watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10073 Lượt

vậy anh à! – Em My mỉm cười nhẹ nhàng.

- ……!

- ……!

Chúng tôi ngồi im lặng, không biết nên nói gì. Kể ra có Huyền My cũng vui, thỉnh thoảng tôi cũng có người để trò chuyện…công việc phục vụ của tôi cũng bớt nhàm chán đi…

- Sao anh lại làm phục vụ ở đây vậy? – Em ấy bất chợt hỏi tôi.

- Ừm…anh làm thêm cho vui thôi! – Tôi bối rối.

- Vui ấy ạ? Em chưa thấy ai nói làm thêm là vui đâu ạ! – My nheo mắt nhìn tôi.

- Anh thấy vui thật mà! – Tôi gãi đầu.

- Xạo em vừa thôi anh…cho em biết lí do thật sự đi mà! – Em ấy năn nỉ.

- Uầy…cũng không có gì to tát đâu! – Tôi thở dài.

- Là sao hở anh?

- Anh…đi làm thêm để có tiền mua quà…!

- Mua quà ấy ạ? Anh định tặng ai vậy? – My ngạc nhiên nhìn tôi.

- Tặng em chứ tặng ai nữa! – Tôi thản nhiên đáp.

- Em không đùa…đâu nha! – Em My chợt đỏ mặt, ngượng ngùng.

- Anh định tặng…bạn anh ấy mà! – Tôi ngập ngừng.

- Bạn anh? Con trai hay con gái ạ? – Em ấy gặng hỏi.

- Thì…con gái…! – Tôi ngại ngùng nói.

- Bạn…bạn gái anh ạ? – Em ấy vội hỏi.

- Sao em biết? – Tôi ngạc nhiên.

- Thì…anh mà tặng quà cho con gái…thì chỉ có thể là bạn gái thôi ạ! – Em ấy giải thích.

- Thế…nếu đó chỉ là bạn bình thường thôi thì sao?

- Bạn bình thường anh đâu phải đi làm để có tiền mua quà tặng đâu anh? – Huyền My thở dài, nhìn sang chỗ khác.

- Em thông minh thật! – Tôi mỉm cười.

- Dạ…! – Em ấy gượng cười, rồi vội vàng đứng dậy.

- Thôi…em chào anh…em về đây! – Em ấy nói rồi bước luôn về phía cửa đi.

- Sao vậy? Mọi khi em ở lại đến hết giờ mà? – Tôi ngạc nhiên.

- Hôm nay em có việc bận anh à! – Em ấy quay lại, tôi thoáng thấy có gì đó không ổn, mắt em ấy long lanh…

- Vậy à…vậy em về nhé! – Tôi thẫn thờ đáp.

- Dạ…chào anh! – Em My đẩy cửa rồi vội vàng đi xuống phố, không ngoái lại nhìn tôi nữa.

- Chuyện này là sao? – Tôi chợt thắc mắc, nhưng cuối cùng cũng bị công việc cuốn đi đến gần đêm mới về đến nhà.

Hôm nào tôi cũng thấy em Thủy ngồi xem lại đống tài liệu. Không hiểu nó có ý nghĩa gì đối với em ấy mà ngày nào tôi về cũng thấy em ấy đang nghiên cứu nó. Tôi hầu như không để ý lắm, vì nếu có thì em ấy cũng chỉ lắc đầu mà thôi.

- Thủy…em làm gì mà ngày nào cũng xem đi xem lại nó vậy? – Tôi thắc mắc.

- Việc này quan trọng…em vừa nhận ra một điều gì đó…! – Em ấy thở dài, tiếp tục xếp lại đống giấy tờ.

- Em lấy đâu ra mấy thứ này? – Tôi liếc qua, hình như là hợp đồng gì đó…chắc của bố tôi.

- Em mượn của bố anh…và đi tìm hiểu thêm về chị Ngọc! – Em ấy nhíu mày.

- Điều này có liên quan đến nhau không? – Tôi hỏi.

- Em chưa nói chắc được gì…nhưng em đang dần dần đoán ra một điều gì đó rồi! – Thủy thở ra nhìn tôi.

- Điều gì vậy? Có tốt với anh không? – Tôi ngả lưng ra đằng sau.

- Em không biết nữa…có thể tốt…cũng có thể là xấu! – Em ấy lắc đầu.

- Vậy à? Hi vọng là tốt! – Tôi lẩm bẩm.

Thủy nhìn tôi, mỉm cười:

- Lành ít…dữ nhiều anh à…dù sao thì em cũng mong là sự việc không đến mức mà em lo nhất!

- Điều em lo nhất là gì vậy?

- Em…! – Cô nhóc chợt ấp úng.

- Cho anh biết đi…chỉ là lo lắng chủ quan của em thôi mà! – Tôi nài nỉ.

- Thôi được…anh ngồi lại gần đây đi! – Em ấy thở hắt ra, rồi kéo tôi lại gần.

- Sao…có gì bí mật vậy? – Tôi thì thầm.

- Em…em nghĩ là…mà anh không được giận em nha! – Em ấy lo lắng nhìn tôi.

- Yên tâm…không có gì đâu! – Tôi quả quyết gật đầu.

- Em…nghĩ là…chị Ngọc đến với anh không chắc đã vì yêu anh đâu…!

- Sao…sao em nghĩ vậy? – Tôi giật mình vội vàng hỏi lại.

- Em…từ lần anh kể về chị Ngọc…em đã nghĩ đến khả năng này…và giờ điều đó càng ngày càng rõ hơn…! – Thủy ngập ngừng.

- Là gì vậy…sao em lại nghĩ vậy? – Tôi lay lay vai em ấy, hỏi dồn dập.

- Qua thái độ của chị ấy với anh hồi trước…qua những hành động khó hiểu của chị ấy hồi trước…em có thể khẳng định như vậy!

- Nhưng…còn bây giờ? – Tôi run run hỏi.

- Bây giờ…em nghĩ là chị ấy đã có tình cảm với anh rồi…! – Em ấy thở hắt ra.

- Vậy à? – Tôi thở phào, dù có thể lúc đầu Như Ngọc chưa có tình cảm với tôi thì ít nhất giờ đây, theo như Thủy nói, Ngọc cũng đã khác rồi… Dù sao tôi cũng chỉ cần có vậy…

- Em biết là anh yêu chị Ngọc lắm…nhưng thôi…em sẽ vẫn tìm hiểu…! – Em ấy thở hắt ra, đứng dậy thu dọn đống giấy tờ và đi lên phòng.

Tôi ngồi lại ở phía dưới, suy nghĩ rất nhiều về những điều mà em Thủy vừa nói. Theo như em ấy…thì Ngọc đến với tôi không phải vì tình yêu…vậy thì là vì điều gì chứ? Chẳng lẽ là vì tiền? Nhưng từ quen em ấy đến giờ, tôi ít khi phải bỏ tiền ra mua cho em ấy đồ gì… Mà rõ ràng là…từ ngày đầu tiên quen Ngọc…em ấy tỏ ra quan tâm đến tôi rất nhiều…luôn tốt với tôi…

Liên hệ đến những việc xảy ra vào hôm trước…tôi cũng không hiểu được gì…Một lúc sau, tôi nhức hết cả đầu do suy nghĩ quá nhiều, mà giờ cũng muộn rồi…

Tôi đi lên phòng và nằm xuống…

Trong giấc mơ…tôi lại thấy Ngọc…và cả nàng nữa…!

CHƯƠNG 60

Giáng sinh sắp đến…!

Khắp nơi trang hoàng rực rỡ, các cửa hiệu và cửa tiệm cũng được trang trí khá đẹp mắt với những dải kim tuyến, đèn nhấp nháy và những cây thông đủ mọi kích cỡ. Trời cũng ngày càng lạnh hơn… Mọi người cũng hối hả hơn…

Công việc của tôi vẫn diễn ra đều đặn, nhưng càng gần dịp giáng sinh, lượng khách vào quán càng trở nên đông hơn. Tôi cũng vất vả chạy lên chạy xuống để phục vụ…nhưng bù lại…tôi thấy vui hơn rất nhiều…

Tôi lấy làm thắc mắc…dạo này cô bé Huyền My ít khi đến quán hơn… Em ấy cũng thôi trò chuyện với tôi, những khi đến quán chỉ ngồi im lặng quan sát mọi người, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn tôi, nhưng không chủ động bắt chuyện như mọi khi nữa. Lấy làm lạ, tôi thử lại gần em ấy, ngồi xuống đối diện với em ấy rồi hỏi:

- Huyền My…dạo này em sao vậy? – Tôi nhẹ nhàng hỏi.

- Em có sao đâu anh? – Em ấy lắc đầu, tránh ánh nhìn của tôi.

- Vậy…sao giờ em ít nói chuyện với anh vậy?

- …..!

- Em gặp phải chuyện gì à? – Tôi đoán.

- Không mà anh! – Em ấy lắc đầu.

- Vậy vì sao em không nói gì với anh nữa? – Tôi thắc mắc.

- Có gì để nói đâu anh? Em đến chỉ là để uống café thôi mà…!

- Em cứ khác khác thế nào ấy…! – Tôi ái ngại nhìn em.

- Em vẫn bình thường…cảm ơn anh đã hỏi thăm! – Em ấy lắc đầu, uống nốt cốc cà phê rồi đứng dậy.

- Chào anh nhé…giờ em phải về đây!

- Em lại bận việc à? – Tôi nhăn mặt.

- Vâng…! – Em ấy ngập ngừng đáp, quay lại gượng cười chào tôi rồi bước thẳng ra khỏi quán.

Tôi đứng thẫn thờ nhìn theo My, không hiểu em ấy gặp phải chuyện gì mà lại giấu tôi nhỉ? Dù sao thì tôi với em ấy giờ cũng là bạn rồi mà…

Mải suy nghĩ, tôi chợt thấy một người bước vào trong. Không khí bên trong quán lập tức im ắng hẳn, mọi người ngỡ ngàng nhìn người con gái vừa bước vào… Tôi vội vàng chụp cái mũ lên đầu, đội che gần hết khuôn mặt, rồi ngẩn người ra khi nhìn người con gái đó… Còn ai khác ngoài Mai Trang nữa…

Hôm nay nàng mặc cả bộ màu trắng, váy trắng, tất trắng, giày trắng… Và cả chiếc mũ rộng vành cũng màu trắng nữa… Trông nàng thật sự rất xinh và quyến rũ… Lúc đó…tôi có thể cảm nhận được…nàng xinh hơn bất cứ đứa con gái nào mà tôi đã từng gặp… Dễ thương, xinh đẹp và rất đáng yêu…thực sự nàng đã khiến cho mọi người đàn ông trong quán phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của mình…

Và…theo sau nàng là thằng Minh…kẻ thù của tôi. Nó ăn mặc khá đẹp, đầu tóc gọn gàng, trải chuốt. Trông như một diễn viên điện ảnh của Hàn Quốc…bất kì ai cũng phải ghen tị với hắn… Hai người ngồi xuống một cái bàn ở gần cửa, trông nàng khá vui, cứ mỉm cười nhìn thằng Minh…

Anh quản lí ngẩn người ra nhìn Trang không chớp mắt…tôi phải huých vào tay anh mấy cái thì anh mới tỉnh lại, lắp bắp nhìn tôi:

- Em…em thấy cô bé đó không?

- Tất nhiên là có rồi ạ! – Tôi bật cười trước

câu hỏi hơi ngố của anh.

- Xinh thật…anh không thể nghĩ là có người con gái như vậy! – Anh lắp bắp nói.

- Vâng…! – Tôi gật gù.

- Em…em ra phục vụ đi…anh đứng đây thôi! – Anh ấy tựa người vào một cái bàn, đẩy nhẹ tôi về phía họ.

Chắc anh không biết là tôi quen biết cả hai người bọn họ nên định đẩy tôi ra xem tôi thế nào đây mà… Mỉm cười, tôi từ từ lại gần bàn của họ, nhẹ nhàng hỏi:

- Hai bạn uống gì để mình lấy? – Tôi cố gắng nói thật nhẹ để hai người không nhận ra.

- Ừm…bạn cho mình một cốc cappuchino, một cốc cà phê đen có đường nhé! – Mai Trang nhẹ nhàng đáp lại, nàng ngước nhìn lên tôi.

- Ừm…đợi mình một chút! – Tôi gật đầu rồi đi về phía quầy.

- Chờ chút…nhìn bạn trông quen quen? – Nàng hơi níu tay tôi, nhưng

Trang: [<] 1, 67, 68, [69] ,70,71 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT