watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9893 Lượt

cô, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc cô không có ý nghĩ và dự định ấy.
Cả hai cùng im lặng một lúc lâu An Duyệt Sinh mới nói:“Anh đã tìm em”.
Phong Bình cười và nói: “Em biết, em nhìn thấy tinnhắn tìm người trên báo”.
“Dù thế nào đi nữa, dù anh có gì sai thì em cũng khôngnên bỏ đi như thế, hành động ấy của em thực sự rất không đạo đức”.
“Em rất xin lỗi”.
An Duyệt Sinh lại im lặng.
Thái độ ấy của cô khiến anh có chút ngạc nhiên, khônggiải thích với anh cũng không thanh minh cho mình, cô thực sự đã thay đổi rồi.Trước đây anh nói cô hai câu, cô không thấy ấm ức thì vội giải thích ngay, vìsao bây giờ lại hờ hững như vậy?
Anh khẽ ho một tiếng rồi nói: “Trước đây em… không thếnày”.
“Trước đây em thế nào?”
“Ha ha”, An Duyệt Sinh khẽ cười hai tiếng, thực ra anhcũng không hiểu rõ lắm về chuyện trước đây, chỉ có điều thái độ của Phong Bìnhvới anh thay đổi, trong lòng cảm thấy hụt hẫng nên không kìm được nhắc lạichuyện đã qua.
“Bây giờ em chín chắn hơn nhiều rồi”.
“Ba năm rồi mà”.
Phong Bình mỉm cười, bưng cốc trà lên uống một ngụm.Trà đã nguội, vừa đắng vừa chát. Cô cũng không kìm được, trong đầu bỗng hồitưởng lại trước đây mình như thế nào. Nhưng những ký ức ấy đã chìm xuống nước,chảy về phía trước, sóng nước gập ghềnh, không nhìn rõ được.
Cô đã từng tưởng rằng, anh không yêu cô là chuyện xótxa nhất trên đời này.
Về sau cô phát hiện mình cũng không yêu anh, đó mới làchuyện xót xa nhất trên đời này.
An Duyệt Sinh thấy cô ngồi ngay trước mặt, đầu hơi cúixuống, miệng khẽ mỉm cười. Thời gian dường như rất “thiên vị” cô, năm tháng chỉnhẹ lướt qua người cô, êm dịu, nhẹ nhàng, dường như không để lại chút vết tíchnào. Nếu nhất định phải nói là có thì đó là sự tao nhã mà năm tháng đã gọtgiũa, mài mòn.
Anh không kìm được, thầm than thở trong lòng: Mộtngười như thế này, sao năm ấy anh lại nỡ từ bỏ cơ chứ, đúng là phải khâm phụcbản thân mình.
“Mấy năm nay em đều ở Thánh Anh à?”
“Không”. Phong Bình nói xong ngừng lại một lát, thấyanh ta không nói gì, lại bổ sung thêm một câu: “Ở trong nước rồi lại ra nướcngoài, năm ngoái mới quay về”.
“Quay về bao lâu rồi?”
“Khoảng hơn nửa năm gì đó”.
“Anh nhìn thấy ảnh của em trên báo, ảnh đính hôn củaem và Đường Ca Nam…” An Duyệt Sinh ngừng một lát, cười gượng gạo, “Nói thật,lúc ấy anh thực sự cảm thấy ngạc nhiên”.
“Ha ha”. Phong Bình thản nhiên cười một tiếng rồi nói:“Thực ra em cũng rất ngạc nhiên”.
Ý cô muốn nói là mình nhất thời kích động nên đã nhậnlời cầu hôn của anh ta, biến một trò đùa có thể cho qua thành một chuyện lớnnhư vậy, bây giờ xem ra vẫn có xu hướng tiếp tục. Nhưng An Duyệt Sinh lại nhầmtưởng rằng ý của cô là giấc mộng hão huyền được bước chân vào nhà giàu naythành hiện thực nên gật đầu, tỏ ra rất hiểu cô.
“Anh thấy mừng thay cho em”.
“Cảm ơn, em cũng mừng thay cho anh”. Phong Bình nhìnanh chân thành và nói: “Thật đấy, anh là người có tài, chỉ là không tìm đượckhông gian để phát triển. Em biết lúc ấy anh rất chán nản, rất đau khổ, bây giờthành công rồi, em thực sự mừng thay cho anh”.
An Duyệt Sinh không ngờ cô lại nói những lời ấy, hoàntoàn không có chuẩn bị, bỗng chốc thấy rối bời, cảm thấy lòng chua chát nên vộiquay đầu về phía cửa sổ.
Thì ra cô biết điều đó. Anh cứ tưởng cô không hề quantâm đến anh. Hồi ấy anh đang ở trong thời kỳ đau khổ nhất của cuộc đời, đangquá độ từ một chàng thanh niên ngây thơ thành một người đàn ông chín chắn, lýtưởng và nhiệt tình bị hiện thực tàn khốc mài mòn, từng bước từng bước học cáchthỏa hiệp với xã hội. Lúc ấy, ngay cả bản thân mình anh cũng thấy vô cùng cămghét, dĩ nhiên cũng không có khả năng gánh vác một gia đình, không phải vì anhkhông yêu cô mà vì họ không gặp nhau đúng lúc.
Anh không nói gì, Phong Bình cũng chỉ lặng lẽ ngồinhìn cốc trà, nó đã thực sự nguội hẳn, biến thành màu gỉ sắt đắng chát, chỉnhìn màu sắc ấy thôi cũng đủ khiến người ta thấy miệng đắng ngắt.
Trong tĩnh lặng, điện thoại của An Duyệt Sinh bỗng đổchuông.
Anh rút điện thoại ra nhìn rồi nói với Phong Bình:“Anh nghe điện thoại”.
Phong Bình gật đầu.
Anh bước sang một bên nghe điện thoại, một lúc sauquay lại nói là công ty có chút việc, cần phải quay về xử lý.
Phong Bình gật đầu.
Nhưng An Duyệt Sinh vẫn chưa đi, anh hỏi: “Anh muốngặp em một lần nữa, có được không?”
Phong Bình hơi ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.
Anh nói tiếp: “Anh còn nhiều điều muốn nói với em”.
Phong Bình gật đầu và nói: “Được, em cũng có vài điềumuốn nói với anh”.
An Duyệt Sinh đưa cho cô tấm danh thiếp: “Trên đó cósố điện thoại của anh”.
“Ok”.
“Vậy anh đi trước đây”.
Phong Bình gật đầu.
Sau khi An Duyệt Sinh đi, cô ngồi ở đó một lúc, nghexong bản piano du dương rồi mới đứng dậy ra về.
Phố Trung Hoàn nằm ở trung tâm thành phố Thánh Anh,cách khách sạn Thời Quang hai quãng phố đi bộ. Cô nhìn đồng hồ, hơn bốn giờchiều, vẫn còn một chút thời gian nên quyết định qua bên đó.
Vì mới gặp lại người yêu cũ nên trong lòng có chútphiền muộn.
Những năm tháng đã qua, dù là vui vẻ hay đau khổ, chỉcần cho nó sống lại trong hồi ức thì trí nhớ sẽ tự động cắt bỏ đi những phầnkhông hay, sự cách biệt về thời gian cũng tạo cho nó những vầng ánh sáng dịunhẹ, giống như phong cảnh trong một bức tranh cổ xưa, nhìn thì rất đẹp nhưng cóchút gì đó mờ ảo, xa vời.
Cô vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ, đến khách sạn ThờiQuang từ lúc nào không biết, không ngờ Phương Quân Hạo cũng quay về, đúng làniềm vui bất ngờ.
Sau một hồi hàn huyên, anh ta hí hửng cho cô xem nhữngtác phẩm nhiếp ảnh của mình.
Phong Bình giở ra xem, không phát hiện bức nào đặcbiệt “chấn động” nên không hề khách khí đưa ra nghi vấn: “Quân Hạo, không phảicậu ngộ nhận giữa hứng thú với nhiếp ảnh và sở trường của mình chứ?”
“Cái gì?” Phương Quân Hạo chau mày.
“Giống như viết văn ấy, có người tưởng rằng mình thíchviết văn thì nhất định viết được những tác phẩm hay. Có phải cậu cũng vậykhông, ngộ nhận giữa hứng thú sở thích với tài năng thiên bẩm, tưởng rằng mìnhthích là có thể chụp được những tác phẩm xuất sắc?”
“Phong… Bình!” Phương Quân Hạo không thể kiềm chếđược, giật lại cuốn album tuyệt đẹp rồi hét lên: “Không có khả năng thưởng thứcnghệ thuật, không có con mắt nghệ thuật, lại còn nghi ngờ khả năng chuyênnghiệp của tôi, cậu sỉ nhục người quá đáng rồi đấy…”
Anh ta không hề chú ý đến phong độ của mình mà bấtlịch sự đuổi khách: “Cậu đi ra, mau mau đi đi”.
Phong Bình vỗ tay và nói: “Được thôi, bây giờ tôi sẽđi nói với chú Phương là cậu không có tài năng nhiếp ảnh gì cả, vẫn hợp vớiquản lý khách sạn hơn”.
Phương Quân Hạo vội vàng thay đổi thái độ, cười trừ vànói: “Nữ hoàng của tôi ơi, bề tôi nhất thời lỡ lời, tội đáng muôn chết, xinngười hãy tha cho bề tôi”.
Phong Bình phì cười: “Xem cậu kìa, làm gì mà căngthẳng thế, tôi đi tính sổ sách với chú Phương…”
Phương Quân Hạo toát mồ hôi hột: “Cung kính tiễn nữhoàng”.
Phong Bình đã quá quen với trò đùa này rồi, cô khôngthèm để ý đến anh ta mà đi thẳng vào phòng làm việc của Phương Bá Thao, tìm ôngta tính toán sổ sách. Tuy trên danh nghĩa khách sạn Thời Quang đã thuộc về nhàhọ Phương, chỉ có điều chủ tịch Phương cổ hủ, bảo thủ vẫn muốn tuân theo quyđịnh, báo cáo lên trên.
Cô bước vào phòng làm việc, lấy chiếc kẹp ngân phiếutrong túi, đặt một tập cuống phiếu lên bàn làm việc.
Phương Bá Thao cầm tập cuống phiếu rồi lật ra xem, ôngcười và nói: “Số tiền này ít hơn hai số 0 so với dự đoán của tôi, khá lắm, biếttiết kiệm rồi”.
Phong Bình phì cười: “Chú Phương, chú quên rồi sao,cháu đã tìm được phiếu cơm dài hạn, hai số 0 ấy do Đường Ca Nam trả”.
Phương Bá Thao đập tay vào đầu, tỏ ý đầu óc hồ đồ, sauđó cười và nói: “Thực sự chú vẫn chưa nghĩ đến điều đó, con gái nhà họ Phongcũng biết tiêu tiền của đàn ông…”
Phong Bình cười rất tươi rồi nói: “Khi con gái tiêutiền của đàn ông, nhất định không được ngần ngại, vì cơ hội như thế này khôngcó nhiều, hơn nữa nhà họ Đường cũng rất giàu có”.
Phương Bá Thao cười, cất cuống phiếu vào ngăn kéo, sauđó bỗng chợt nhớ ra chuyện gì đó, đứng dậy đi đến chỗ két bảo hiểm lấy một tờbáo đưa cho cô, “Cái này giữ lại cho cháu, không biết cháu xem chưa?”
Phong Bình cầm lên xem, là số báo của mấy hôm trước,Jennifer và hai chị em nhà họ Chu trong bức ảnh hoành tráng.
Cô mỉm cười và nói: “Cái này cháu vẫn chưa xem…” Nói xongcô cúi xuống đọc.
Đại ý của bài báo là: Jennifer nhận lời phỏng vấn củađài truyền hình, qua ống kính nói lời xin lỗi với hai chị em nhà họ Chu, nóichuyện tối ngày 14 chỉ là chuyện hiểu lầm, người dẫn chương trình hỏi tỉ mỉ thìbà ta bày tỏ không tiện tiết lộ.
Phong Bình đọc xong, gấp báo lại rồi mỉm cười.
Bỗng nhiên Phương Bá Thao nói: “Chuyện này Đường Ca Nam giảiquyết rất thỏa đáng. Từ trước đến nay cháu đều từ chối vệ sĩ, vẫn nên kín đáomột chút thì tốt hơn. Vụ án của chủ thuyền Đào Nguyên sắp được hai tháng rồi,cảnh sát vẫn không có chút manh mối nào…”
Phong Bình nổi hứng tò mò, nhìn chằm chằm vào ông tavà nói: “Thật không biết là do ai làm?”
Phương Bá Thao nhìn cô một lúc lâu rồi thở

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT