watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10128 Lượt

rồi nhìn nó nghiêm nghị.

- Cái thằng An đó hả? – Nó nhếch mép cười.

- Không được gọi bạn mình là “thằng”, nếu không ta sẽ chấm dứt chuyện này! – Nàng lừ mắt nhìn nó.

- Rồi rồi, Trang có muốn làm bạn gái mình hay không đã? – Nó hỏi một câu khiến tôi thấy máu nóng trong người bốc lên ngùn ngụt.

- Mình…ừ thì…! – Nàng khổ sở nói.

- Vậy là bạn muốn…vậy giờ điều kiện của Trang là gì? – Thằng Minh cười cười rồi hỏi nàng.

- Điều kiện của mình là: Minh không được làm hại đến bạn mình, không làm bất cứ điều gì khiến bạn mình, đặc biệt là An…và người yêu của bạn ấy….bị thương! – Nàng nói một mạch, còn tôi thì chợt cảm thấy vô cùng xúc động trong lòng, nhìn nàng đầy cảm kích. Nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó không vui khi được một đứa con gái bảo vệ.

- Hết chưa hả nàng? – Nó cười khẩy.

- Hết rồi, còn lại có gì mình nói sau! – Mai Trang hơi nhăn mặt khi nghe thấy từ “nàng” từ miệng thằng đó.

- Rồi, điều kiện của Trang đã xong, giờ đến lượt mình! – Nó mỉm cười, nhưng tôi chợt thấy có điều gì đó không bình thường, chắc là có điều chẳng lành.

- Là gì vậy? – Nàng hỏi.

- Hà hà, chính là…Trang không được thân với thằng An đó nữa, xem thằng đó như một người hoàn toàn xa lạ với mình!

Quả này thì nó đã ra một điều kiện rất ghê gớm. Không riêng gì tôi há hốc mồm ra không biết phải nói gì mà cả Mai Trang cũng đang sững sờ nhìn nó, như không tin vào tai mình nữa. Nàng run run hỏi lại:

- Xin lỗi, Minh…nói gì cơ?

- Hừ…mình nói là…Trang hãy coi thằng An như là người dưng, không nói chuyện thân mật nữa, coi nó như là một trong những đứa đang muốn tán tỉnh bạn ấy! – Nó hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhắc lại.

- Mình…thế không được…! – Nàng yếu ớt phản đối.

- Hừ…Trang đã là người yêu mình thì bắt buộc phải như vậy…! – Thằng Minh gằn giọng.

- Nhưng mà…!

- Không có nhưng gì hết…! – Nó bắt đầu hổ báo.

- …..! – Trang đứng sững người lại, rồi tôi chợt thấy thằng Minh đưa tay lên mặt nàng.

- Trang…dứt khoát một lần còn hơn là đau khổ thật lâu! – Nó an ủi nhẹ nhàng, còn tôi thì muốn đấm nó thật mạnh để hạ hỏa.

- Minh…thế…cho mình nốt hôm nay được không? – Nàng khó nhọc nói.

- Ừm…thôi cũng được! – Nó suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

- Rồi…cảm ơn…mình về khách sạn đây! – Nói rồi nàng quay người bước đi, còn thằng Minh đứng nhìn nàng khó hiểu một chút rồi cũng đi theo.

Còn lại tôi đứng trên bờ biển ngày hôm ấy, dầu óc tự dưng trống rỗng, tôi thẫn thờ nhìn hai người con gái mà tôi yêu thương đều đang dần xa tôi.

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với em Ngọc nữa. Không hiểu sao em ấy lại xin lỗi tôi, rồi lại còn khóc lóc bỏ về nữa, phải chăng em ấy có một bí mật nào vẫn đang còn giấu tôi? Tôi lo lắng không biết “một ngày nào đó”, khi biết được bí mật mà em ấy đã giấu tôi thì liệu tôi có chịu nổi hay không nữa…

Còn Mai Trang…tôi thở dài, đúng là tôi đã gây đau khổ cho nàng thật nhiều, để giờ đây nàng sẽ chỉ còn coi tôi như một người bạn rất bình thường, một người dưng không hơn không kém. Dù có thể nàng cũng không muốn, nhưng thằng Minh nó lại muốn thế. Nghĩ đến nó, tôi chợt nổi máu điên trong người. Tại nó mà tôi thành ra như vậy, em Ngọc thì chả hiểu bị làm sao, còn Trang thì buộc phải coi tôi như người lạ. Tôi thực sự muốn một ngày nào đó mình phải đập nó một trận thực sự, để nó không thể tiếp tục làm hại tôi như thế này nữa.

