào trán anh để xem coi còn nóng không, anh đã bớt nóng, không dữ dội như hồi sáng làm nó phải giật cả mình rồi phát khóc.
Nó chợt nhìn đăm đăm vào anh, nhìn một cách không chớp mắt. Rồi một hồi lâu nó kéo chiếc chăn lên người anh không quá mạnh tay để anh thôi không bị lạnh.
Nó lại tiếp tục nhìn anh say mê, nó nhìn vào bàn tay của anh đang để trước mặt nó.
Nó suy nghĩ hồi lâu, quyết định nắm lấy tay anh, thật chậm chạp,nó rất run nhưng khi chạm được vào tay anh rồi thì nó đã ….ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau:
Anh đẹp trai của nó thức dậy, từ từ hé mắt, dường như anh đã khỏe hơn hẳn. Anh dụi dụi vào đôi mắt mình, rồi thấy cái tay mình nặng nặng, anh nhìn xuống tay thì mới biết nó đang ngủ trên tay anh một cách say sưa.
Anh thật sự rất ngạc nhiên và bất ngờ, anh không hiểu tại sao nó lại ở đây, nhưng thấy nó ngủ ngon lành quá anh không nỡ gọi nó dậy. Anh khẽ cười một mình khi nó vẫn nắm chặt tay anh mà ngủ
Một hồi lâu anh thấy bờ vai nó đang run run, có lẽ nó hơi lạnh.Anh định đứng dậy lấy chăn để đắp cho nó, anh nhẹ nhàng rút tay mình ra thật cẩn thận, không để nó thức giấc.
Nhưng không được, nó đã nghe tiếng bàn tay anh di chuyển ra khỏi gương mặt nó, nó lim dim thức dậy nhìn anh:
- Anh……….! – giọng nó say ngủ
Anh cũng nhìn nó rồi cười:
- Ờ….
- Sao …sao em ở đây vậy Nho? – Anh hỏi nó
- Dạ…dạ…em …em…
Chính nó cũng không nhớ nổi tại sao nó lại ở đây, một hồi gãi đầu nhớ lại thì nó nói:
- Dạ….hồi tối em..em qua phòng anh để xem…xem anh hết bệnh chưa đó mà… – nó ấp úng
- Không biết sao…em …em lại ngủ quên ở đây!….- nó nói tiếp
Anh nhìn nó cứ mãi mĩm cười, nó đã đỏ mặt lên nên vội vàng nói:
- Thôi! Em xuống làm bữa sáng đây!
- Nho ! Nho – giọng anh gọi nhưng nó vẫn chạy xuống bếp
Nó thật nhanh chân, mới đây đã chạy xuống tới bếp. gương mặt nó vẫn chưa hết ửng đỏ, nó lắc đầu lia lịa, tự nói :” Trời! mày sao vậy Nho, sao tự nhiên qua phòng anh đẹp trai ngủ chi vậy, mày đúng là…mày hết thuốc chửa rồi…”
Không suy nghĩ nhiều nữa nó quyết định đi làm bửa sáng cho quên hết mọi chuyện
Buổi trưa:
- Reng…………………………- cổng nhà Tú vang lên
Nó từ trong bếp chạy ra thì thấy không ai khác là chị Phương ..chị Phương đang mĩm cười với nó và đợi nó mở cửa.
Tự dưng không hiểu sao, mỗi lần gặp chị Phương là mặt nó chợt buồn hiu thậm chí không nói được lời nào, nhưng rồi nó cũng biết giả vờ cười vui với chị
- Chào em ,Nho!
- Dạ chào chị
- Anh Tú đâu rồi em?
Nó chợt nghĩ thóang trong đầu :” tại sao lần nào lại, chị cũng đều hỏi anh đẹp trai đầu tiên hết vậy, sao không là bà Nội hay là ai khác chứ?..” rồi trong đầu nó, nó tự trả lời “ Mày ngu quá đi, bạn trai của người ta, người ta không hỏi thì hỏi ai chứ? “
Phương thấy nó cứ trầm ngâm, nên trố mắt ra mà hỏi:
- Nho! Em sao vậy
Nó ngẩng đầu lên cười và đáp:
- Dạ…ờ..ờ…anh đẹp trai trong phòng á chị, ảnh mới đi học mới về
- Ồ..vậy hả, bộ ảnh hết bệnh rồi hay sao mà đi học vậy em? – Phương hỏi
- Dạ..anh đở hơn rồi chị.
- Ờ..thôi để chị lên chào Nội rồi qua thăm ảnh
- Dạ..chị lên.
Phương nhanh chân bước lên lầu:
Tại phòng Nội :
- Con chào Nội !
Bà Nội đang tìm kiếm cái gì đó, liền ngẩng đầu lên:
- Ò..Phương đó hả con?!
- Dạ…hì hì…con qua thăm Nội nè – Phương tiến sát lại bà
- Xạo quá đi hà…thăm người ta kia thì nói đại đi!?! – bà Nội nhéo mũi Phương
- Dạ…hì hì
- Thôi! Đợi Nội chút..rồi đi qua phòng nó kêu nó rồi 3 bà cháu mình xuống ăn cơm
- Dạ..hì hì
Nó trong nhà bếp, đang chiên con cá mà trong đầu cứ nghĩ đâu đâu, cái đầu cứ quẹo qua rồi quẹo lại, miệng méo liên tục.
Nó chợt mở to mắt ra khi nhớ lại đống hạc giấy đã được xếp xong, nó mừng rỡ liền gắp con cá ra dĩa rồi phóng lên lầu một cách nhanh chóng
Nó chạy lên lầu ngó qua phòng anh đẹp trai của nó , thấy Phương vẫn chưa có ở đó, nó biết Phương đang ở bên Nội, nên vội mở tóat cánh cửa phòng mình ra, nhanh chân nhanh tay lấy keo hạc giấy dày đặt mà nó đã bỏ ra khá nhiều thời gian để xếp.
Nó đem ra khỏi phòng, cố tình cất trước bụng để lỡ thôi Phương thấy được, vì anh đẹp trai của nó muốn cho Phương sự bất ngờ mà.
Nó khẽ gõ cửa phòng anh:
- Anh ơi! – giọng nó nhỏ nhẹ
- Ơi! – giọng anh đẹp trai của nó trong phòng vang ra
Anh mở cửa ra, hé cười với nó một cái:
- Gì vậy em?
- Dạ…dạ cho em vô được không anh?
- Ừ..em vào đi
Nó nhè nhẹ đóng cửa phòng lại, rồi mĩm cười chìa hai tay đưa keo hạc giấy ra cho anh
- Nè anh, em xong rồi nè!
Anh nhìn nó một cách khó hiểu rồi nhìn hai tay nó, thì mới thấy một keo hạc
giấy có ôi thôi là nhiều hạc giấy, anh ngạc nhiên hỏi:
- Ủa? mới đây mà em đã xếp xong hết rồi đó hả?
- Dạ..hì hì
- Chị Phương đang bên phòng Nội đó, một hồi anh tặng chị đi – nó nói nhỏ
- Ủa, Phương lại hồi nào vậy em? – Anh tỏ ra mừng rỡ
Nó thấy anh tự dưng nhắc đến chị Phương là mừng rỡ lên, mặt nó lại buồn buồn. Nhưng rồi thôi, nó ráng cười vì không muốn niềm vui của anh bị cắt ngang
- Dạ..chị Phương mới lại hà …
- Ồ…anh cảm ơn em nhiều lắm nha Nho, chắc chị Phương vui lắm
Nó thấy anh cầm keo hạc giấy mà cười không ngớt, nó lại lấy đó làm niềm vui
- Dạ…có gì đâu anh – nó gãi đầu
- Mà công nhận em hay thiệt mới có mấy ngày mà đã xếp xong, hì hì – anh cười thật ngọt
- Hì hì…mà…anh….
Nó chưa kịp nói gì thì Phương và bà Nội mở cửa phòng ra làm nó phải quay đầu lại, còn anh đẹp trai của nó thì nhanh chóng cất keo hạc giấy vào tủ
Phương chợt cười hỏi khi thấy nó và anh lại ở đây:
- Ô…ô…2 anh em đang làm gì ở đây vậy?
Anh cười với Phương :
- Chuyện đàn ông con trai mà hỏi làm gì hả?
- Bộ em hỏi không được sao?
- Không được, hé Nho? – Anh nhướng chân mày và câu lấy cổ nó
- Dạ….dạ..hì hì – Nó thấy ngài ngại
Vài giây sau Phương nói:
- Thấy anh vui cười như vậy, chắc hết bệnh rồi phải không?
Anh ngước mặt tỏ vẻ:
- Đương nhiên, bệnh một ngày là hết thôi mà
- Thật không đó?
- Thật mà!!!
Tự nhiên Phương chạy lại gờ trán anh đẹp trai của nó , tim nó thấy nhói nhói lên, dường như nó muốn nói : “ Cái trán đó là của em mà……”
Bà Nội thấy anh đẹp trai của nó và Phương tình tứ và thân mật quá nên ra dấu hiệu với nó xuống dưới nhà trước, ý bà muốn nói đừng ở đây làm “ kỳ đà cản mũi “.
Bà Nội dắt tay nó hối thúc đi, nó vừa đi mà hướng mắt vẫn cố ngỏanh lại để nhìn anh đẹp trai của nó lần nữa…
Tại phòng khách, Phương và anh đẹp trai của nó đã xuống ăn cơm. Vẫn như cũ, mỗi lần ăn cơm là nó ngồi kế anh đẹp trai của nó, hôm nay cũng vậy nó cũng vẫn kéo ghế ngồi kế anh, nhưng vừa định ngồi xuống thì bà Nội nó lại ra dấu hiệu, xua xua tay như bảo nó : “ Để cho đó cho chị Phương ngồi đi con, qua đây ngồi kế Nội nè “ . Nó hiểu ý Nội nên lẳng lặng đi lại Nội ngồi.
Nó vừa đi ,thì anh đẹp trai của nó nói:
- Ngồi đi em! – anh đẹp trai của nó chỉ vào chổ ngồi kế mình.
Và…Phương đã ngồi xuống chổ của nó
Tất cả đã đông đủ, bà Nội hô:
- Cả nhà mình cùng ăn nào!!!!!
- Dạ..con mời Nội , mời anh và mời Nho ăn cơm – Phương lễ phép
- ờ ăn đi con…
Trong lúc ăn, như mọi bữa nó chờ anh đẹp trai của nó gắp đồ ăn cho nó, nhưng ôi sao hôm nay nó đợi mãi..đợi mãi mà cũng chẳng thấy anh gắp cho mình, mà thay vào đó là anh gắp cho Phương liên tục, nó nhìn hai người đang vui vẻ, nó liền gục đầu.
Nó lại nhìn anh một cách da diết
Bà Nội thấy nó không lo ăn nên nói:
- Sao con không ăn đi Nho?
- Dạ…dạ…
Phải chăng nó đang ghen tị với Phương ???……
bà Nội gắp đồ ăn cho nó ăn, nó thấy ấm áp lắm nhưng nó nhìn Nội rồi nói thầm trong đầu : “ Nội ơi! Nội gắp đồ ăn cho con tòan đồ ăn ngon, nhưng sao con ăn không thấy ngon gì hết, Con muốn anh đẹp trai gắp cho con..con muốn anh đẹp trai ….”
Rồi nó ăn được vài ba đủa thì lại quay sang nhìn về phía anh…Anh đã bắt gặp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




