|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Đủ gì mà đủ, mới có hơn 11 thằng, mày vào là 12 chia đội đá!
- Ờ thì…! – Tôi nhìn sang em Ngọc gãi đầu.
- An cứ đi đá đi, mình đi chơi với mấy đứa bạn, có gì lát nữa mình ra xem! – Em ấy gật đầu tủm tỉm.
- Ừ…được thôi! – Tôi quay người chạy theo thằng Thắng đến sân bóng bọn nó đã dựng sẵn.
Sân bóng thì toàn là cát, bọn nó đặt mấy viên đá lại thành khung thành. Gió thổi khá lạnh, nhưng tôi chỉ chạy quanh sân vài cái là thấy nóng người hẳn lên. Tôi chơi không được giỏi lắm, nên đành đứng làm thủ môn cho bọn lớp mình đá.
- Ê…thằng An chú ý bắt trúng bóng đấy! – Thằng Hưng hét lên.
- Tao biết rồi, khỏi cần nhắc! – Tôi xua tay.
- Nào anh em bắt đầu đi! – Thằng Thắng bắt đầu phát bóng lên cho một đứa đội mình, và cả hai đội bắt đầu lao vào thi đấu.
Thấy mãi chưa có bóng bay về phía mình, tôi bắt đầu thấy chán liền quay sang nhìn quanh xem các lớp khác thế nào.
Bên cạnh lớp tôi là lớp A7 đang đá bóng. Thằng Minh có vẻ hăng máu, nó đá khá quyết liệt, lao vào tranh chấp bóng liên tục trong ánh mắt ghen tị của tụi con trai và nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của những đứa con gái khác. Tôi tìm kiếm nhưng không thấy Mai Trang đâu cả, chắc nàng đang có việc bận.
- “Bốp” – Hậu quả của việc tôi không chú ý, cả quả bóng bay thẳng vào mặt, đau choáng váng luôn, tôi lảo đảo lùi lại mấy bước, mặt nhăn cả lại.
- An…không sao chứ? – Trang bỗng xuất hiện ngay đằng sau tôi rồi hỏi.
- À…ừ mình ổn! – Tôi vẫn nhắm mắt lại, tay xoa xoa phần gò má bị bóng đập vào.
Nhưng hình như xung quanh không ổn lắm. Tiếng hò hét của bọn đá bóng bỗng dưng im bặt lại, cả tiếng cổ vũ của bọn con gái cũng biến đâu mất. Chỉ còn tiếng gió rít và tiếng sóng xô vào bờ. Tất cả đều như đang nín thở chờ đợi một cái gì đó, rồi có tiếng thằng Minh lắp bắp:
- Trang…sao…?
- Hì…! – Nàng cười khúc khích, rồi lấy tay áp vào mặt tôi.
Tay nàng lạnh buốt, tôi vội giật mình lùi lại, mở mắt ra tìm hiểu xem có chuyện gì.
- Trang…lạnh quá…! – Nói rồi tôi im bặt như bọn nó, sững sờ nhìn Mai Trang.
Nàng trang điểm đậm hơn mọi khi, trông nàng thực sự rất xinh đẹp, như một tiên nữ hạ trần xuống thế gian. Mái tóc được nhuộm hơi vàng một chút, đầu đội chiếc mũ màu đỏ nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh đẹp của nàng được trang điểm cầu kì hơn mọi khi, bờ môi căng đỏ mọng, tôi nhìn thực sự chỉ muốn được…hôn nàng. Lúc mới mở mắt ra tôi có thể sẵn sàng xỉu luôn trước sắc đẹp này.
Nàng chớp chớp mắt nhìn tôi mỉm cười:
- An…thấy mình thế nào?
- Ừ…ực…Trang…đẹp quá…! – Tôi lắp bắp.
- Hì! – Nàng cười tươi, nụ cười đủ khiến rất nhiều đứa con trai sẵn sàng chết vì nó.
Thấy không khí có vẻ đang ngưng lại, tôi bối rối gãi đầu, tìm cách thoát khỏi nó:
- Ơ…mà…ừ thì…Trang…! – Tôi nói cứ lắp bắp.
- Hở…An sao vậy? – Nàng đưa tay che miệng cười.
- Mình…ừ không sao! – Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, tránh nhìn vào nàng.
- Ừa…An ra đá tiếp đi…có gì mà sững sờ vậy? – Trang cười thật xinh.
- Ừ đây! – Tôi gật đầu rồi vội vàng chạy đi.
Hầu hết những đứa con trai khác đều vẫn há hốc mồm nhìn nàng không rời mắt. Tôi phải gào lên:
- Bọn mày tỉnh hết chưa hả?
Thì cả bọn mới bắt đầu tỉnh lại, bối rối quay lại đá tiếp. Riêng thằng Minh thì tạm ngừng thi đấu, lại gần nàng hỏi:
- Ủa…sao Trang đẹp như thế?
- Bí mật, mình sẽ không nói! – Nàng lắc đầu cười.
- Ừm…! – Hắn liếc mắt về phía tôi rồi quay qua Trang hỏi nhỏ.
- Có phải…?
- …..! – Nàng nhìn tôi im lặng không nói gì.
- Có đúng như vậy không? – Nó bắt đầu gằn giọng.
- Đúng hay không thì Minh cũng không được nói như thế! – Nàng nhướn mày lên thách thức.
- Trang…bọn mình đã…? – Hắn sững người.
- Hết hôm nay, Minh nhớ không?
- À ờ…hết hôm nay thôi đấy, nếu mai mà Trang tiếp tục thì….! – Nó vội ngừng nói.
- Thì sao? – Nàng thắc mắc.
- Trang tự biết rồi! – Thằng Minh xoẹt tia nhìn tóe lửa về phía tôi rồi nhìn Trang.
- Được rồi, hết hôm nay thôi! – Nàng vội vàng nói ngay, lo lắng nhìn tôi.
- Ừm…giờ Trang đứng đây xem đi! – Nó thở ra rồi quay lại thi đấu tiếp.
Nàng cắn môi lo lắng nhìn tôi rồi vẫy vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần. Nàng nhìn xung quanh rồi thì thầm:
- An…có mang điện thoại không?
- Mình có đây…! – Tôi lôi cái điện thoại động trong túi ra.
- Ừa…An để ý đến nó nha…! – Nàng dặn.
- Để làm gì?
- Lát nữa mình sẽ gọi cho An…có việc!
- Lúc nào vậy?
- Khi nào mình muốn! – Nàng mỉm cười.
- Mà…việc gì thế…sao không nói ở đây luôn? – Tôi thắc mắc.
Nàng chợt đỏ mặt, bối rối đan tay vào nhau rồi thì thầm:
- Thôi…việc này…lát nữa mình mới nói được!
Nhìn thấy nàng đang ngượng ngùng như vậy, trông đáng yêu dễ sợ luôn, tôi đành không hỏi nữa:
- Ừm…mình sẽ để ý đến nó!
- Ừa…mà An…không được gọi cho mình đâu đấy! – Nàng gật đầu nói.
- Vậy là sao? – Tôi ngơ ngác.
- Chỉ mình được gọi cho An thôi, còn An không được gọi cho mình! – Trang giải thích.
- Sao…? – Tôi định thắc mắc, nhưng nàng đã nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi tôi ra dấu yên lặng, rồi mỉm cười.
- An…đúng là con trai mà…! Cứ làm theo những gì mình nói nha, chuyện quan trọng đấy!
- Ừ ừ…! – Tôi bối rối gật đầu.
- Rồi…An ra đá tiếp đi…mình đứng xem thôi! – Nàng cười quyến rũ.
- Ừ rồi…! – Tôi quay lại đá tiếp, đầu óc vẫn nghĩ mãi về khuôn mặt đáng yêu của nàng.
Chúng tôi đá tiếp đến khoảng hơn 4h chiều thì giải tán, về khách sạn tắm rửa rồi chuẩn bị ra kéo co. Có khá nhiều trò chơi nhưng bọn tôi đều chỉ chơi đá bóng, các trò khác để tụi con gái với những đứa lớp khác tham gia. Mai Trang mỉm cười đưa cho tôi chai nước, rồi nàng đi về khách sạn.
Một lát sau, tôi cũng theo bọn nó về khách sạn, gặp em Ngọc đang đứng ngay ở sảnh lớn:
- An…nãy giờ đá bóng vui không?
- Cũng tạm…mình toàn bắt bóng à! – Tôi vờ thảm não.
- Thôi…vui là chính…mình cũng chỉ toàn đi xem thôi à! – Em ấy phụng phịu.
- Ừm…giờ mình đi tắm rửa một chút đây…lát nữa Ngọc có ra cổ vũ cho mình không? – Tôi bước lên cầu thang rồi quay lại hỏi.
- Có chứ…ủng hộ An mà! – Em ấy cười tươi.
Tôi cũng gãi đầu cười đáp lại rồi bước tiếp lên cầu thang, thầm nghĩ đi thăm quan gì mà toàn chơi trò chơi không, chẳng đi ngắm cảnh được gì cả, lát nữa có khi rủ Ngọc đi dạo mấy vòng sau bữa ăn mới được!
Nghĩ lại đến giờ, tôi vẫn không thể tin được, chuyến đi đấy lại thực sự đáng nhớ đến như vậy, vì chỉ một lát nữa, một việc mà tôi không nghĩ là có thể xảy ra lại đến với tôi, ngập tràn hạnh phúc…và lo lắng…!
Chương 37
Lát sau, chúng tôi bắt đầu thi kéo co. Mở đầu là lớp tôi đấu với lớp 10A2. Bên tôi chọn ra được mấy thằng thể lực khá tốt, còn đâu toàn chân tay lèo khèo cả. Bên nó còn thảm hơn, không hiệu bọn nó mải học hay sao mà thằng nào cũng nhỏ người, gầy nhom. Nhỏ Thư nhìn tôi nhăn mặt, tôi thì lắc đầu cười khổ.
Vừa vào ván đấu, ngay lập tức chúng tôi đã chiếm ưu thế áp đảo, bọn bên A2 vừa mới cầm vào dây, còn lơ ngơ chưa kịp chuẩn bị đã bị bọn tôi kéo ngã lăn hết ra đất. Thế là lớp A1 thắng ngay mà không tốn nhiều sức.
Là lớp chiến thắng nên chúng tôi chỉ đợi các lớp khác thi đấu xong rồi bắt cặp với mấy đội thắng. Sau một hồi kéo qua kéo lại, cuối cùng tôi cũng đuối sức, không còn hơi đâu mà kéo nữa. Đúng lúc tôi định bỏ ra ngoài xem thì một thầy hô:
- A1 với A7, chuẩn bị!
Ngay lập tức, thằng Minh bước ra trong sự cổ vũ của con gái các lớp khác, trong khi lớp tôi thì được sự cổ vũ của
hầu hết đám con trai còn lại. Hắn trông cũng yếu yếu mà thực chất là cực kì khỏe, sau màn đánh nhau với nó hôm qua tôi mới nhận biết được…
Nhìn thấy nó làm vẻ lạnh lùng mà trong lòng chắc đang huênh hoang, cơn giận dữ trong tôi nay bỗng bùng lên dữ dội. Em Ngọc còn cổ vũ thêm:
- An ơi cố lên…phục thù đi! – Em ấy cười thật tươi.
- An…cố lên! – Nhỏ Thư cũng về phía tôi, dù cho nhỏ vẫn day dứt với thằng Minh.
- Ừ…mình sẽ cố hết sức! – Tôi gật đầu, thấy mình mạnh mẽ hẳn lên, mệt mỏi trong người biến mất hoàn toàn.
- A1 và A7, bắt đầu! – Thầy phất cờ, lập tức cả hai bên dồn hết sức mà kéo thật mạnh.
Bên A7 khá khỏe, nhiều lần chúng tôi kéo được bọn nó đi một đoạn, rồi ngay sau đó bị bọn nó kéo lại chỉ còn một chút nữa là chạm vạch. Nhìn thằng Minh tuy đang dốc hết sức nhưng vẫn cố cười, tôi càng giận điên hơn, dồn toàn bộ sức của mình để kéo lại. Cuối cùng, sau một hồi giằng co nhau, chúng tôi cũng đã chiến thắng được lớp nó, trở thành lớp vô địch ở trò chơi này.
Tôi thì gần như ngã lăn ra đất vì vui mừng, cũng vì sắp hết hơi đến nơi, đúng là mệt thật. Nhỏ Thư đi ngang qua tôi khẽ thì thầm vào tai:
- Giỏi lắm…An thắng hắn rồi đấy!
- Ừm…cũng nhờ Thư đấy! – Tôi gượng cười.
- Vậy à? – Nhỏ Thư cười rạng rỡ.
- Ừm…! – Tôi gật đầu, đúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




