|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
– Tôi nhăn mặt.
- Thằng Minh kéo em Ngọc của mày xuống catin mà mày vẫn thấy bình thường à? – Nó ngạc nhiên.
- Bạn bè mà…đâu cần phải lo lắng…! – Tôi ám chỉ cả hai người họ…không riêng gì thằng Minh…nhưng chắc mấy đứa bạn tôi cũng chỉ nghĩ là tôi đang nói đến thằng Minh…
- Hừ…mày không cẩn thận…nó sẽ sớm chia tay mày thôi!
- …..! – Tôi nhún vai rồi bước xuống chỗ ngồi.
- Cẩn thận không quay lại hội F.A đấy! – Nó lo lắng.
- Mày yên tâm…không đến nỗi đó đâu! – Tôi mỉm cười.
Một lát sau, khi tôi đang ngồi học bài thì em Như Ngọc đi lên lớp, trông em ấy có vẻ vui vui… Ngồi xuống cạnh tôi, em ấy mỉm cười nói:
- Hì…xuống catin vui thật!
- Ừm! – Tôi ậm ừ.
- An…nhất định không bỏ qua cho mình hả…? – Em ấy nhíu mày.
- Cái đấy cần thời gian…Ngọc nghĩ mình dễ dàng vượt qua sao? – Tôi vờ hậm hực nói.
- Với An điều gì chẳng dễ…! – Em Ngọc nhún vai đáp.
Tôi im lặng không đáp… Cảm thấy hơi khó chịu một chút…nhưng nghĩ tới Trang…tôi lại thở dài…
Trong giờ học, cả lớp đang yên lặng nghe giảng thì… Tiếng chuông điện thoại của tôi chợt đổ liên hồi… Giật mình, tôi vội vàng cúi xuống tắt ngay cái điện thoại…nhưng hậu quả nó để lại là:
- Em nào bật điện thoại trong giờ học vậy? – Cô giáo nhướn mày lên nhìn quanh lớp.
- Dạ…bạn An cô ơi! – Tôi giật mình…là Như Ngọc vừa nói…
- An…đứng dậy…! – Cô giáo gọi tên tôi.
- Dạ…! – Tôi run run đứng dậy, nhưng lo lắng về hình phạt thì ít mà bực về em Ngọc thì nhiều… – Có đúng là điện thoại của em không? – Cô hỏi.
- Dạ…vâng…! – Tôi gật đầu dứt khoát.
- Em không tắt điện thoại à? – Cô nhíu mày.
- Dạ…vâng…em quên…! – Tôi gãi đầu, còn em Ngọc lẩm bẩm…
- Quên gì mà quên…chắc lại nhắn tin với em nào chứ gì…tôi lạ gì ông? – Em ấy nói đủ to để cho cả dãy bàn của tôi nghe được…cả bọn phá ra cười…cô cũng mỉm cười rồi nhìn tôi nghiêm giọng…
- Em…như vậy là không được đâu…lần sau mà còn tái phạm thì vào sổ đấy…giờ em ngồi xuống đi! – Cô cảnh cáo.
- Dạ…em xin lỗi cô! – Tôi bối rối ngồi xuống, em Ngọc ở bên lại nói to như lúc nãy…
- Cô cho bạn ấy vào sổ cho chừa…au! – Em ấy đang nói thì bị một quyển sách từ đâu bay tới đập thẳng vào mặt. Ngọc ôm lấy mặt nhăn nhó vì đau…
- Trang…em làm gì vậy? – Cô ngạc nhiên.
- Dạ…em xin lỗi cô…! – Mai Trang đáp.
- Lát cô phải ghi em vào sổ đầu bài thôi…ném sách trong giờ là sao? – Cô lắc đầu nhìn nàng.
- Dạ…! – Nàng buồn bã đáp.
Tôi biết là nàng đã cố tình ném cả quyển sách vào mặt Như Ngọc sau khi em ấy tiếp tục chế giễu tôi… Tôi lại để nàng phải chịu thiệt thòi nữa rồi… Cơn tức giận với em Ngọc ngày càng tăng lên…sao hồi trước tôi thấy em ấy dễ thương như vậy mà bây giờ khó chịu đến vậy…
- Sao lỡ tay không vào đứa nào lại đi vào mình…đồ…! – Em Ngọc định nói xấu nàng câu gì đó, đến lúc này thì tôi không kiềm chế được nữa, đập xuống bàn một cái thật mạnh…
- Dẹp đi…đừng có mà nói nữa…! – Tôi gằn giọng, ánh mắt tóe lửa nhìn em ấy.
Cả lớp im lặng, nín thở theo dõi chúng tôi… Em Ngọc không vừa, phản pháo ngay:
- Mình nói thì ảnh hưởng gì đến cậu không mà cậu đập bàn với đập ghế như vậy!
- Cậu…! – Tôi hằm hè, nếu em ấy không phải con gái thì tôi đã đánh từ lâu rồi…
- Thôi ngay…cả hai anh chị ra khỏi lớp cho tôi…lát nữa tôi ghi sổ cả hai…làm loạn giờ học…! – Cô chỉ tay ra ngoài cửa, hai chúng tôi không hẹn mà cùng rời khỏi chỗ ngồi và đi thẳng ra bên ngoài…
Tôi dựa người vào tường, khoanh tay nhìn xuống dưới đất…cơn tức giận vẫn chưa chấm dứt…
- Anh…đừng…! – Nàng lo lắng nói.
- Bọn mình ra sau trường đi…mỗi đứa đi một hướng…! – Tôi cố lấy lại bình tĩnh, nói thật nhanh rồi bước vội đi…
Ra đến sau trường, tôi tức giận đứng lặng đi…nhìn thẳng xuống đất. Rất nhẹ nhàng, nàng vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau…đầu nàng tựa vào vai tôi, thì thầm:
- Anh…đừng giận Ngọc làm gì…!
- Em có biết nó nói xấu em không…! – Tôi gằn giọng đáp.
- Em biết…nhưng anh đừng đánh mất bản thân mình như vậy! – Nàng thì thầm thật khẽ.
- ……!
- Em biết anh giận lắm…nhưng đừng làm mất hình ảnh của mình trong lòng người khác…! – Mai Trang run run nói.
- ……!
- Nếu anh vẫn còn giận…có thể trút giận lên em…em sẵn sàng chịu…chỉ cần anh đừng như vậy…em không thể chịu được khi thấy anh như vậy…! – Nàng ôm chặt lấy tôi.
Cơn giận của tôi chợt biến mất hẳn khi nghe những điều nàng vừa nói… Thương nàng quá…nàng yêu tôi nhiều đến như vậy…làm sao tôi có thể giận được nữa chứ… Xoay người lại, tôi vòng tay ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về:
- Anh xin lỗi…anh xin lỗi…!
- ……! – Trang im lặng, nàng cũng ôm chặt lấy tôi.
- Anh…không biết có chịu nổi nữa hay không…nhưng anh vẫn sẽ đợi đến lúc đó…! – Tôi thì thầm…không phải vì tôi lo cho Ngọc nữa…em ấy đã khiến tôi vô cùng khó chịu rồi…mà là thằng Minh…nó vẫn
còn yêu Trang…nếu nàng chia tay nó…nó sẵn sàng làm hại nàng… Tôi có thể nói chắc điều đó…
- …..! – Nàng im lặng.
- ….cảm ơn em vì vụ ném sách…anh cũng thấy đỡ bực hơn…!
- Hì…không có gì đâu anh! – Nàng mỉm cười.
- Em có buồn không nếu bị vào sổ? – Tôi lo lắng cho nàng mà quên mất là tôi cũng bị ghi vào sổ.
- Hì…có anh vào chung rồi…em không thấy buồn nữa…! – Nàng ôm lấy tay tôi thì thầm.
- Hừ…thế hóa ra em cầu cho anh vào sổ à? – Tôi vờ nhíu mày.
- Không…em không có ý đó…! – Nàng vội vàng lắc đầu ngay.
- Ừm…! – Tôi thở dài.
- Giờ lên lớp nha…lát nữa về gặp anh sau! – Nàng hôn nhẹ lên má tôi một cái rồi đi lên lớp, còn tôi thì đứng ngẩn
ngơ trước nụ hôn đầy bất ngờ của nàng…
Và rồi tôi mỉm cười…nàng…đúng là thiên thần của anh…!
CHƯƠNG 69
- Tao đã bảo mà…! – Thằng Thắng vỗ vai tôi an ủi.
- Ừm…mày nói đúng! – Tôi vờ thểu não.
- Nó đã có ý với thằng Minh rồi…mày biết mà còn cố phủ nhận là sao? – Nó thở dài.
- Ừm…chẳng hiểu sao em nó lại đối xử với tao như vậy nữa…!
- Tao không hiểu nổi…thằng Minh đã làm gì mà khiến cả hai em ấy đều xa lánh mày như vậy chứ! – Nó suy nghĩ.
- Kệ thằng đó đi…cái tao lo giờ là Ngọc…! – Tôi lắc đầu, đưa mắt nhìn Ngọc.
Em ấy vẫn cười nói với bạn mình một cách thản nhiên, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Rồi bất chợt em ấy nhìn về phía tôi, ánh mắt lạnh lùng…như tôi là một người xa lạ vậy… Tôi thở dài…chuyện này chẳng đi đến đâu cả…kéo dài thêm chỉ khiến tôi mất thời gian vào em ấy… Có lẽ tôi nên chủ động nói lời chia tay…cảm giác của người chủ động…sẽ dễ chịu hơn so với người nghe điều đó…
Còn quả cầu pha lê tôi đi làm để tặng em ấy…giờ nó chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa… Nhưng tôi đã từng quyết tâm mình phải tặng quà…thì tôi cũng nên tặng em ấy…dù chỉ là bạn của nhau…
Đi ngang qua Mai Trang, tôi nói thầm:
- Lát nữa…em ở lại vài phút…!
- Vâng! – Nàng gật đầu.
Vừa ngồi xuống ghế, Như Ngọc đang quay sang, lạnh lùng nói:
- Lúc nãy…cậu đi đâu mà không đứng phạt?
- Mình…xuống dưới nhà có chút việc…có gì không? – Tôi thản nhiên nói.
- Cậu không chịu đứng phạt mà lại xuống dưới nhà ngồi à?
- Ừm…có sao đâu?
- Mình sẽ nói với giáo viên về điều này đấy! – Em ấy khó chịu nói.
- Kệ cậu…muốn làm gì thì làm…mình chán rồi! – Tôi thở dài, cầm quyển sách lên.
- Hừ…đừng hòng thoát tội…! – Như Ngọc nói một câu mà tôi chỉ muốn đấm cho em ấy một cái…khó chịu không thể tưởng tượng được…nhưng tôi vẫn phải ngồi im lặng…vờ như không nghe thấy gì…
Giờ học trôi qua một cách nặng nề…cả hai đứa không nói với nhau lời nào…đến mượn đồ dùng tôi còn thấy rất khó chịu…
- Thế này thì tặng quà làm gì nữa! – Tôi bực bội nghĩ thầm.
Tuy vậy, hết giờ, tôi vẫn ở lại cùng với Mai Trang… Đợi cả lớp ra hết bên ngoài rồi…nàng lại gần tôi, lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì vậy anh?
- Anh định nói với em điều này…! – Tôi bối rối nói.
- Điều gì hở anh?
- Em…nhớ lần ta gặp ở quán café không?
- Dạ…có ạ! – Nàng ngoan ngoãn đáp.
- Em nhớ ý định của anh là tặng cho Ngọc quả cầu tuyết không…!
Nàng gật nhẹ đầu, ánh mắt chợt buồn hẳn đi… Biết ý, tôi vội nói ngay…
- Giờ đã khác rồi…anh sẽ tặng cho em quả cầu đó…! – Tôi mỉm cười…
- Thật ạ? – Nàng tròn
mắt nhìn tôi.
- Thật…! – Tôi bật cười nhìn nàng đang sững người vì bất ngờ…
Và…nàng ôm chầm lấy tôi, bật khóc….
- Huhu…cảm ơn anh…em hạnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