Bên ngoài của nó, một con người lạnh lùng thư sinh, hòa đồng và tốt bụng với mọi người. Bên trong, một con quỷ thực sự đang điều khiển chính bản thân nó, khiến nó trở nên độc ác một cách ghê gớm. Hắn…có đầy những mưu đồ đen tối, những âm mưu xấu xa, được nó tính toán rất kĩ trước khi thực hiện. Không hiểu sao đầu óc tôi chợt liên hệ lại những tai nạn mà tôi đã từng gặp từ trước đến nay, từ khi gặp nó đến giờ. Tôi có thể loại trừ trường hợp can axit, vì có thể nó không muốn hại Trang, còn những lần khác, chắc chắn là nó đã tạo ra.

Không hiểu sao lúc này, tự dưng trong tôi mong muốn được gặp Trang, được ngăn nàng không được tiến tới với nó, vì một khi nó đã chiếm hữu trái tim của nàng, thì không gì có thể ngăn được hắn thực hiện được mục đích của chính mình. Tôi thực sự muốn bảo vệ nàng, được che chở cho nàng, giúp nàng thoát được nanh vuốt của con quỷ này. Không hiểu sao nàng nghĩ gì mà lại nhận lời làm bạn gái của một thằng như thằng Minh, trong khi tôi có thể đảm bảo rằng, còn rất nhiều người tốt hơn đang chờ đợi nàng.

Mai Trang đang cố giúp chúng tôi thoát khỏi thằng Minh, còn nàng thì sẵn sàng đến với nó… Nàng cố gắng xin cho nàng và tôi được nói chuyện bình thường hết ngày hôm nay, để rồi từ ngày mai, nàng sẽ lạnh lùng xa cách hoàn toàn…

Hơn lúc nào hết, tôi nhận thấy tình cảm của Trang dành cho mình ngày càng sâu đậm thêm, nàng ngày càng thân hơn với tôi. Và hơn lúc nào hết, tôi chợt hối hận vì ngày đầu tiên đã không kiên định, đã để cho em Ngọc trở thành người yêu của mình, để giờ đây tình cảm của tôi dành cho Ngọc đã lấn át hết tất cả, dù tôi biết trong thâm tâm, tôi cũng có tình cảm với Trang, nhưng nó hình như đã bị tôi ngăn lại, để giờ đây hối hận cũng không kịp nữa…

Trang ơi…liệu ngày mai chúng ta sẽ thế nào đây…?
Chương 36

Ngẩn ngơ với những suy nghĩ đó, tôi đi bộ trở lại khách sạn. Anh hướng dẫn viên vừa trông thấy tôi liền gọi ngay:

- Em An đúng không? Về lớp tập trung nghe anh phổ biến nào!

- Dạ vâng! – Tôi gật đầu rồi chạy vào lớp.

- An…sao không về ngay? – Em Ngọc từ đằng sau tôi bất chợt lên tiếng.

- Ừm…mình đứng suy nghĩ…! – Tôi trầm ngâm nói rồi quay lại.

- Nghĩ điều gì? – Em ấy thắc mắc.

- Điều Ngọc nói với mình lúc trước!

- Thôi…không phải nghĩ gì đâu…mình nói vậy thôi! – Em ấy ngượng ngùng nói.

- Là sao? Điều Ngọc nói với mình không phải thật à? – Tôi ngơ ngác.

- Cứ coi là vậy đi! – Em ấy gượng cười.

- Ừm…! – Tôi không hỏi thêm nữa mà chỉ nắm chặt lấy tay em ấy, yên lặng nghe anh hướng dẫn viên phổ biến.

- Các em giờ đi ăn, rồi khoảng 2h chiều ta sẽ tổ chức một số trò chơi ở gần bãi biển này, đến khoảng 6h tối là kết thúc, ta tập trung chụp ảnh kỉ niệm rồi quay về khách sạn nghỉ ngơi. Sáng mai 6h ta sẽ lên đường về, kết thúc chuyến hành trình này!

- Uầy, thời gian trôi nhanh thật đấy! – Tôi thở dài.

- Ừ…đúng thế! – Em Ngọc nói nhỏ.

Chợt tôi bắt gặp ánh mắt của Mai Trang đang nhìn mình. Đó là một ánh mắt buồn bã, vô hồn. Nàng thẫn thờ nhìn tôi, hầu như không để ý đến xung quanh nữa. Ngay lúc đó, thực sự tôi rất muốn chạy đến và ôm chặt lấy nàng, để che chở cho nàng, nhưng tôi không thể làm vậy, vì bên cạnh còn có em Như Ngọc.
Gật đầu chào nàng, tôi mỉm cười, một nụ cười buồn, rồi quay đi…

Chúng tôi đi vào khách sạn rồi bắt đầu bữa ăn trong im lặng. Tôi chán nản chẳng muốn ăn gì, chỉ muốn được ngồi yên trong phòng để mà suy nghĩ, nhưng em Ngọc cứ ép tôi phải đi cùng em ấy.

- An…lát nữa ăn xong mình ra chơi gì nhé! – Em ấy hớp một ngụm nước rồi nói.

- Chơi gì? – Tôi buông đũa xuống thắc mắc.

- Xem có trò gì người ta tổ chức mình chơi được thì chơi!

- Mình đang mệt, chỉ muốn lên phòng nằm thôi! – Tôi lắc đầu.

- Vừa đến nơi đã nằm rồi…An phải đi thăm quan chứ! – Em Ngọc nhăn mặt.

- Có gì mà thăm quan…ở đâu chẳng có biển, cần gì! – Tôi thở dài.

- Kệ…lát nữa phải đi với mình…không đừng trách!

- Uầy…tha cho mình đi! – Tôi ủ rũ.

- Hì, An cứ làm như đi tù không bằng ấy! – Ngọc cười khúc khích.

- Ờ…chắc vậy!

- Thôi nào, đi với mình…! – Em ấy đứng dậy kéo tay tôi lên.

- Haizz, mệt với Ngọc luôn!

- Mình mà, hihi!

Liếc nhìn bàn thằng Minh với Trang đang ngồi, tôi thấy hai người ăn trong im lặng, thỉnh thoảng thằng Minh có độc thoại một mình, nhưng Trang không hề nói gì, chỉ im lặng ăn từ tốn, đôi khi nàng buông đũa xuống, thẫn thờ đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

Thằng Minh nó cũng hiểu chuyện gì nên thỉnh thoảng nó lại nắm lấy tay nàng vỗ về, nhưng nàng nhăn mặt rồi rút tay ra. Nó hết chịu nổi, nhưng đang chỗ đông người nên nó không ho he gì, chỉ im lặng nhìn nàng, rồi thở dài.

- An…nhìn gì ế? – Ngọc kéo tay tôi hỏi.

- Thằng Minh…! – Tôi đáp bừa, mắt vẫn nhìn hai người đó.

- Ôi bỏ qua đi An…! – Em ấy thở hắt ra rồi kéo tay tôi đi.

- Ừm…! – Tôi được em ấy kéo vội ra ngoài.

Ra đến ngoài, tôi gặp ngay thằng Huy đứng chắn ngay trước cửa:

- Bọn mày tham gia trò gì chưa?

- Bọn tao vừa ăn xong…chưa biết có trò gì! – Tôi lắc đầu.

- Ờ thế lát nữa 5h chơi kéo co với lớp đấy, giờ tao đi kiếm trò gì chơi đây! – Nó gật đầu rồi chạy đi.

- Ngọc…chơi gì giờ? – Tôi quay sang hỏi em ấy.

- Không biết nữa…! – Em ấy nhíu mày nhìn quanh.

- Mình…! – Tôi đang định rủ em ấy đi lòng vòng xem bọn lớp khác thi đấu thì thằng Thắng từ đâu chạy tới đập vai tôi.

- Ê An…mày rảnh không, ra đá bóng chút!

- Nhưng…tao tưởng đủ người rồi? – Tôi thắc mắc.

-

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT