watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10106 Lượt

nhiên nói.

- Không…ý anh là… đang ở trong quán, em đổ nước như vậy lát nữa anh lại phải lau đấy! – Tôi thở dài.

- Vậy ạ…! – Em ấy nghệt mặt ra, nhìn đáng yêu thật.

- Ừ…thôi em cất cái chai đi…anh phải vào trong lấy cái cây lau nhà đây! – Tôi lắc đầu, rút tay lại rồi định bước vào bên trong.

Em ấy vội kéo tay tôi lại và hỏi:

- Nó ở đâu hở anh…em vào lấy cũng được!

- Bọn anh để trong nhà vệ sinh…!

- Vậy…nhà vệ sinh ở đâu anh?

- Ở góc kia! – Tôi chỉ tay vào góc quán.

- Đợi em nha! – Em ấy chạy vội vào bên trong, còn tôi đứng gãi đầu không hiểu gì cả.

Mấy người khách ngồi trong quán nhìn tôi tủm tỉm cười, có cả anh quản lí nữa. Anh lại gần và vỗ vai tôi:

- Em…được lắm…!

- Dạ…em có làm gì đâu? – Tôi ngơ ngác.

- Hê…mới gặp lần đầu mà em ấy đã có cảm tình với em rồi…! – Anh ấy cười cười.

- Dạ…là sao anh? – Tôi không hiểu gì cả.

- Em không thấy nó tận tình với em như vậy à? Bọn anh mà lỡ làm đổ như vậy thì em ấy cũng chỉ hỏi han một chút rồi lại uống tiếp…đâu có như em!

- Dạ…có thể em ấy nhận ra em là người đã giúp lần trước nên muốn trả ơn chăng? – Tôi thắc mắc.

- Lần trước em giúp nó việc gì?

- Dạ…em chỉ…giúp bạn ấy ra đến bến xe thôi ạ! Cái hôm mà trời mưa khá to ấy ạ! – Tôi gật gù kể lại.

- Ái chà…đúng lúc lắm đấy em à!

- Dạ…!

- Chắc nó cũng đang trả ơn em…!

- Em thấy…em ấy hình như không nhận ra em…!

- Vậy à? – Anh quản lí ngạc nhiên.

- Vâng…nhưng nếu em ấy không nhận ra em…thì những hành động vừa rồi của em ấy…là sao vậy anh?

- Chà chà…còn nhiều bí ẩn xung quanh cô bé lắm…! – Anh gật gù, vỗ vai tôi.

- Hãy cẩn thận nhé…sắp có chuyện vui rồi đây!

- Dạ…là sao anh? – Tôi không hiểu gì cả.

- Rồi em cũng sẽ biết ngay mà thôi…tin anh đi! – Anh ấy gật đầu nhìn tôi.

- Vâng…! – Tôi thẫn thờ đáp, nhìn cô bé cầm theo cái khăn từ trong nhà vệ sinh đi ra.

- Thôi…em giúp nó lau rồi về đi…muộn rồi đấy!

- Dạ…! – Tôi bối rối gật đầu…và lại gần em ấy.

“Hãy cẩn thận nhé…sắp có chuyện vui rồi đây” – Câu nói của anh quản lí khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều…điều này là sao…sao tôi không hiểu được nhỉ?
CHƯƠNG 58

- Anh…em kiếm được cái cây lau nhà rồi nè! – Tiếng của em ấy nhẹ nhàng vang lên, tôi sực tỉnh quay sang.

- À…ừ…để anh lau cho! – Tôi cầm lấy cái cây lau nhà.

Em ấy chỉ im lặng nhìn tôi làm việc, thỉnh thoảng lại khẽ cười. Thấy lạ, tôi quay sang hỏi:

- Em cười gì vậy?

- Dạ…không ạ…! – Cô bé đáp nhẹ nhàng.

- Vậy sao cứ tủm tỉm thế? – Tôi thắc mắc.

- Hì…em không biết…nhìn anh làm trông buồn cười lắm…! – Em ấy lại mỉm cười.

- Vậy à…thế thôi anh về đây! – Tôi vờ làm mặt giận, để cái cây lau nhà vào góc tường rồi bỏ đi luôn.

- Anh giận em à? – Em ấy níu tay tôi.

- Ừ…giận rồi đấy! – Tôi hừ nhạt một cái.

- Em xin lỗi…anh đừng giận em chứ! – Em ấy phụng phịu.

- ……! – Tôi im lặng, bỏ mặc ánh nhìn lo lắng của em ấy, tôi cầm cái cây lau nhà đi vào trong để giặt và cất đi.

Trong lúc tôi đang rửa mặt, chợt có tiếng động ở ngoài:

- Cho anh vài ly nước, em gì ơi!

- Đúng đấy…mau ra phục vụ cho bọn anh nào!

Một sự im lặng ngay sau đó…và…

- Buông tôi ra…ưm! – Tiếng cô bé hét lên, rồi hình như bị một thằng bịt miệng lại.

- Cô em này trông ngon phết mày nhỉ? – Tiếng một thằng cười khùng khục.

- Ừ…mang nó đi nào…lát nữa tao có trò vui với nó! – Tiếng thằng còn lại bật cười, tôi vội vàng lao ngay ra ngoài xem có chuyện gì.

Anh quản lí đã nhanh chóng vượt qua mặt tôi, lao đến chặn cửa lại, gằn giọng nhìn hai thằng kia:

- Thả cô bé ra ngay!

- Mày là thằng nào mà dám ra đây chặn cửa? – Một thằng quát lên, tự dưng tôi lại đứng im xem anh của Thư định làm gì.

- Tao là chủ quán này…mày mà không thả cô bé ra đừng có trách tao!

- Hê…để xem…! – Một thằng lao vào anh, còn thằng kia giữ chặt lấy cô bé.

- Bốp…! – Anh quản lí ra một đòn cước, thằng còn lại lảo đảo lùi lại, nhưng đồng thời hắn cũng lôi anh ấy ra khỏi cửa.

- Mày mang con bé đi đi…lát gặp tao sau! – Hắn hét lên với thằng kia, nó liền đạp tung cửa bỏ chạy ra bên ngoài.

Anh quản lí đứng dậy định chạy theo nhưng bị thằng kia ngáng chân. Không chần chừ thêm giây nào, tôi phóng từ trong ra ngoài cửa, đạp vào mặt thằng kia một cái rồi bay ra bên ngoài, chạy đuổi theo thằng đang giữ cô bé.

Màn rượt đuổi diễn ra khá nhanh. Tôi chạy cũng khá ổn, còn thằng kia như hết hơi nên chạy chậm dần. Tôi cúi xuống nhặt một viên sỏi khá lớn, vừa chạy vừa căn rồi bất ngờ tung ra một cú ném…

- Bốp…! – Thằng kia ôm đầu và nhăn mặt, nhưng khi nhìn thấy tôi, hắn cố gắng chạy nhanh hơn.

Dưới ánh đèn, tôi thấy em ấy đang khóc…nước mắt nhòa đi trên gương mặt đáng yêu như thiên thần. Tôi vội vàng đuổi theo, lo lắng không biết hắn có định làm gì em ấy hay không. Biết không thể chạy được với tôi, tên kia vác em ấy lên vai rồi nhảy vượt qua một hàng rào bằng dây thép gai, qua một bức tường rồi rơi xuống phía dưới.

Tôi nhìn nó đã thấy phát ớn, hàng rào như vậy trèo qua thì chắc chắn là sẽ bị thương.
Nhưng hôm đó…tôi không hề nao núng, trèo và nhảy bật qua tường, rơi xuống nền đất ở phía dưới:

- Bịch! – Cả người tôi đập mạnh xuống đất, tuy khá đau nhưng tôi vẫn cố gắng gượng dậy, đưa mắt nhìn quanh.

Đây như là một sân bóng… khá rộng. Nhưng cánh cửa chính của sân đã bị khóa lại, nên tên kia không thể nào thoát ra được. Tôi từ từ bước đi, mắt nhìn khắp các hướng để xem tên kia ở đâu, tay vẫn đang nhói lên vì đau, người xước sát vì vướng phải dây thép gai. Sân có khá nhiều góc khuất và tối, tôi lo lắng đi thật chậm, đề phòng tên kia có thể đánh úp mình một cách bất ngờ.

Sân bóng khá rộng, tôi đi khá lâu mà chưa thấy em ấy đâu cả. Đúng lúc tôi đang lo không hiểu em ấy bị thằng kia làm gì chưa thì…

- Bịch! – Tiếng va chạm mạnh vang lên ở góc sân, tôi vội vàng đưa mắt về phía đó.

Cơ mà cũng may tôi đang đứng trong bóng tối nên không bị phát hiện. Ở đằng kia, tôi thấy tên kia và cô bé đáng thương…

Hắn bỏ cái giẻ ra khỏi miệng em ấy, em ấy vội vàng hét lên:

- Cứu…ưm! – Ngay lập tức, thằng kia lấy tay bịt chặt miệng em ấy lại.

Mặc cho cô bé giẫy dụa, hắn đặt tay vào cổ em rồi bất ngờ siết lại. Không kịp đứng lại nhìn, tôi vội vàng lao thật nhanh đến chỗ hai người đó. Em ấy giẫy mạnh hơn, chân đạp mạnh vào mặt tên kia. Nhưng…điều đó chỉ là một sai lầm…

Hắn tức lên, dùng cả thân mình đè lên người em ấy. Em ấy càng giẫy ra thì hắn lại càng siết chặt… Cuối cùng…em ấy chống cự yếu dần, yếu dần, và rồi…đôi tay buông thõng xuống đất…bất lực…

- Bốp! – Tôi lao thẳng vào người hắn, đồng thời đạp thẳng vào mặt tên đó một cái.

- Hự! – Tên này ngã lăn ra đất, tôi bồi ngay thêm một cú đá vào bụng…và hắn gục ngay xuống đất…

Tôi thở dốc ra nhìn tên đó, rồi vội vàng chạy lại chỗ em ấy… Mới có mấy giây trôi qua…

- Em ơi…tỉnh lại đi nào! – Tôi lẩm bẩm, lay nhẹ người em ấy.

- …..! – Em ấy nằm im, bất động…

Cô bé tuy bất tỉnh nhưng vẫn thở, tuy rằng hơi thở khá yếu, thỉnh thoảng lại bị đứt quãng…

Nhìn đồng hồ…đã quá 10h…tôi vội vàng cúi xuống, bế em ấy lên tay… Em ấy cũng nhẹ, tôi bế khá dễ dàng…

Chợt nhớ lại lần đi thăm quan…tôi đã từng làm vậy với nhỏ Thư…Nhưng…giờ tôi mới nhận ra là mình không có cách nào để ra được bên ngoài, vì cửa bị khóa, mà xung quanh toàn hàng rào dây thép gai cả…làm thế nào để hai đứa chúng tôi thoát ra khỏi đây bây giờ?

Tôi đang suy nghĩ thì cô bé ấy chợt tỉnh lại. Em ấy không cần biết ai đang bế mình, vung tay đấm một phát vào mặt tôi:

- Bốp! – Tôi nhăn mặt chịu đau, không muốn thả tay ra vì sợ em ấy ngã xuống.

- Em…! – Tôi định nói cho em ấy biết nhưng…

- Bốp! – Tôi choáng váng lùi lại, tay thả em ấy xuống.

- Tránh xa tôi ra…! – Cô bé không cần nhìn mặt tôi, vội vàng gượng dậy chạy đi thật nhanh.

Tôi vội vàng chạy ngay sau em ấy. Dường như biết là có người đuổi theo, em ấy cố gắng hết sức chạy thật nhanh…nhưng không may vấp phải một hòn đá…

- Bịch! – Em ấy ngã lăn xuống đất, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy. Tôi từ từ lại gần, còn em ấy cố gắng lùi ra xa.

- An ơi…cậu ở đâu…cứu mình với! – Em ấy sợ hãi, hét lên.

- Em không nhận ra anh à? – Tôi thở dài, cúi xuống nhìn thẳng vào mặt em ấy.

- hức…là anh à? – Cô bé mếu máo nhìn tôi, rồi bất chợt ôm chầm lấy tôi.

- hức…huhu…em sợ quá anh ơi…! – Em ấy òa khóc.

- Thôi…mọi chuyện cũng ổn rồi mà! – Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng vỗ nhè nhẹ lên lưng em ấy an ủi.

- hức…cảm ơn anh…! – Em ấy nhìn tôi, mắt long lanh nước.

- Không có gì đâu…! – Tôi bối rối.

- Nhưng…em buồn lắm anh à…!

-

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68,69 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT