watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9890 Lượt

tuy không biết nguyên nhân là gì nhưng bản thân đãbị lợi dụng… Nếu quả thực như vậy thì anh không muốn bị người ta lợi dụng trắngtrợn như vậy…
Anh bắt đầu nảy ra ý nghĩ xấu, nhìn cái gì cũng suynghĩ miên man, chiếc váy dài màu xám nhạt bó sát mông, đường cong ở eo và ngựcrất hoàn hảo, bờ môi căng mọng, ngón tay dài trắng mịn, anh chỉ mong biến thànhchiếc váy màu trắng trong tay cô…
Anh ta đang chìm đắm trong tưởng tượng thì bỗng nhiênPhong Bình cất tiếng nói: “Anh vẫn ổn chứ?”
Anh ngây người, nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Hả?”
Phong Bình nói với giọng đầy nghi ngờ: “Mặt anh đỏkìa, hay là anh sốt rồi?”
Đường Ca Nam khó khăn nuốt nước bọt, lấy giọng rồicười gượng và nói: “Không. Ôi, bây giờ mới là mùa đông mà em đã mua váy mùa hèrồi?”
“Những thứ này không phải em mua, người ta tặng”. Nóixong Phong Bình ném hai chiếc váy về phía anh ta và nói: “Treo lên giúp em”.
“Ai tặng?” Đường Ca Nam đỡ lấy hai chiếc váy, ngồi imbên giường không nhúc nhích, gượng gạo hỏi lại.
“Dĩ nhiên là nhà thiết kế rồi, con ai nữa?” Phong Bìnhphì cười.
Đường Ca Nam lập tức tỉnh ngộ, thỉnh thoảng Đường MinhTuyên cũng gặp những chuyện như thế này. Anh treo quần áo lên rồi nói: “À,Jennifer muốn gặp em”.
“Bà ta nói có chuyện gì sao?”
“Bà ta chỉ bảo muốn gặp em, trước đây bà ta chưa gặpem sao?”
“Chưa, nhưng có nhìn ảnh, biết được số đo của em”.Phong Bình mỉm cười: “Anh cho bà ta xem ảnh đính hôn của chúng ta, bà ta nóigì?”
Đường Ca Nam cố tình nhăn nhó rồi nói với giọng điệuhết sức ấm ức: “Bà ta vô cùng kinh hoàng, rõ ràng không biết anh là thằng nhànghèo chui ra từ xó xỉnh nào…”
Phong Bình cười ha hả: “Vậy sau này em nuôi anh làđược mà”.
Đường Ca Nam gật đầu lia lịa, “Tốt quá. Đàn ông bọnanh dốc sức vì con gái các em mấy nghìn năm, lẽ ra phải được nghỉ ngơi từ lâurồi. Em không biết hàng ngày anh phải khổ sở thế nào…” Anh ta nói rồi lại nằmxuống giường, than thở: “Trên báo thường đả kích lối sống xa hoa của nhữngngười giàu có, đó là vì họ kiếm tiền khổ sở, không xa hoa thì quả là có lỗi vớimình, đời người ngắn ngủi”.
Giọng điệu ấy giống hệt Bính Thần, Phong Bình nghe màkhông nhịn được cười. Đang định nói gì đó thì dưới nhà thông báo đến giờ ăncơm, thế là cô treo mấy bộ quần áo vào trong tủ, sau đó vào phòng vệ sinh rửatay, cùng Đường Ca Nam xuống dưới ăn cơm.
Vì có Lục quản gia đứng cạnh hầu hạ nên cô cố tình tỏra hết sức thân mật với Đường Ca Nam, không ngừng gắp thức ăn cho anh.
Đường Ca Nam vui ra mặt, anh cũng không ngừng gắp thứcăn cho cô.
Sự thân mật của hai người khiến Lục quản gia thực sựlo lắng, bà ta không ngờ lần này Phong Bình quay về, tình cảm với Đường Ca Namlại tiến triển nhanh đột ngột như vậy, đây không phải là điềm lành.
Cảm giác bị đe dọa ngày càng lớn hơn nhưng trong lòngcảm thấy rất không phục.
Bà ta rất biết hầu hạ người khác, làm việc hai chụcnăm, kinh nghiệm phong phú, nên cũng bắt đầu kén chọn đối tượng phục vụ. Nhữngngười giống như Phong Bình, không biết chừng xuất thân còn chẳng bằng mình,hoàn toàn không thể lĩnh hội được tinh túy trong cách phục vụ của bà ta – ví dụmón bánh trên bàn mà bà đã cất công nướng cẩn thận, vậy mà khi cô ta ăn, nétmặt giống như ăn đồ ăn vặt ở quán ven đường vậy, thật là tùy tiện, không có chútnghệ thuật thưởng thức nào, đúng là không còn gì để nói.
Đúng là phí hoài phí hoài!
Lục quản gia chỉ biết nén nỗi tức giận sục sôi tronglòng để dạ dày và ruột gặm nhấm. Sau này bà ta sẽ phải đối mặt với bà chủ nhưthế này, chắc là bà ta sẽ ức chết mất.
Không được, tuyệt đối không được.
Bà ta không thể ngồi chờ chết được, phải chủ động tấn công.

Chương 12 : Ai hiểu tấm lòng của kẻ phong lưu

Thực ra, người tò mò không chỉ có một mình Lục quảngia, Đường Minh Tuyên còn tò mò hơn bà ta. Cô ta cũng không biết rằng vì sao bàngoại lại thay đổi thái độ, hơn nữa lại giữ kín chuyện tối hôm ấy, không hé lộmột lời. Vì thế vừa nghe tin Phong Bình quay về, ngày thứ hai cô ta đã đến thámthính tình hình.
Chiêu bài của cô ta là hẹn Phong Bình đi dạo phố, nóilà hàng quần áo nổi tiếng ở phố Trung Hoàn có hàng mới về, cô ta muốn đi xem,biết Phong Bình rất sành về thời trang nên muốn mời cô tư vấn.
Thế là Phong Bình cùng cô ta đi dạo phố.
Đường Minh Tuyên vừa lái xe vừa hỏi Phong Bình: “Mấyhôm trước chị đi đâu vậy?”
Phong Bình đáp: “London”.
“Chị đi du lịch à?”
“Không, đi họp”.
“Đi họp?” Đường Minh Tuyên tỏ ra rất ngạc nhiên, “Chị,chẳng phải chị không đi làm sao?”
“Có, chỉ có điều công việc khá tự do”.
“Ồ”.
Mới nói chuyện đã nhận được câu trả lời đáng ngạcnhiên khiến Đường Minh Tuyên cảm thấy hơi hụt hẫng. Nhưng vì cô chịu ảnh hưởngcủa nền giáo dục phương Tây, không quen dò hỏi chuyện riêng tư của người khácnên câu chuyện dừng lại ở đó.
Một lúc sau hai người vào cửa hàng quần áo, dưới sựtiếp đón nhiệt tình của nhân viên, Đường Minh Tuyên mặc thử trang phục mùa xuânmới nhất của nhà thiết kế Michael ở Paris, nhân tiện bảo Phong Bình chọn hai bộquần áo mặc thử. Phong Bình mỉm cười từ chối, sau đó liếc nhìn giá quần áo.Đường Minh Tuyên tưởng rằng cô chê đắt nên không khỏi nhăn nhó: Lẽ nào cô takhông dùng thẻ tín dụng của anh hai sao?
Đi đi lại lại hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũngmua xong quần áo, hai người đến quán cà phê cạnh đó uống trà, nói đông nói tâymột hồi, Đường Minh Tuyên không kiềm chế được tò mò, trực tiếp hỏi: “Có mộtbuổi tối, bà em tìm chị, hai người đã nói chuyện gì?”
Phong Bình cười: “Mới nói được vài câu, bà đưa cho tôimột tấm ngân phiếu, bảo tôi rời xa anh Nam, tôi không đồng ý”.
Đường Minh Tuyên cũng có thể đoán được những điều đó,cô muốn biết chút gì đó đặc biệt hơn.
“Thế thôi à? Không có gì khác à?”
“Không có gì khác”. Phong Bình uống một ngụm hồng tràrồi hỏi lại: “Sao bỗng nhiên em lại hỏi điều đó?”
“Không có gì”. Đường Minh Tuyên cũng cười: “Em chỉmuốn hỏi thế thôi mà”.
Phong Bình cũng nghi ngờ: Lẽ nào Đường Minh Tuyên vẫnchưa biết thân phận của mình? Đường Trạm không nói cho cô ta biết sao?
Đường Minh Tuyên không nhận được câu trả lời mà mìnhmuốn, lại thấy Phong Bình nghi ngờ, đành phải cúi đầu uống trà. Thực ra PhongBình cũng rất tò mò về chuyện nhà họ Đường, đặc biệt là ba cậu con riêng kia,nhưng có lẽ đây là điều cấm kỵ của người ta, không tiện hỏi trực tiếp. Thế làhai người đều chuyên tâm uống trà.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên Đường Minh Tuyên nói: “Lầnnày anh hai rất có mắt nhìn người”.
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.
“Trong số những người bạn gái trước đây của anh ấy,chị là người đặc biệt nhất, không lấy lòng bất kỳ người nào”.
“Cảm ơn”. Phong Bình nói lời cảm ơn rồi mỉm cười, uốngtrà.
Đường Minh Tuyên mỉm cười, đang định nói gì đó, bỗngnhiên ánh mắt hướng về phía sau cô, nét mặt có vẻ ngạc nhiên. Phong Bình hướngtheo ánh mắt của cô ta, quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặcchỉnh tề đang đi về phía họ, chính là An Duyệt Sinh.
Anh ta bước nhanh đến trước bàn, nhẹ nhàng gật đầu vớiĐường Minh Tuyên, sau đó mỉm cười với Phong Bình và nói: “Tôi gặp khách hàng ởtầng trên, thấy cô ở đây nên qua chào một tiếng”.
Phong Bình không có chuẩn bị gì, bỗng nhiên gặp anh tanên không biết phản ứng thế nào, chỉ mỉm cười.
Đường Minh Tuyên tinh tế liếc nhìn hai người, sau đónhìn An Duyệt Sinh, khuôn mặt của anh ta khá tuấn tú, đôi mắt phượng dài, ẩnchứa vẻ gì đó rất dịu dàng, còn Phong Bình tuy mỉm cười nhưng ánh mắt có gì đókhang khác.
Vì không có nhiều chủ đề để nói với Phong Bình nên côta đã sớm muốn viện cớ đi trước, bây giờ lại thấy tò mò, nhìn Phong Bình vàhỏi: “Anh đây là…”
Phong Bình đặt cốc xuống, giới thiệu với cô: “An DuyệtSinh”.
Đường Minh Tuyên thấy cái tên này quen quen nhưng bỗngchốc không thể nhớ lại được là mình đã nghe thấy ở đâu.
Phong Bình tiếp tục giới thiệu Đường Minh Tuyên: “Côấy là em gái của Đường Ca Nam”.
An Duyệt Sinh mỉm cười với Đường Minh Tuyên: “Xin chàocô Đường”.
Đường Minh Tuyên khẽ gật đầu.
An Duyệt Sinh nói: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền haingười, tôi muốn mượn chút thời gian của cô Phong, không biết có tiện không?”Câu cuối cùng là nói với Phong Bình.
Anh ta nói rõ ràng thẳng thắn như vậy, Đường MinhTuyên đành phải kìm nén trí tò mò rồi từ biệt trước. Đến tận lúc lái xe ra khỏiTrung Hoàn, cô ta mới chợt nhớ ra. An Duyệt Sinh, thời gian trước họ bí mật tìmngười điều tra Phong Bình, Lục quản gia đã từng nhắc đến cái tên này, nói làanh ta đã từng tặng hoa cho Phong Bình, lẽ nào họ có quan hệ sâu sắc hơn?
An Duyệt Sinh ngồi xuống chỗ của Đường Minh Tuyên, chỉnhìn Phong Bình mà không nói gì. Ba năm nay, anh đã tưởng tượng cảnh tượng nàykhông biết bao nhiêu lần, bây giờ điều đó đã trở thành sự thực, nhưng lại quênmất lời mở đầu.
Từ khi anh ta tặng hoa, Phong Bình đã mơ hồ hiểu đượcý của anh ta.
Thực ra, cô không bận tâm đến việc đối diện với anh,chỉ có điều hai người đã không còn gì để nói thì gặp nhau để làm gì? Lẽ nàocùng nhau hồi tưởng lại những ký ức đã qua? Tuy cô cũng tin rằng trên thế giớinày có những đôi tình nhân chia tay rồi vẫn có thể làm bạn của nhau, nhưng bảnthân

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT