|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bạn con nằm ở trên giường cũng được!
- Cái thằng này…bạn gái con đấy à? – Bố tôi nói qua điện thoại.
- Ơ chào bố…dạ…! – Tôi lo lắng nói.
- Con Thủy trông thế mà con lại không thích à? – Bố tôi trêu.
- Ơ…con coi em ấy như em gái thôi ạ! – Tôi thanh minh.
- Được rồi, lát nữa đưa bạn con về xem thế nào! – Ông bố tôi bật cười.
- Dạ…vâng…cảm ơn bố! – Tôi cười trừ.
- Rồi…nhớ về ngay đấy! – Ông dặn tôi rồi tắt điện thoại.
Quay sang em Ngọc thì tôi chợt mỉm cười, em ấy đã ngủ từ lúc nào. Khuôn mặt xinh xắn đáng yêu trông như một chú mèo con. Tôi hôn nhẹ lên môi em ấy, Ngọc hơi cựa mình nhưng chợt mỉm cười nhẹ, rồi lăn ra ngủ tiếp. Tôi đứng dậy, lấy cái chăn đắp cho em ấy cẩn thận rồi bước ra khỏi nhà Ngọc, định bụng ra ngoài đi dạo một lát, khoảng gần tối sẽ về đánh thức em ấy.
Ngoài trời ngày càng âm u hơn, những chiếc lá bị gió thổi bay tứ tung khắp mặt đường. Gió ngày một mạnh và lạnh lẽo hơn, báo hiệu một mùa đông lại đến. Tôi thản nhiên dạo bước trên con đường ven biển, mỉm cười nhìn xung quanh. Hầu hết mọi người đang vội vàng đi về để tránh một cơn mưa có thể bất chợt ập đến, những cửa hàng cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc lại. Sóng biển ngày một lớn hơn…Tất cả như đang chuẩn bị để đón một mùa đông lạnh giá…
Đi dạo một lúc, tôi chậm rãi ghé vào một cửa hàng ở gần biển, từ đó có thể nhìn ra biển. Bước vào quán, tôi không nhìn ai mà ngồi xuống một cái ghế khuất sau chậu cây cảnh, nằm ở góc phòng, gọi một chai nước ngọt rồi đưa mắt nhìn quanh…
Quán cũng không đông lắm, chỉ có khoảng năm sáu người đang ngồi uống nước. Trong số đó, tôi không ngạc nhiên lắm khi thấy thằng Minh và Mai Trang đang ngồi tâm sự ở một bàn gần cửa ra vào, vì quán nước này gần ngay chỗ chúng tôi xuống xe. Trông hai người có vẻ đang vui lắm, Mai Trang cứ cười khúc khích suốt, nàng trông vẫn xinh đẹp và dễ thương, còn thằng Minh thì mải tán chuyện trên trời dưới biển, hắn vẫn ra dáng một diễn viên Hàn Quốc. Nhìn họ, tôi lại thấy hơi tiếc khi em Ngọc không ra được đây, để tôi ngồi một mình ngắm cảnh, không có ai để tâm sự…
Trời bất chợt đổ mưa lớn. Mưa to như trút nước, nhưng ai nấy hầu như đã biết nên cũng thản nhiên như không.
Nhìn đồng hồ đã gần 5h, tôi nghĩ có lẽ đã đến lúc phải về, ngồi uống nước ở đây cả tiếng đồng hồ rồi. Đứng dậy trả tiền, tôi bước ra ngoài quán, chợt gió lạnh ập vào khiến tôi phải nhăn mặt xuýt xoa:
- Lạnh thật đấy!
Tôi cầm cái ô mở ra, định đi luôn về nhà Ngọc để đưa em ấy sang nhà mình thì tôi chợt bắt gặp một ánh mắt buồn bã…
Một cô bé, thoạt tiên tôi cứ nghĩ là mình nhìn nhầm, trông thực sự đáng yêu như một búp bê vậy. Cô bé đứng dưới mái hiên, người cứ run lên, thực sự thì em ấy cũng chỉ mặc một chiếc váy trắng. Ánh mắt của cô bé nhìn tôi đang cầm cái ô một cách buồn bã, rồi lại quay sang nhìn bầu trời mưa như trút nước, rồi thở dài. Tôi cũng chỉ nhìn em ấy có vài giây, rồi định cầm ô quay lưng đi, vì tôi cũng không quen biết gì đến em ấy.
Nhưng rắc rỗi không dừng lại ở đó…
Mai Trang và thằng Minh cũng bước ra khỏi quán gần như ngay sau đó. Tôi cứ nghĩ là họ sẽ đem theo ô để về chung, nhưng sự thật không phải vậy… Tôi vội quay mặt đi để họ không nhận ra, nhưng tò mò không biết họ về bằng gì nên nấn ná ở lại một chút… Và thế là chuyện bắt đầu từ đây…
Mai Trang nhìn trời mưa như trút nước, nàng thở dài:
- Trời mưa quá Minh à, giờ phải đợi một lúc rồi!
- Trang…cần gì phải đợi, mình gọi bố đến rồi! – Hắn cười chỉ tay ra một chiếc xe Merc đang chạy nhanh về phía chúng tôi.
Cửa xe mở ra, một ông ăn mặc rất sang trọng bước ra rồi nói:
- Minh…ta về luôn nhé…bố đang muốn nói chuyện với con! – Ông ấy gật đầu nhỉn Mai Trang rồi quay sang nhìn thằng Minh.
- Dạ…đây là bạn gái mới của con, Mai Trang ạ! – Nó kéo nàng lại gần, còn Trang thì đỏ mặt cúi đầu xuống.
- Ái chà…tên đẹp người cũng đẹp! Chào cháu! – Ông ấy đưa tay ra.
- Dạ…cháu chào bác! – Nàng bổi rối bắt tay ông bố thằng Minh.
- Cả hai đứa về luôn nhé, bác sẽ đưa cháu về tận nhà, giờ đi luôn! – Ông ấy vui vẻ nói với Trang, rồi họ bước vào xe.
Chiếc xe phóng đi trong màn mưa mù mịt…
Lúc đó, tôi bất chợt nhìn sang cô bé kia. Em ấy thẫn thờ nhìn chiếc xe chạy khuất khỏi tầm mắt, tự dưng trên khóe mắt của em ấy, có giọt nước mắt rơi xuống… Rồi em ấy òa khóc, tựa người vào tường nấc lên, những người trong quán nhìn ra với ánh mắt ái ngại, rồi họ lại tiếp tục uống như không có chuyện gì xảy ra. Em ấy ôm lấy ngực, rồi khụy hẳn người xuống…Tôi biết em ấy đau khổ lắm…không hiểu chuyện gì nữa…
Tôi thực sự không muốn nhìn thấy con gái khóc, vì mỗi lần như vậy là lòng tôi lại rối bời, chỉ muốn đến bên và an ủi họ. Nhưng nghĩ đến Như Ngọc đang nằm ở nhà là tôi lại chùn bước, thực sự không muốn gặp rắc rối thêm nữa. Mai Trang đã là quá đủ rồi…
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi hành động theo cảm tính nhiều hơn là lí trí. Cởi cái áo khoác ngoài của tôi ra, lạnh nhưng tôi không để ý, rồi lại gần em ấy và choàng cái áo lên người để em ấy bớt lạnh.
Cô bé đó chợt ngừng khóc, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn tôi ngơ ngác, như không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
- Cậu…là ai? – Cô bé run rẩy nói.
- Cậu không cần biết tên mình…! – Tôi mỉm cười.
- …..! – Cô bé đưa tay quệt nước mắt rồi nhìn tôi.
- Cậu đang đau khổ đúng không?
- Sao…sao cậu biết? – Em ấy nhìn tôi thắc mắc.
- Mình để ý thấy cậu nhìn mình cầm cái ô rồi buồn bã, rồi khi cái xe ôtô vừa đi là cậu đã khóc rồi! Vậy không phải đang buồn thì là gì? – Tôi từ tốn giải thích.
- ……! – Em ấy im lặng nhìn tôi, khuôn mặt dễ thương chợt đỏ bừng lên.
- Cậu mặc phong phanh như vậy, coi chừng ốm đấy! – Tôi nhắc nhở.
- Dạ…! – Em ấy đáp nhỏ xíu.
- Hết khóc chưa nào…có cần mình đưa về nhà giùm không? – Sau này nghĩ lại, tôi đồ rằng có khi chính câu nói của ngày hôm đó đã ảnh hưởng đến tương lai của tôi.
