|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trên mặt bàn…chưa ai đụng đến…
- Giờ còn chờ gì nữa nhỉ? – Nàng lẩm bẩm.
- Có lẽ hết rồi…chỉ hai bọn mình thôi! – Tôi cười.
- Đúng vậy…chỉ hai bọn mình là được rồi! – Mai Trang nhìn tôi trìu mến rồi kéo cái bánh lại gần.
- Trang không buồn khi sinh nhật chỉ mời mỗi mình chứ? – Tôi vờ hỏi.
- Ngốc…không phải là sinh nhật mà là bất cứ dịp nào…!
- …..!
- …mình cũng chỉ cần mời được cậu…An à…là mình hạnh phúc lắm…! – Đôi má nàng đỏ ửng lên.
- …..! – Tôi im lặng nhìn nàng, tự nhiên thấy mặt mình cũng nóng ran.
Nhìn Mai Trang nhẹ nhàng cắm nến lên bánh, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả…có thể là bồi hồi, xúc động trước câu nói của nàng, có thể là lâng lâng khi là khách mời duy nhất của cô nàng xinh đẹp này… Và cảm giác yêu thương mãnh liệt lại trỗi dậy…càng ngày càng mạnh hơn…hơn bất cứ lúc nào khác… Phải chăng…tôi đã…?
- An…nhìn gì ế? – Nàng ngước lên, thấy tôi đang nhìn nàng chăm chú, nàng đỏ mặt hỏi.
- À…không có gì đâu…! – Tôi bối rối.
- Hì…vậy sao An ngồi nhìn mình từ nãy đến giờ vậy? – Trang lí nhí hỏi tôi.
- Hi…! – Tôi mỉm cười lắc đầu, cầm một cái diêm lên và quẹt.
Ngọn lửa cháy lên trên đầu diêm… Không hề hẹn trước, cả hai chúng tôi đều đưa mắt nhìn nhau… Có lẽ giữa chúng tôi…một ngọn lửa cũng đã được thắp lên… Qua đôi mắt của nàng, tôi cảm nhận được tình cảm mà nàng dành cho tôi…rất nhiều… Và tôi nhận ra…mình cũng đang nhìn nàng trìu mến…
Những điều mà tôi…tưởng chừng đã từng lãng quên đi…nay lại dần hiện về trong tâm trí…
Từ ngày đầu tiên tôi gặp nàng…nàng là một tiểu thư kiêu kì và xinh đẹp…lạnh lùng với mọi người… Tôi vẫn còn nhớ…lần đầu tiên…chúng tôi gặp nhau…
- Ơ bạn ơi, bạn có biết…đường để ra đây không ?
Lúc đó…tôi đã nghĩ…chắc mình bị cô nàng phớt lờ luôn vì câu hỏi quá ngớ ngẩn này thì chợt nàng hỏi lại:
- Hở, sao lại đường ra đây ? – Thấy cô nàng tròn mắt ngạc nhiên, tôi thấy vui vì không ngờ nàng lại trả lời câu hỏi vớ vẩn của mình…đó cũng chính là điều khiến tôi kiên trì cho lần sau…
- À không, mình đang định hỏi…đường ra phố ấy!
- À vậy bạn..đi đường này nhé!
- …..! – Lúc đó, tôi mải ngắm nàng…nên không hề để tâm đến những chỉ dẫn của nàng.
- Bạn…nhìn gì thế? – Nàng đỏ mặt quay sang.
- À không có gì đâu, thôi mình đi đây, cảm ơn bạn nhiều! – Đó là lần gặp mặt đầu tiên của chúng tôi…mà ở đó…tôi đã chủ động bắt chuyện với nàng…
Nhưng…lần gặp thứ hai của tôi…không hề suôn sẻ một chút nào…nàng đã phớt lờ tôi…khi biết tôi là người chủ động bắt chuyện với cô nàng lần trước… Và lần thứ ba cũng vậy…nàng đã đuổi tôi về…khi tôi cứ làm như những lần gặp đó chỉ là tình cờ…
“- Chẳng có chuyện gì hết, giờ lại đến anh nữa, tôi chán phải gặp bọn con trai các anh lắm rồi, để tôi yên đi! –
Nàng gắt lên, không nhìn tôi.
- Bạn….! – Tôi ngạc nhiên trước thái độ của nàng.
- Đừng bao giờ đến đây nữa! – Cô nàng nói rồi bước đi thật nhanh”
Lúc đó…tôi đã rất buồn…thực sự tôi đã vô cùng chán nản…chẳng biết nên làm gì nữa… Nhưng…chính sự xen vào của Ngọc…đã khiến tôi mất đi sự kiên trì trong hạnh phúc thực sự của mình…chỉ là những sự quan tâm hơn bình thường một chút…đã khiến tôi dao động…và cuối cùng người tôi chọn…là Như Ngọc…
Và…có lẽ tôi nghĩ rằng…điều khiến cho nàng và tôi trở nên thân hơn…và…có những lúc tôi nghĩ…phải chăng từ lần tôi cứu nàng…điều đó đã khiến cho nàng yêu tôi hay không?
“- Mình…mình không sao! Mặt bạn đầy máu kìa! – Nàng lắc đầu rồi lấy trong túi ra gói khăn ướt, rút ra một tờ, định đưa cho tôi nhưng cuối cùng sau vài giây lưỡng lự, nàng ngượng ngùng tự tay lau máu ở mũi và miệng tôi, ánh mắt có chút bối rối nhưng nhìn tôi vẻ biết ơn lắm.”
Đây là điều mà tôi đã nghi ngờ…nàng có ý với tôi…nhưng không thể ngờ rằng…điều đó lại đến sớm…nhanh và mãnh liệt như vậy…
Sau lần đó, nàng đã chủ động mời tôi đi uống café… Nàng không vui một chút nào khi thấy tôi đi cùng Ngọc xuống catin, đã nhiều lần phải đau vì tôi…nàng đã hi sinh rất nhiều…đã đau khổ rất nhiều…tất cả đều do lỗi của tôi…
Trong sinh nhật của nàng ngày hôm đó…tôi đã nhận ra rất nhiều điều…và một điều quan trọng nhất…
Tôi đã…thực sự yêu nàng…!
CHƯƠNG 64
Dòng hồi tưởng của tôi vẫn tiếp tục diễn ra…
Nhớ lần nàng phải vào viện…tôi đã ngồi ngủ ngay trong phòng bệnh của nàng…đã từng thức trắng đêm sau một lần nàng nhường chăn cho tôi…Tôi đã từng đưa nàng đi chơi…tôi thực sự vui lắm khi thấy nàng bình phục…
Rồi lần hai chúng tôi đi xe bị tai nạn, nàng đã khóc…khi thấy tôi bị thương nhiều…đã tận tình băng bó cho tôi…và nàng lại rơi nước mắt…khi nhìn lại đoạn phim mà em Ngọc đã quay…
Và trải qua biết bao nhiêu chuyện khác nữa…hai chúng tôi đều đã từng đi bên nhau…mà không một ai nhận ra được điều đó…Hai đứa đều tưởng…người kia chỉ là bạn của mình mà thôi…
Cho đến hôm sinh nhật thằng Minh…lần đầu tiên tôi nhận ra…chúng tôi đã vượt xa mức tình bạn bình thường…hơn cả mức bạn thân…chúng tôi dường như đã yêu nhau mà không một ai nhận ra…
- Trang…! – Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, cảm giác thân thương…chỉ có ở nàng…
- An…? – Nàng thở ra, mắt vẫn nhìn tôi.
- Mình xin lỗi cậu về hôm sinh nhật thằng Minh…! – Tôi thẫn thờ đáp…vẫn tiếp tục hồi tưởng.
- Vụ đó…bọn mình giải quyết hôm trước rồi mà! – Trang buồn buồn nói.
- Không…mình thực sự rất hối hận về những điều đã nói hôm đó…!
- …..!
- Chắc là Trang đau lắm…mình xin lỗi nhé…! – Tôi nhẹ nhàng nói.
- …..! – Nàng nhìn tôi, mắt lại rưng rưng.
- Kìa…đừng khóc mà…mình xin lỗi rồi…Trang…đừng buồn nữa…!
- …..!
- …nhé? – Tôi nhìn sâu vào đôi mắt của nàng.
Nàng im lặng nhìn tôi, nước mắt lại lăn xuống đôi má…Nàng đã khóc bao nhiêu lần vì tôi rồi chứ? Sao tôi lại vô tâm đến như vậy…coi như là không biết gì cơ chứ…!
Đưa tay lau nước mắt đang lăn trên má nàng, tôi thì thầm:
- Trang…đừng khóc nữa…!
- Ừ…híc…! – Nàng mỉm cười, từ từ thấm nước mắt rồi quay sang chiếc bánh.
- Sinh nhật cậu mà…phải vui lên chứ! – Tôi thanh thản nói.
- Ừ…! – Nàng gượng cười.
- Giờ cậu thắp nến đi…! – Tôi
nhìn vào chiếc bánh…trông cũng khá đẹp mắt…nàng chỉ cắm vài chiếc nến để tượng trưng…
- An…cậu giúp mình đi…! – Mai Trang nói nhỏ.
- Đây…mình quên mất! – Tôi quên mất là que diêm lúc nãy mình vừa quẹt xong đã cháy hết trong lúc tôi hồi tưởng…
- Hì…! – Nàng mỉm cười.
Tôi bối rối lấy một que diêm khác ra, quẹt lên rồi đốt từng cây nến. Chiếc bánh trông rực rỡ và lung linh hẳn lên. Nàng nhìn tôi, mỉm cười hạnh phúc:
- Hì…!
- Cậu cười gì vậy…? – Tôi bối rối.
- Không có gì đâu mà…An đừng để ý! – Nàng đỏ mặt quay đi.
- Rồi…giờ mình…làm gì đây? Hát một bài nhỉ? – Tôi nhìn quanh.
- Hở…cậu định hát bài gì? – Nàng ngơ ngác.
- Mình…sẽ hát tặng cậu…một bài…được không? – Tôi ngượng ngùng nói…quả thực tôi chưa hát cho ai nghe bao giờ…không hiểu có hay không nữa…
- Oa…cậu hát đi…! – Nàng vỗ tay nhìn tôi.
- Ừm…e hèm! – Tôi hắng giọng, rồi bất đầu hát…
“Happy birthday to you, Happy birthday to you, Happy birthday, Happy birthday, Happy birthday to you…!…”
Bài hát còn dài…tôi cứ hát thật chậm, nàng thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười khi tôi bị lạc giọng hay không thể lên được…Cuối cùng…bài hát cũng kết thúc…
Nàng vỗ tay, ánh mắt nhìn tôi đầy trìu mến…
- An…cậu hát hay lắm!
- Mình…hát bị sai mà! – Tôi thấy mặt mình nóng ran.
- Không…với mình…như vậy là hay lắm rồi! – Mai Trang lắc đầu.
- Vậy à? – Tôi gãi đầu.
- Ừ…tất nhiên rồi…!
- Vậy…mình…!
- Gì ế? – Nàng tò mò.
- Mình…chúc cậu…sẽ ngày càng xinh đẹp hơn…học giỏi hơn, đảm đang hơn và…đừng khóc nữa nhé! – Tôi bối rối nói hết câu, quay sang nhìn nàng.
- …..! – Nàng im lặng.
- Sao vậy…?
- Không có gì…chỉ là mình thấy vui thôi! – Nàng lắc đầu.
- Ừa…!
- Hì…cảm ơn cậu nhiều lắm…! – Trang nhẹ nhàng ôm lấy tôi, cười thật xinh.
- Ừ…cậu thổi nến đi…! – Tôi từ từ rời nàng ra, mỉm cười.
- Ừa! – Nàng gật nhẹ đầu, từ từ thổi tắt từng cây nến một.
Duy chỉ có một cây nến ở chính giữa chiếc bánh là mãi không tắt, nàng thổi thế nào nó cũng không thể tắt được.
Tôi bật cười nhìn mặt nàng đỏ lựng lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




