|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tâm…anh sẽ bảo vệ em…dù có chuyện gì đi chăng nữa!
- Hì…!
- Mà…lúc nãy bố mẹ anh gọi…em nói gì vậy? – Tôi thắc mắc.
- Hì…em nói là anh đi dự sinh nhật ở nhà bạn…nhưng trời mưa quá nên xin phép ngủ qua đêm…! – Nàng cười.
- Vậy hở? Bố mẹ anh có nói gì không?
- Dạ…bố mẹ anh chỉ nói là sáng mai nhớ nhắc anh về sớm thôi…hai bác cũng dễ tính thật anh à! – Nàng ngoan ngoãn đáp.
- Ừ…! – Tôi mỉm cười.
Cầm lấy tay nàng, tôi xoa xoa những ngón tay bị bỏng, thương nàng quá…
- Em bị bỏng khi làm bánh à?
- Vâng…tại em chưa quen…!
- Chưa quen sao em còn làm?
- Hì…vì sinh nhật em mà…với lại có người yêu em ở đây…em cũng muốn…trổ tài một chút! – Nàng ôm chặt lấy tôi.
- Ra vậy…tội quá…!
- Nhưng…bánh không được ngon mà…sao anh lại thấy ngon vậy?
- Anh không biết nữa…có lẽ vì bánh của người yêu mình nên ngon hơn bình thường!
Nàng im lặng…mỉm cười, rồi chủ động hôn tôi…một nụ hôn dài nữa…
- Thôi ngủ đi cô bé…sắp sáng rồi đó! – Tôi vội nhắc nhở.
- Hì…em ngủ đây…sáng mai anh đánh thức em nha! – Nàng mỉm cười, rồi áp mặt tay tôi ngủ.
- Yên tâm…ngày mai còn nhiều việc lắm đây! – Tôi thở dài.
- Hì…kệ đi…anh ngủ đi nào! – Nàng nói.
- Ừ…! – Tôi im lặng…rồi dần dần chìm vào giấc ngủ…
Ngày sinh nhật của nàng…tôi đã có được những gì mình muốn…giờ chỉ còn những khó khăn mà chúng tôi phải vượt qua…để đến được với nhau…
CHƯƠNG 67
Chuông báo thức reo lên…
Tôi hé mắt ra…trời khá âm u…dù đã hơn 8h sáng…
Tôi quay sang…mỉm cười… Mai Trang đang nằm yên trong vòng tay tôi, ngủ say… Tôi không đánh thức nàng ngay…mà yên lặng ngắm nhìn khuôn mặt của nàng…
Lúc nàng ngủ…trông thật đáng yêu…và dễ thương… Tôi đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc phía trước trán nàng…
Thật hạnh phúc…thật yên bình…cảm giác khác hoàn toàn với lúc tôi ở bên Như Ngọc…
Nhìn nàng nằm trong vòng tay tôi…tự nhiên tôi thấy trách nhiệm của mình…cũng rất lớn…Tôi phải bù đắp cho nàng…những tổn thương mà tôi gây ra từ trước đến nay… Nàng đã buồn…đã đau rất nhiều…tôi không muốn nàng phải chịu thêm thiệt thòi gì nữa…vậy là quá đủ rồi…
Mỉm cười, tôi ôm lấy nàng, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng…nàng khẽ cựa mình, lăn sang bên kia, nhẹ nhàng kêu khẽ:
- Ưm…ư…!
- Dậy đi nàng…sáng rồi này! – Tôi mỉm cười.
- Ư…để người ta ngủ thêm một lát…! – Nàng nói bằng giọng ngái ngủ.
- Dậy đi Trang…gần 8h sáng rồi này! – Tôi định gượng ngồi dậy, nhưng nàng đã kéo xuống.
- Ủa…8h sáng rồi à…? – Mai Trang quay sang phía tôi.
- Ừ…muộn rồi đó! – Tôi mỉm cười.
- Hì…giúp em dậy đi…! – Nàng nhõng nhẽo.
- Giúp em…á? – Tôi ngạc nhiên.
Nàng gật gật đầu, cười thật xinh. Tôi bật cười, nói nhỏ:
- Ừ được thôi…! – Nói rồi tôi đứng dậy, vòng qua chỗ nàng đang nằm rồi bế nàng lên… Cô nàng đúng là trẻ con thật…
- Hi…! – Nàng cười khúc khích, ôm lấy cổ tôi rồi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi nụ hôn…
- Em…anh hơi mệt…em ngồi xuống một chút nha…! – Tôi nhíu mày…thấy người khá mệt, chắc là tôi vẫn đang bị ốm.
- Ừa…không sao đâu anh! – Mai Trang ngồi xuống giường, lo lắng đưa tay lên trán tôi.
- Anh vẫn sốt à?
- Chắc anh đỡ hơn rồi! – Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
- Ừa…anh nhớ giữ gìn sức khỏe nha…trời lạnh lắm đó…! – Nàng ôm lấy một bên tai tôi, ngẩng đầu lên phụng phịu.
- Ừ…anh nhớ mà…cả em cũng vậy nhé! – Tôi xoa đầu nàng.
- Vâng…! – Nàng thì thầm rồi tựa vào người tôi.
- Giờ ta bàn kế hoạch nhé! – Tôi thở ra rồi bắt đầu.
- Kế hoạch gì hở anh? – Trang ngạc nhiên hỏi tôi.
- Kế hoạch để hai ta có thể đến được với nhau…mà không bị rành buộc với người còn lại! – Tôi gật đầu.
- Hì…anh chuẩn bị rồi à? Nói em nghe đi!
- Ừm…nhưng trước khi nói…ta nên ăn một chút! Anh đói quá! – Tôi nhìn quanh.
- Anh…ăn gì để em nấu? – Nàng thắc mắc.
- Bọn mình ăn nốt cái bánh hôm qua đi…thế là đủ rồi…! – Tôi cầm cái đĩa bánh mà tối hôm qua mang lên.
- Hì…anh ăn đi…em không đói đâu!
- Hừ…hôm qua em ăn ít…không đói mới lạ…! – Tôi nhăn mặt, cầm lấy một miếng bánh.
- Em…có…nhưng nhường cho anh cái bánh đó…lát em ăn ở trường sau…! – Nàng đỏ mặt thì thầm.
- Em phải ăn chung với anh! – Tôi nhất quyết nói, rồi vòng tay qua người nàng, giơ miếng bánh ra trước mặt nàng…
- Anh…hôm qua anh làm kem dính hết lên mặt em…! – Nàng lắc đầu phụng phịu.
- Anh bảo ăn phải ăn…không cãi…! – Nói rồi tôi đưa miếng bánh lại gần, nàng miễn cường nhắm mắt lại rồi ăn hết miếng bánh đó.
- hu…mặt em dính đầy kem rồi nè! – Trang nũng nịu.
- Hì…! – Tôi bật cười, lấy một tờ giấy ăn rồi lau kem đang dính trên mặt nàng.
- Hứ…giờ đến lượt em! – Nàng cầm một miếng khá to rồi đưa vào miệng tôi…chưa bao giờ tôi thấy bánh lại ngon đến vậy… đó thực sự là một điều kì diệu…
- Ngon lắm…! – Tôi gật gù.
- Thật hở…? Em thấy…! – Nàng ấp úng nói, nhưng tôi đã giơ tay ra hiệu cho nàng đừng nói nữa, rồi mỉm cười.
- Có thể em vẫn còn áy náy về việc này…nhưng với anh…nó thực sự ngon rồi! – Tôi gật đầu nhìn nàng trìu mến.
- Vậy…ạ? – Trang thì thầm.
- Ừm…thật! – Tôi gật đầu.
- Ừa…hi…vậy anh ăn nốt đi nè…!
- Thôi để lát nữa…giờ ta bàn việc nhé! – Tôi lắc đầu, vòng tay kéo nàng vào lòng…
- Dạ…hi…! – Nàng đặt lại miếng bánh lên bàn, ngước nhìn tôi mỉm cười.
- Bây giờ…ta phải giải quyết thằng Minh và Ngọc…! – Tôi thở ra.
- Vâng…! – Nàng thì thầm.
- Về phần em trước nhé…thằng Minh…theo như cách nói của nó hôm qua…nó cũng yêu em…nhưng chắc là em cũng không…nên nó mới cần thời gian để nói chia tay vậy! – Tôi thấy khá khó chịu trong người khi nói đến thằng Minh, nhất là đoạn tôi nói nó yêu nàng…có lẽ là ghen…
- Hì…em mà…em thực sự…! – Mai Trang ngập ngừng.
- Thực sự gì cơ? – Tôi hỏi lại.
- Hì…thực ra em cũng có yêu Minh đâu…!
- Thật à! – Tôi giật mình.
- Anh đừng ghen nha…em không yêu nó đâu…tuy nói là người yêu nhưng thực chất như một người bạn mà thôi! – Nàng trìu mến nhìn tôi.
- Ừm…thế là phần em xong rồi…còn phần anh…! – Tôi bối rối nhìn nàng, biết ý nàng mỉm cười nói.
- Em không trách anh đâu…nhưng đó là điều đã qua rồi mà anh! – Nàng thì thầm.
- Ừm…cảm ơn em…! – Tôi cảm khái nói, thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, cảm giác lâng lâng vì được người mình yêu tin tưởng…
- Hì…không có gì ạ! – Nàng ôm lấy tôi thì thầm.
Tôi xoa nhẹ đầu nàng, thở dài rồi nói:
- Ngọc…theo như hôm qua anh thấy thì…Ngọc cũng yêu anh…! – Tôi chợt ngừng lại khi thấy nàng nhăn mặt.
- Em ghen à? – Tôi nhẹ véo má nàng một cái.
- Hì…vâng…nhưng anh nói tiếp đi! – Nàng mỉm cười rồi đẩy đẩy vào tay tôi.
- Ngọc cũng yêu thằng Minh nữa…không hiểu thế nào nữa…nhưng anh đã quyết định rồi!
- Quyết định gì vậy anh? – Nàng hỏi, dù tôi biết thừa là nàng đã đoán được câu trả lời.
- Anh…sẽ chia tay với Ngọc…còn em…chia tay với thằng Minh…!
- Hì…bao giờ thì thực hiện hở anh?
- Ừm…theo em thì bao giờ nên làm? – Tôi nhìn thẳng vào nàng.
- Hì…theo em…ta nên làm ngay hôm nay đi anh…! – Nàng ngẩng đầu lên, dịu dàng nói.
Tôi nhíu mày suy nghĩ. Không phải là tôi không muốn chia tay ngay hôm nay…tôi muốn ở bên nàng sớm được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu… Nhưng cái chính là tôi cũng nghĩ đến người kia… Họ cũng yêu chúng tôi…với lại giờ cũng sắp hết học kì rồi…nếu chia tay ngay bây giờ…hoàn toàn có thể ảnh hưởng đến việc học của hai người…tôi không thích điều đó một chút nào…
Chỉ còn một tuần nữa là bắt đầu thi học kì…tôi cũng chưa muốn chia tay ngay…sợ làm ảnh hưởng đến người kia…
Với lại nếu chia tay ngay hôm nay, thằng Minh và em Ngọc sẽ biết ngay tôi là đứa khởi xướng vụ này, vì tôi đã nhìn thấy hai người họ tình cảm với nhau… Điều tôi lo là thằng Minh…nó đang yêu Trang mà…sau khi chia tay không cẩn thận nó lại làm hại nàng thì… Tôi biết nó không từ bất cứ việc gì… Vì vậy, tôi thở dài rồi nói:
- Trang…anh nghĩ thế này…!
- Gì ạ? – Nàng thắc mắc.
- Có lẽ…ngay hôm thi học kì xong…ta sẽ nói lời chia tay với người kia…!
- Ơ…sao lại phải đợi lâu vậy ạ? – Nàng ngạc nhiên, nhưng tôi đã cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn dài…cảm giác thật tuyệt vời…
Rời nhau ra, tôi thì thầm:
- Em có tin anh không?
- Dạ…tất nhiên rồi ạ! – Mai Trang ngả vào lòng tôi nói nhỏ.
- Ừm…vậy em sẽ đợi anh chứ?
- Dạ…tất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