- Nếu vậy thì tốt quá…cảm ơn cậu! – Em ấy lí nhí đáp.
- Rồi, giờ đi ngay cạnh mình…! – Tôi giương cái ô lên rồi bước đi, còn em ấy chạy theo rồi núp dưới ô cùng tôi.
- Nhà cậu ở đâu? – Tôi vừa đi vừa hỏi.
- Mình…nhà mình xa đây lắm! – Em ấy đáp nhỏ.
- Vậy giờ về kiểu gì…? – Tôi thắc mắc.
- Mình ra trạm xe buýt rồi tự về…! – Em nó đáp.
- Trạm kia đúng không? – Tôi chỉ tay về phía trước.
- Ừ…!
Chỉ vài phút sau, chúng tôi đã ra đến nơi. Một chiếc xe từ xa đang lại gần, cô bé ấy quay sang tôi mỉm cười:
- Vậy…cảm ơn cậu nha…!
- Về điều gì? – Tôi vờ hỏi.
- Vì đã giúp mình…! – Em ấy gật đầu.
- Không có gì…! – Tôi gật đầu rồi định đi luôn.
- Cậu ơi…cậu quên áo này! – Em ấy đập đập vai tôi.
- À ừ…cho mình xin lại nhé! – Tôi gãi đầu rồi cầm lấy cái áo, quay người đi về.
- Cậu không hỏi tên với số của mình à? – Em ấy ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi mỉm cười lắc đầu:
- Không…cậu hãy coi mình như một người qua đường đã giúp cậu, vậy thôi!
- Nhưng thực sự mình…! – Cô bé nói nhỏ.
- …..! – Tôi im lặng định bước đi.
- Nhưng…mình muốn biết tên cậu! – Em ấy cúi mặt nói.
- Mình tên An…cậu lên xe đi! – Tôi nói rồi quay người đi hẳn.
Đằng sau, vang vọng tiếng của em ấy, lẫn với tiếng mưa…
- Tạm biệt An…có ngày mình sẽ gặp lại cậu!
Chương 43
Bước lên phòng, tôi thấy em Ngọc vẫn đang ngủ say, dù cho tiếng mưa rơi ào ào xung quanh nhưng em ấy vẫn ngủ ngon lành. Nhẹ nhàng đi vào phòng, tôi hôn trộm lên môi em ấy một cái rồi véo nhẹ má Ngọc. Em ấy lăn người qua bên kia, nhõng nhẽo:
- Ư…để mình ngủ…đang mệt mà!
- Dậy đi Ngọc ơi…giờ sang nhà mình nè! – Tôi ngồi xuống giường lay nhẹ người em ấy.
- Nhưng mình mệt lắm…với lại trời đang mưa to mà! – Em ấy nói.
- Nhưng giờ này mình phải về nhà rồi…! – Tôi cười khổ.
- Hứ…vậy An về đi, mình ở lại đây cũng được! – Ngọc giận dỗi nói rồi chùm chăn kín mặt..
- Không về nhà mình nữa à? – Tôi vờ hỏi, biết thừa là còn lâu em ấy mới ở lại đây một mình.
- Không…mình thèm ngủ…! – Em ấy đáp nhỏ.
- Ờ…vậy Ngọc ở đây một mình nha, mình về đây, sáng mai mình qua! Có ma thì cậu tự giải quyết nhé! – Tôi vờ tặc lưỡi rồi định đứng dậy.
Ngay lập tức, tôi bị Như Ngọc túm chặt lấy. Em ấy bỏ chăn ra khỏi mặt, hai tay giữ chặt lấy người tôi, run run nói:
- Đừng…mình sang ngay đây! Đừng bỏ mình lại! – Em ấy sợ hãi nói.
Tôi véo nhẹ mũi em ấy một cái rồi cười:
- Sợ ma chứ gì…hì!
- Kệ người ta…! – Em ấy bĩu môi.
- Giờ dậy được chưa? – Tôi khoanh tay nhìn em ấy.
- Chưa…! – Em ấy lắc đầu.
- Ngọc muốn gì nữa…! – Tôi thắc mắc.
- Muốn…được ôm! – Em ấy thè lưỡi trêu tôi.
- Được rồi! – Tôi phì cười, kéo em ấy ngồi dậy rồi ôm chặt em ấy vào lòng.
- Thế này được chưa? – Tôi thì thầm vào tai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




