|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
khuôn mặt thiên thần trông rất đáng yêu. Tôi nhẹ nhàng rút tay lại, rồi từ từ đưa tay
áp vào má nàng. Nàng cựa mình nhưng vẫn ngủ say. Tôi cúi xuống thì thầm vào tai nàng:
- Trang ngủ đi…mình xuống dưới đây!
Rồi tôi rút tay lại, quay người bước đi, trong lòng nặng trĩu… Xuống dưới nhà, tôi không ngủ nữa mà ngồi lên ghế salon, yên lặng suy ngẫm về chuyện giữa ba chúng tôi…Quả thực tôi suy nghĩ rất nhiều về nàng và Ngọc ngày hôm đó…
Khoảng 7h sáng, đúng lúc tôi định lên gọi nàng dậy thì chuông điện thoại của tôi chợt reo, là Ngọc gọi. Tôi giật mình lo lắng, chắc em ấy lên viện thăm tôi mà không thấy đâu nên mới gọi cho tôi. Nhỡ em ấy mà biết tôi đang ở nhà Mai Trang thì tôi chỉ có tiêu đời. Tuy vậy tôi vẫn nhấc máy nghe:
- Alô, Ngọc à?
- ….. – Phía bên kia im lặng, không có một tiếng động gì.
- Ngọc…có chuyện gì vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- ….. – Vẫn một sự im lặng đến lạnh người.
- Mình…lát nữa nói chuyện sau vậy, được không? Mình đang…ngủ!
- An…ở đâu? – Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
- Mình dang ở…nhà chứ ở đâu nữa! – Tôi bắt đầu chém gió.
- An về lúc nào?
- Sáng nay, khoảng…1h!
- Sao không báo cho mình?
- Mình sơ…làm phiền Ngọc, sớm quá mà!
- Vậy à? Thật không đấy? – Ngọc nghi ngờ.
- Ừ…thật!
- Thôi được, vậy An ngủ tiếp đi, chiều gặp! – Em ấy nói.
- Ừ…chào Ngọc nhé! – Tôi mừng vì em ấy không hỏi nữa nên nói vội.
- Chào An! – Nói rồi em Ngọc cúp máy luôn.
Ngồi phịch xuống ghế, tôi thở phào vì Như Ngọc không biết tôi đang ở nhà Mai Trang. Tôi chuẩn bị đi lên gác gọi
nàng dậy thì một bàn tay từ đằng sau che mắt tôi. Biết ngay là nàng nhưng tôi vẫn vờ hỏi:
- Ai đấy? Sao bịt mắt mình? Bộ…ma hở?
- ….. – Một sự im lặng.
- Trang…không đùa nữa nào! – Tôi nói.
- Ai đùa…! – Một giọng nói run run khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Vội quay mặt lại, chưa kịp nhìn xem có chuyện gì xảy ra thì tôi đã bị cả cái chăn chùm lên mặt. Có tiếng cười khúc khích, và một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- Hì, An sao biết là mình vậy?
- Thì…ở nhà có mỗi mình với Trang, làm gì còn ai nữa! – Tôi kéo cái chăn ra khỏi đầu, mỉm cười nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
- Ờ nhỉ, mình quên mất! – Trang bĩu môi.
- Bộ còn ai ở đây sao? – Tôi thắc mắc.
- Không…mình đùa thôi! – Nàng mỉm cười.
- Giờ ăn gì không vậy? – Nàng hỏi.
- Có gì ăn à? – Tôi tò mò.
- Ừ có…mì ăn liền nè!
- Ặc…mì ăn liền nhà mình đầy!
- Thế thích ăn đồ mình nấu không?
Tôi vẫn chưa hết ám ảnh bởi sự vụng về của nàng nên hỏi:
- Hở…ăn có ngon không?
- Chắc là ngon thôi! – Nàng cười cười.
- Hơ…nhỡ ăn không ngon thì sao?
- Thì…ra hàng ăn vậy, lắm chuyện! – Trang dỗi quay mặt đi.
- Thôi, Trang ơi! – Tôi phì cười.
- ….hứ, người ta giận rồi!
- Cho mình xin lỗi…khi khác mình qua đây ăn! – Tôi gãi đầu.
- Nhớ là An nói đó nha! – Nàng quay lại mỉm cười.
- Ừ…thôi mình về nha Trang, cảm ơn bạn nhiều! – Tôi đứng dậy đi ra cửa.
- Ừa,! An không ở lại ăn sáng à? – Nàng cầm chìa khóa lên.
- Ừ…lúc khác nha, mình bận mất rồi! – Tôi gãi đầu cười trừ.
- Không sao, lúc khác cũng được! – Nói rồi Trang đi ra cổng.
- Vậy…chào Trang nha, mình về đây! – Tôi nói khi cả hai đứa đã đứng bên ngoài cổng.
- Ừa, chào An, chiều gặp! – Nàng gật đầu.
Tôi khẽ mỉm cười rồi quay người bước đi, thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu lại nhìn nàng. Đằng sau, nàng nhìn theo tôi đến khi tôi khuất sau bức tường, rồi nàng lắc đầu cười nhẹ và đi vào trong nhà.
Chương 23
Tôi vừa bước vào cổng trường thì đã thấy ai đó đứng ngay cạnh bác bảo vệ. Thấy có đứa con gái đứng cạnh bác bảo vệ đang nói gì đó, chợt nhỏ nhìn tôi thấy liền chạy vội đến:
– An…trông mình thế nào?
Trước mắt tôi, một người con gái xinh đẹp, đeo land màu xanh nước biển, trông rất dễ thương với mái tóc xoăn xõa ngang vai. Khuôn mặt đáng yêu có trang điểm một chút, má hồng nhẹ, môi em ấy đỏ phớt, đủ làm cho biết bao thằng rung động.
Thấy tôi ngơ ngác mãi chả nhận ra là ai, em ấy mỉm cười:
- Đến mình mà An cũng không nhận ra à? – Giọng nói của em ấy hình như có chút trách móc nhẹ.
- Á…Ngọc, hôm nay sao khác vậy? – Tôi nhận ra giọng của em ấy, chất giọng riêng của em ấy, rất trong và dễ thương.
- Cuối cùng cũng nhận ra, hì, thôi được rồi, An vào đi! – Ngọc cười.
Tôi dắt xe cạnh em ấy, người cứ lơ ngơ chẳng hiểu gì cả. Không biết vì sao em ấy lại làm đẹp vậy. Bọn con trai trong trường, sau khi chứng kiến vụ hôm qua, cũng đã thôi bàn tán sau lưng chúng tôi, chỉ có những ánh mắt nuối tiếc khi nhìn thấy chúng tôi nắm tay nhau đi lên lớp.
- Sao tay An lại phải băng vào vậy? – Ngọc ngạc nhiên khi thấy tay tôi băng khá nhiều.
- Ừ thì…mình bị…tai nạn nhẹ ở trên đường ấy mà! – Tôi gãi đầu.
- Vậy à…có ai bị thương nặng không? – Em ấy lo lắng hỏi.
- Không, mọi người đều ổn! – Tôi nói mọi người ở đây không rõ là ám chỉ ai.
- Ừ…An vào catin trước đi, mình lên lớp một lát! – Nói rồi em ấy rời tay tôi và chạy vội lên lớp.
Tôi ra catin ngồi một lát, trong lúc chờ đợi em Ngọc lên lớp làm gì đó. Đang ngồi uống cốc nước, chợt một bàn tay chạm nhẹ vào vai tôi. Tôi quay lại thì nhận ra là nhỏ Thư hôm trước.
- Chào bạn….An!
- Ừ Thư à, có việc gì không? – Tôi đưa cốc nước lên miệng rồi hỏi.
- Mình định hỏi bạn…!
- Hỏi gì thế…? – Tôi thắc mắc.
- Mình…cái áo hôm trước thế nào…có sạch không? – Thư ngập ngừng hỏi.
- Hở…chuyện cũ nhắc lại làm gì, có sạch hay không thì có ảnh hưởng gì? – Tôi chưng hửng.
- Không có gì…mà nhỏ đi canh bạn lúc nãy là ai thế? – Nhỏ Thư hỏi.
- À là Ngọc, bạn gái mình! – Tôi thản nhiên đáp.
- Bạn gái à? – Thư nhìn tôi ngạc nhiên.
- Ừ…sao vậy? – Tôi không hiểu chuyện gì.
- Không có gì…mình lên lớp đây! – Nhỏ lắc đầu rồi chào tôi.
- Ừm, lúc khác gặp lại bạn! – Tôi vẫn ngồi yên, mặc cho bọn con trai xung quanh dòm tôi rắt ghê.
Chợt có một cái gì đó bay rất nhanh đến trước mặt tôi, theo phản xạ tôi vội vàng cúi xuống, né được cái vật đó.
Tuy nhiên nó làm vỡ tung cửa kính của phòng bếp nhà trường. Tôi vội đứng lên xem có chuyện gì đang diễn ra. Mấy bác bảo vệ và cô giám thị đến ngay chỗ tôi.
- Chuyện gì thế? Sao cửa kính lại vỡ thế này? – Cô giám thị nhìn tôi hỏi.
- Dạ…con không biết, tự nhiên có vật gì ở đằng kia ném vào làm vỡ ạ!
- Mấy con đang ăn ở trong catin có biết chuyện gì không? – Cô giám thị hỏi tiếp.
- Dạ…thằng này nó làm vỡ đấy! – Nói rồi cả bọn đều chỉ vào tôi.
- Ơ hay…! – Tôi ngơ ngác không biết chuyện gì đang diễn ra nữa, chả hiểu sao cái bọn này nó lại đi đổ cho mình.
- Có đúng không? – Cô giám thị nhìn tôi nghi ngờ.
- Dạ…không…con…! – Tôi ấp úng, dù biết mình không làm gì sai nhưng nhìn vào cô tôi lại không sao nói được.
- Có hay không?
- Dạ…không mà!
- Thế sao các bạn đều nói con làm?
- Con không biết….tự nhiên bị mọi người đổ lỗi!
- Tất cả những đứa ngồi trong catin à?
- Dạ…vâng…! – Tôi ấp úng.
- ….. – Cô nhìn tôi rồi phán.
- Con lại thêm tội nói dối thầy cô, theo cô lên văn phòng đi! – Rồi cô nắm lấy cánh tay tôi và dẫn đi.
Em Ngọc bước từ trên nhà xuống, nhìn tôi thắc mắc, nhưng có phần lạnh lùng trong đó, chắc em ấy cũng nghĩ tôi làm vỡ đây mà. Tôi cũng hơi thất vọng khi em ấy không tin mình. Đang chán nản không biết phải nói sao với bố mẹ thì có tiếng nói vang lên:
- Thưa cô, có chuyện gì vậy? – Nhỏ Thư không biết từ đâu ra xuất hiện ngay sau chúng tôi.
- À…bạn này vừa làm vỡ cửa kính, lại còn chối tội, cô định đưa lên văn phòng gặp hiệu trưởng!
- Nhưng bạn đấy không làm gì đâu ạ, chính con nhìn thấy bạn ấy cúi xuống né vật ở trước bay đến! – Nhỏ Thư lên tiếng giúp tôi, còn tôi thì không cảm thấy khá hơn. Làm sao tiếng nói của một đứa bằng được cả chục đứa khác.
- Thật chứ? – Cô giám thị hỏi.
- Thật ạ, con đảm bảo với cô như vậy! – Thư nói dứt khoát.
- Ừm…thôi được rồi, hai đứa về lớp đi! – Cô thả tay tôi ra rồi quay lại chỗ catin.
Tôi không khỏi thắc mắc sao nhỏ ấy nói một tiếng mà cô giám thị đã tha cho tôi. Chắc em ấy có quan hệ họ hàng gì với cô ấy đây mà.
Những đứa con trai vừa đổ tội cho tôi vẫn đang ngồi trong catin cười cười chờ tôi bị xử.
- Mỗi đứa…viết một bản kiểm điểm, có ý kiến phụ huynh, mai nộp cho cô! – Nói rồi cô đi luôn.
Cả chục đứa con trai chợt im bặt nghe tuyên bố, rồi lại nhao nhao lên:
- Sao lại thế ạ? Bọn con có làm gì đâu?
- Đúng đấy ạ, bọn con chỉ ngồi ăn thôi mà!
- Yên lặng…tất cả viết bản kiểm điểm vì tội vu khống cho bạn khác, mai nộp! – Cô giám thị nói rồi đi thẳng luôn,
mặc cho bọn nó ngơ ngác không hiểu.
Nhìn thấy tôi vẫn đứng ung dung như không, bọn nó hiểu ra vấn đề, lườm lườm tôi khó chịu, nhưng không dám
làm gì vì cô giám thị vẫn còn đứng ở kia. Tôi nhếch miệng cười khinh khỉnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




