|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
anh em! – Nó vỗ vai tôi nói.
- Ờ ừm…cảm ơn bọn mày! – Tôi gật đầu cảm kích.
- Không có gì! – Nói rồi nó chạy đi.
- Nè, nhìn gì vậy? – Em Ngọc đập vai tôi.
- À không…thằng bạn ấy mà! – Tôi giật mình quay lại.
- Ừm…giờ đi chưa? – Em ấy hỏi.
- Lớp mình đi chưa?
- Đi từ nãy rùi ông ơi! – Em Ngọc nói.
- Vậy đi thôi, còn đợi gì nữa! – Tôi nắm tay em Ngọc.
- An…nhìn kìa! – Ngọc kéo tay tôi.
- Hở…gì thế? – Tôi quay lại thắc mắc nhưng khi nhìn thấy thằng Minh, tôi ngừng nói, máu nóng trong người lại bốc lên.
Thằng Minh đang bước xuống cầu thang, trông nó có vẻ lạnh lùng ra mặt với những đứa con gái khác, rồi bất chợt thản nhiên lại gần Mai Trang và khoác vai nàng, mặc cho bọn xung quanh ngỡ ngàng nhìn hai người. Mai Trang có vẻ ngượng, nàng khẽ đẩy tay nó ra, rồi kéo nó đi ra phía cửa.
Đi ngang qua tôi và Ngọc, nó nhướn mày nhìn hai chúng tôi rồi cười khẩy. Lúc đó không có em Ngọc giữ chặt tay
thì thề có trời đất tôi đã lao vào đấm nó một phát cho hả giận.
- Thôi An ơi…bỏ qua đi…! – Em ấy thì thầm.
- Nhưng nó đánh hai bọn mình mà! – Tôi gằn giọng.
- Nhưng giờ mọi người đang đông mà, với cả đang giữa ban ngày…! – Em ấy giữ chặt lấy tôi nói nhỏ.
- Ngọc sợ à? – Tôi lớn tiếng.
- Mình…làm ơn đi mà An ơi…! – Em Ngọc run run nói.
Tự nhiên tôi lại nổi nóng vô cớ với em, em vừa phải chịu đau đớn vì tôi, sao tôi lại quên mất điều đó chứ.
- Ừm…! – Tôi gật đầu thở ra, cố nén cơn giận trong người.
- An…chắc hơi mệt đúng không? – Em ấy lo lắng nhìn tôi.
- Chắc thế! – Tôi nhún vai đáp rồi kéo em ấy đi thẳng ra ngoài.
Thấy Mai Trang và thằng Minh đang đi phía trước, trông hai người có vẻ thân với nhau hơn trước, tôi thoáng lo
lắng trong lòng. Một đứa như thằng Minh không xứng đáng được nhận tình yêu của ai hết, nói gì đến Mai Trang
chứ.
Nhưng tôi cũng đành bất lực nhìn hai người đó đang trò chuyện khá vui vẻ với nhau, rồi nắm tay nhau đi lên tàu. Mỉm cười nhìn Ngọc, em ấy cũng nhẹ cười, và chúng tôi bước lên tàu, bước vào cuộc hành trình dài tiếp theo…
Chương 34
Trời hôm nay âm u hơn hôm trước, thỉnh thoảng có mưa nhỏ. Gió cũng mạnh dần lên, vậy là gió mùa Đông Bắc lại đang tràn về rồi. Ngày mai kết thúc chuyến hành trình du lịch này, không biết từ giờ đến lúc đó còn những điều gì đáng nhớ gắn liền với nó nữa hay không.
Em Ngọc đang nhức đầu sau cú đánh mạnh của thằng Minh vào đầu em hôm qua nên khi vừa bước lên tàu, em ấy đã phải nắm chặt lấy tay tôi để khỏi ngã. Nhẹ nhàng đưa em ấy ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, tôi lo lắng hỏi:
- Ngọc…còn đau đầu lắm không?
- Mình…cũng đỡ hơn! – Em ấy cười nhợt nhạt.
- Mình thấy Ngọc không khỏe lắm! – Tôi ái ngại nói.
- Yên tâm đi An…mình không sao đâu! – Ngọc lắc đầu rồi tựa người vào ghế.
Mai Trang vừa bước lên tàu, nàng ngó nghiêng mất một lúc rồi ngồi ngay ghế sau chúng tôi, ghế bên cạnh để trống theo ý nàng. Tôi định xuống ngồi dưới nói chuyện cùng nàng cho đỡ chán nhưng thấy em Ngọc vẫn đang mệt mỏi nhìn quanh, tôi cũng không dám đi xuống.
Thằng Thắng đi qua thấy ghế trống, gãi đầu nhìn nàng cười:
- Trang…cho mình ngồi đây nhé, tàu hết chỗ rồi!
- Nhưng mình muốn ngồi một mình hơn…! – Nàng lắc đầu.
- Uầy, còn mỗi chỗ cạnh bạn là trống thôi! – Nó bối rối.
- Vậy bạn chịu khó đứng vậy…được không? – Nàng mỉm cười nhìn thằng Thắng, ngay lập tức thằng này đồng ý ngay.
- À ờ được thôi! – Nó đang ngơ ngẩn trước nụ cười của nàng nên gật đầu.
- Ừ hì…cảm ơn Thắng!
- K…không có…gì! – Nó lắp bắp, chắc chưa bao giờ được nói chuyện với người đẹp.
Tàu bắt đầu chạy. Mọi người trên tàu đều được dặn phải bắm chắc vào tàu nếu không muốn bị bay xuống biển, vì sóng khá dữ. Tàu chúng tôi đi là tàu cao tốc, thế nên gió giật khá mạnh, chẳng cần sóng biển mà chỉ cần gió giật một cái là bay khỏi tàu. Trên tàu chẳng có ai đứng trừ thằng Thắng đang đứng giữ chặt lấy cái cột, trông nó đang cố gắng chịu đựng một cách ghê gớm.
Tôi tặc lưỡi nhìn sang thì thấy em Ngọc đã ngủ, đầu hơi gục xuống người, hơi thở nhè nhẹ. Tôi lấy cái áo khoác mà em ấy trong balô chùm qua người Ngọc rồi nhẹ nhàng véo má em ấy một cái.
- Ưm…ư…! – Em ấy cựa nhẹ người phụng phịu, rồi dựa hẳn người vào tôi ngủ ngon lành.
Phì cười trước vẻ mặt đáng yêu của em ấy, tôi nhẹ nhàng ngả ghế hẳn xuống cho em ấy ngả hẳn vào ghế, rồi quay sang thằng Thắng đang đứng run lập cập cạnh cái cột.
- Ê Thắng, ngồi xuống đây đi! – Tôi đứng dậy nhường chỗ cho nó, còn mình thì thay nó đứng tựa vào cột.
- Ơ…còn mày thì sao? – Nó ngơ ngác hỏi.
- Tao đứng đấy cũng được, mày mặc phong phanh thế kia cảm bây giờ! – Tôi lại gần chỗ nó đứng.
- Ừ nhưng…em Ngọc tính sao? – Nó đưa mắt nhìn Ngọc dò hỏi.
- Cứ để em ấy ngủ đi, còn mày cứ ngồi xuống đó, tao đứng đây được rồi! – Tôi tự tin với chiếc áo khoác khá dày đang mặc.
- Vậy à…cảm ơn mày! – Nó bắt tay tôi cười cười.
- Không có gì, ngồi đi! – Tôi hất đầu về phía cái ghế rồi đưa tay bám vào cái cột.
Nó ngồi xuống rồi thở phào một cái, còn tôi định cứ đứng đó đến hết chuyến đi trên biển.
- An…ngồi đi…đứng làm gì? – Trang nhìn tôi ngạc nhiên.
- Mình đứng được mà…nhường chỗ cho bạn! – Tôi gật đầu cười.
- Ưm…vậy…An ngồi xuống đây! – Nàng đặt nhẹ tay xuống cái ghế cạnh bên.
- Thôi…để Trang ngồi một mình cho thoải mái, mình đứng được mà! – Tôi lắc đầu cười nhẹ.
- Nhưng…gió với sóng mạnh lắm…An đứng thế…! – Nàng cắn môi ái ngại nhìn tôi.
- Đứng thế này cũng thích lắm mà! – Tôi nhún vai.
- Nhưng…An trông mệt mỏi lắm! – Trang lo lắng.
Nhận thấy nàng đã nói đúng ý của tôi, tôi lại lắc đầu nhìn nàng, nói một câu quan trọng:
- Trang…đừng chỉ quan tâm đến An…mà hãy quan tâm đến mọi người xung quanh…!
Nàng chợt cười buồn, ánh mắt chầm chậm nhìn tôi rồi quay đi, nàng nhẹ nhàng đáp:
- An…mình là vậy…những gì xảy ra với mình…khiến mình không…! – Nàng ngập ngừng nói trong hơi thở, rồi thở dài nhìn ra xa.
Tôi chợt thắc mắc không biết quá khứ của nàng có gì bí ẩn mà mỗi khi nhắc đến, nàng lại buồn.
Xung quanh những đứa bạn đều đang làm việc riêng, hầu hết là ngủ, còn một số ít nghe nhạc, chỉ còn tôi và Trang là vẫn đang nói chuyện với nhau. Tôi vẫn sẽ định đứng thế cho đến khi…
Sóng từ đầu xô mạnh vào mạn tàu khiến con tàu nghiêng hẳn đi, tay tôi đang tê dại vì lạnh và vì đứng bám quá lâu vào cột nên sóng vừa xô mạnh một cái tôi đã lảo đảo rồi ngã xuống cái ghế cạnh nàng.
- Ủa…tưởng An thích đứng chứ? – Trang ngạc nhiên quay sang nhìn tôi.
- Ừ…tại sóng mạnh quá! – Tôi ngượng ngập nói.
- Mình nói rồi mà! – Nàng lắc đầu nói.
- Ừ…!
- An có sao không?
- Mình ổn! – Tôi gật đầu rồi ngồi thẳng dậy.
Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Chiếc tàu yên lặng, chỉ còn tiếng sóng, tiếng gió của biển cả…
Chợt gió bỗng lặng đi, trời đầy mây, con tàu vẫn phóng băng băng trên biển. Rồi chợt mưa lớn…những giọt nước mưa rơi trên mái tàu, va vào thành tàu và mái rồi bắn tung tóe. Cảnh vật dần mù mịt không còn thấy gì nữa, tất cả chỉ còn một màn nước mưa dày đặc…
Tôi nhận thấy mưa hắt vào chỗ chúng tôi đang ngồi. Tôi chạm nhẹ vào Trang và nói:
- Trang…đóng cửa sổ lại đi…hắt quá!
- Ưm…mình thích mở cửa sổ! – Nàng đáp.
- Là sao? – Tôi thắc mắc.
- Đóng vào mình thấy khó chịu lắm, cảm giác như thiếu không khí vậy! – Nàng giải thích, mắt vẫn nhìn ra bên ngoài.
- Nhưng mưa hắt vào trong ấy chứ!
- Đành chịu thôi…! – Trang mỉm cười.
Tôi định không nói gì nữa mà yên lặng tìm quyển sách ra đọc. Nhưng nhận thấy nàng đang bị ướt khá nhiều, nhất là nàng lại đang ngồi sát cửa sổ. Người nàng cứ run lên, chắc vì lạnh. Trông thấy thế, tôi thở hắt ra rồi đành nói:
- Thế thì…Trang…đổi chỗ đi!
- Để làm gì? – Nàng quay sang thắc mắc.
- Trang bị ướt kìa…! – Tôi lo lắng nói.
- Không sao đâu! – Nàng thản nhiên đáp.
- Ngồi vào trong cho đỡ ướt, để mình ra ngoài cho! – Tôi cười khổ.
- Mình…chịu được mà! – Nàng mỉm cười nói, nhưng tôi thấy người nàng cứ run lên vì lạnh.
- Trang đang lạnh kìa, để mình ngồi đấy…nhanh lên! – Tôi phải dùng biện pháp mạnh, gằn giọng xuống mà nói, mặt hầm hầm. Mắt tôi nhìn nàng đầy giận dữ và bực tức.
- An…đừng…mình sợ…! – Cuối cùng thì nàng cũng đã bắt đầu sợ sệt nhìn tôi.
- Có vào trong ngồi không? – Tôi đập mạnh tay xuống ghế rồi dùng giọng khó chịu nói với nàng.
- Ừ…! – Nàng líu ríu đứng lên đổi chỗ cho tôi.
Khi nàng vừa ngồi vào trong rồi, tôi mới thở ra rồi nhìn ra bên ngoài. Quay sang bên, tôi thấy nàng nhìn tôi khá sợ sệt, rồi nàng hỏi nhỏ:
- An…xảy ra chuyện gì vậy?
- Không có gì! Mình giả bực thôi! – Tôi gãi đầu giải thích.
- Để làm gì? – Nàng nhướn mày lên thắc mắc.
- Để Trang ngồi vào trong cho đỡ lạnh! –
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




