watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10080 Lượt

thế ạ? – Tôi đang mơ màng thì thấy mấy ông bác sĩ đang vội vã vào phòng.
– Bạn cháu bị cảm lạnh rồi, không biết có ảnh hưởng gì nghiêm trọng không! – Ông bác sĩ lo lắng nói.

Tôi vội vàng đứng lên, cảm thấy có vật gì đó rơi xuống, cúi xuống nhìn thì thấy đó là một chiếc chăn. Hơi ngạc nhiên khi thấy nó, tôi ngỡ ngàng nhìn lên chỗ Mai Trang thì thấy trên giường nàng không có một chiếc nào cả. Vậy có nghĩa là…

Tôi gục người xuống ghế, thấy lòng mình thắt lại. Và rồi nước mắt lăn dài trên má tôi, vì lần đầu tiên, tôi được một người con gái luôn hết lòng quan tâm đến mình, mà mình lại không thể đáp lại. Cũng là lần đầu tiên, tôi khóc vì một người con gái. Nếu vì tôi mà Mai Trang gặp chuyện gì, thì tôi không thể nào tha thứ cho bản thân được. Em thật là ngốc quá, Mai Trang ạ. Tôi không thể để em vì tôi mà phải chịu như vậy.
Tôi lặng lẽ đến bên em, choàng lại chiếc chăn lên Mai Trang. Nàng khẽ mở mắt, nước mắt tôi rơi xuống, nghẹn ngào:

- Sao Trang…lại làm thế?
– Mình…mình…! – Nàng nhìn tôi yếu ớt lên tiếng, rồi nhắm mắt lại.
– Trang…! – Tôi đang định nói thì ông bác sĩ ngăn lại.
– Thôi nào chàng trai, để cho cô bé ngủ một lát! – Ông đặt tay lên vai tôi.
– Dạ… – Tôi run run nói.

Mấy ông bác sĩ chỉ nhìn tôi mỉm cười rồi bước ra ngoài. Tôi kéo ghế lại gần giường Mai Trang, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, tôi muốn truyền thêm hơi ấm cho nàng.
Suốt cả đêm hôm đó, tôi thức trắng….

CHƯƠNG 14

Sáng hôm sau, tôi phải đành lòng nhìn Mai Trang đang ngủ say lần cuối, rồi đặt lên giường nàng một bó hoa tôi mới mua hồi sáng. Sau đó, tôi lặng lẽ khép cửa lại và đi về nhà. Tôi phải về trước bố mẹ tôi, vì nếu biết tôi không có mặt ở nhà mấy ngày liền, tôi sẽ bị phạt vài tuần không được ra khỏi nhà ấy chứ.
Về đến nơi, tôi hơi hoảng khi thấy xe ôtô du lịch đang chạy đến gần nhà tôi. Vừa gọi em Thủy ra mở cổng, tôi vừa để ý xung quanh. Vài giây sau, Thủy bước ra. Hôm nay em ấy trông xinh lắm, mái tóc xõa dài ngang vai, lại đeo thêm một cái kính to nữa, nhìn rất hợp với Thủy. Thấy tôi mải nhìn, Thủy mỉm cười:

- Anh nhìn gì mà ghê thế?
– À không có gì đâu! – Tôi vội nhìn sang bên.
– Thấy em xinh quá nên thích chứ gì, hihi! – Thủy cười khúc khích.
– Thường thôi em! Sao bằng được mấy chị! – Tôi cười đểu.
– Hứ, không nói với anh nữa, vào nhà đi! – Thủy dỗi.
– Hehe!

Nhà tôi vẫn sạch sẽ như hôm chúng tôi đi. Chắc em Thủy siêng lắm, ngày nào cũng quét dọn hết cả nhà nên giờ mới sạch vậy. Tôi lên phòng riêng của mình cất mấy thứ, rồi đi tắm rửa sạch sẽ, rồi vô phòng học bài cho ngày hôm nay. Tôi nghỉ mấy hôm nên kiểu gì cũng phải chép lại bài, nghĩ mà nản,lần sau biết thế không nghỉ nữa.

Hôm ấy đến lớp, tôi được bọn bạn đón ngay từ cửa lớp. Thằng Quân lao vào:

- An đã trở lại! – Nó nói.
– Và ăn hại gấp đôi! – Thằng Huy tiếp lời, khiến cả bọn được trận cười.
– Mấy chú được lắm! – Tôi bật cười.
– Và giờ anh hãy chào đón sự xuất hiện của…phu nhân! – Cường nói lớn.

Ngay sau đó, nó kéo Ngọc lại gần tôi. Cả bọn vỗ tay rào rào,tôi và em ấy ngượng chín người. Hắng giọng, tôi nói:

- Đây là việc riêng, mọi người về đi!
– Ờ được thôi, haha! – Bọn nó cười rồi đi vào lớp.

Còn lại mình tôi và em Ngọc đứng ngoài, cả hai không biết phải nói gì bây giờ. Tôi nhìn sâu vào mắt Như Ngọc, thấy được sự chờ đợi, hi vọng trong đó. Lưỡng lự vài giây, rồi tôi tiến lại gần và nhẹ nhàng ôm lấy Ngọc, cảm nhận một niềm hạnh phúc quen thuộc đang trở lại. Ngọc cũng ôm lấy tôi, khẽ tựa đầu vào vai tôi. Hai đứa cứ đứng như vậy hồi lâu…

Lúc vào lớp chúng tôi mới biết được từ nãy đến giờ việc làm của hai đứa đã bị bọn nó quay video và thi nhau trêu bọn tôi. Tôi vội lảng sang chuyện khác:

- Mà sao không thấy Trang đi học nhỉ? – Tôi vờ như không biết gì.
– Ờ mày không biết đấy thôi, hôm trước em ấy phải nhập viện điều trị! – Cường nói.
– Sao mày biết? – Bọn con trai vội hỏi.
– Hôm trước tao vừa vào thăm em ấy xong!
– Ờ bệnh viện gần đây à, tí nữa bọn tao đi luôn! – Bọn nó háo hức.
– Vô ích thôi, em Trang chảnh lắm! – Nó cười nhạt.

Có mỗi tôi mới biết, Mai Trang thực ra không hề như vậy. Nàng rất dễ thương, dễ gần, mà lại hồn nhiên tinh nghịch như trẻ con vậy. Nhưng hình như nàng chỉ như vậy những lúc chỉ có tôi và nàng, còn lại nàng đều tỏ ra lạnh lùng vô cảm.

Tôi quay sang em Ngọc đề nghị:

- Hay lát nữa bọn mình vào thăm bạn ấy đi!

Ngọc suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

- Ừm, cũng được!

Tôi chỉ cười thầm, vì lớp mình không ai biết được tôi đi thăm nàng cả mấy ngày rồi, hôm nay đi cùng lớp để cho vui thôi.

Ngày học trôi qua không có gì đặc biệt, ngoài việc tôi phải chép cả một đống bài, Ngọc sẽ cho tôi mượn vài quyển vở. Trống báo hết giờ một cái, cả bọn vội vàng chạy ra cổng trường. Tôi thì cứ thư thả đi bình thường, vì để tránh em Ngọc hiểu nhầm tôi đang bắt cá hai tay.

Đến nơi, cả bọn kéo nhau lên tầng 5. Chưa muốn vào ngay, tôi quay sang nói với Ngọc:

- Bọn mình ngồi ngoài đợi một lát nhé, để cho bọn nó vào trước cho đỡ chật!
– Ừm được thôi! – Nói rồi em ấy lôi điện thoại ra chơi.

Cảm thấy hơi vô lí khi Ngọc đi thăm người bệnh mà thản nhiên như không, tôi lại gần phía cửa, ghé mắt nhìn vào bên trong. Bên trong, nàng chỉ nghe bọn nó nói mà không trả lời hay chuyện trò gì hết. Cứ như thế mãi, bọn nó cũng chán phải nói chuyện một mìn, liền thất vọng ra về. Đợi bọn nó xuống hết rồi,tôi khẽ đẩy cửa bước vào phòng. Thấy Mai Trang đang nhìn đi đâu, tôi khẽ gọi:

- Mai Trang à!

Nàng quay sang nhìn tôi rồi vui vẻ nói:

- An à? Bạn lại đến thăm mình rồi!
– Ừm! Mình…

Tôi ra hiệu cho Ngọc vào phòng. Trông thấy em Ngọc, Mai Trang chợt tắt hẳn nụ cười, thay vào đó là một sự lạnh lùng, nàng nhìn tôi ra vẻ thất vọng. Như Ngọc không để ý, em ấy lên tiếng:

- Chào Trang, bạn phải nhập viện à?
– Ừm! – Nàng quay sang nhìn thẳng vào Ngọc.
– Sao lại không giữ sức thế, hay là bạn học nhiều quá nên phải vào đây? – Ngọc nhẹ nhàng hỏi, nhưng tôi bắt đầu lo lắng trước cách hỏi như thế.
– Ừm chắc vậy! – Nàng cười lạnh.
– Thế à, vậy bạn học như vậy đã thuộc được kiến thức lớp 8 chưa? – Ngọc lại tiếp tục hỏi.
– Chắc chắn là thuộc hơn bạn rồi! – Trang thản nhiên đáp lại.
– Ồ vậy cơ à, được rồi, xem khi nào bạn ra viện thì biết ngay ấy mà! – Ngọc nhìn Trang cười.
– Cần gì ra viện chứ, bạn giỏi thì thi luôn! – Nàng khó chịu nhìn Ngọc.
– Thôi mình không dám làm ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn đâu! Khi nào ra viện thì nhớ báo mình biết, chắc chắn lớp mình sẽ vui lắm đấy!Sợ lúc đó bạn lại trốn không thi ấy chứ! – Ngọc nhún vai đáp.
– Bạn…bạn…! – Nàng nhìn em ấy đầy phẫn nộ, mắt đã ngấn nước.

Thấy mọi việc đã đi quá đà, tôi vội can ngay:

- Thôi thôi, hai bạn….mình về đi Ngọc!
– Ừm mình cũng không muốn ở đây lâu nữa đâu, không khéo lại mắc bệnh giống bạn Trang! – Ngọc quay người ra khỏi phòng.

Còn mỗi tôi và nàng trong phòng, tôi quay lại nhìn nàng đang úp mặt vào gối khóc, nước mắt thấm ướt cả gối. Tôi tự trách bản thân, đáng ra không nên để Ngọc gặp Trang mới phải, hai người này như có hiềm khích vậy.

Đặt tay lên vai nàng an ủi, tôi khẽ nói:

- Cho mình xin lỗi nha Trang, mình không ngờ lại ra như vậy!
– Hu hu…! – Nàng vẫn khóc.

Tôi bối rồi không biết nên làm gì nữa. Chợt nghe thấy tiếng em Ngọc:
– An làm gì trong đó mà lâu thế, nhanh mình còn về nữa!
– Đây mình ra ngay! – Tôi định đứng dậy bước đi.
– Đừng đi…An! – Đột nhiên Mai Trang níu tay tôi lại, khẽ nói.
– Nhưng….! – Tôi còn đang bất ngờ trước hành động này.
– Đừng đi mà, An, xin bạn đấy! – Nàng quay sang nhìn tôi với ánh mắt như cầu xin.

Trông thấy nàng tội nghiệp như vậy, tôi cũng không nỡ lòng nào bỏ về. Tôi đành gật đầu, rồi ra gần phía cửa, ngó ra ngoài định nói với Ngọc cứ về trước đi. Nhưng tôi nhìn quanh mà chả thấy em ấy đâu, hơi ngạc nhiên trước điều này, nhưng tôi cũng không thắc mắc thêm nữa, chắc em ấy đợi lâu nên bỏ về rồi. Tôi thở dài rồi khép cửa lại.

Nàng nhìn tôi một lát rồi lại quay mặt đi chỗ khác, khẽ nói:

- An…mình phải nói chuyện này!
– Ừm chuyện gì vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
– Hôm đầu tiên mình gặp bạn, có phải là bạn cố ý nói chuyện với mình không? – Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi mà hỏi, khuôn mặt xinh đẹp trông có vẻ mệt mỏi, nhưng đã thôi không khóc nữa.
– Ừ thì…đúng vậy! – Tôi khó khăn thừa nhận.
– Và hôm sau cũng vậy đúng không?
– Ừa!
– Hôm ấy mình bỏ đi, là vì mình nghĩ, An cũng như bao đứa con trai khác, luôn muốn tỏ ra quan tâm đến mình!
– ….. – Tôi im lặng không nói gì.
– Hôm mà bạn gặp mình lúc mình giận một đứa ở lớp, bạn cũng đi theo mình ra tận biển. Lúc đó, mình nghĩ rằng bạn đã thích mình thực sự, chứ không phải chỉ là rung động nhất thời. Nhưng do lúc ấy mình đang khó chịu nên nói những điều không hay với bạn, cho mình

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT