watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9885 Lượt

thuốc ra nhìn, tìmmột hồi không biết làm thế nào, liền hỏi: “Cái này, nên làm thế nào?”
Đường Ca Nam đau đến nỗi sống mũi cay cay, mắt nóngđỏ, bỗng nhiên nghe thấy câu nói ấy, gần như tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn cô, thậtđúng là mắt ướt hỏi hoa hoa chẳng nói.
Phong Bình tỏ vẻ vô tội nhìn anh: “Em chưa gặp chuyệnnày bao giờ”.
Đường Ca Nam thầm kêu than, đành phải hướng dẫn chocô: “Anh cũng là lần đầu, chỉ có điều, anh nghĩ trường hợp này trước tiên nêntìm đá để đắp”.
Phong Bình lập tức phi xuống nhà lấy đá.
Nhân cơ hội đó, Đường Ca Nam lên giường của cô đúngnhư mong đợi, dù phải trả cái giá quá lớn không ngờ tới nhưng cũng đáng, đặcbiệt là khi nhìn thấy nét mặt của cô ấy khi đắp đá vào tay mình, nói thế nàonhỉ? À, đúng rồi, đau và vui, không sai, đúng là cảm giác ấy, thật là tuyệt.
Anh

ngây ngất, thăng hoa, sự thỏa mãn của linh hồn đãchiến thắng nỗi đau xác thịt, anh dựa người lên gối một cách thỏa mãn, mắt nhắmnghiền suy nghĩ miên man.
Phong Bình cẩn thận đắp tay cho anh một lúc rất lâu,ngẩng đầu lên thấy anh như sắp ngủ, vội kêu lên: “Anh Nam, không phải anh đãngủ say rồi chứ?”
Mười đầu ngón tay liền với tim, làm sao mà anh có thểngủ được cơ chứ? Chẳng qua là anh cố gắng suy nghĩ vẩn vơ, dồn hết toàn bộ chúý từ thân trên xuống thân dưới để giảm đi nỗi đau đớn. Lúc ấy thấy Phong Bìnhnói vậy, anh quyết định nhắm mắt vờ ngủ.
Phong Bình gọi hai câu, thấy anh không có phản ứng gì,lại nhìn ba ngón tay như ba củ cà rốt của anh, cuối cùng vẫn không ra tay được,chỉ có thể khẽ mỉm cười và nói: “Anh Nam, em biết anh đang nghĩ gì, thực ra anhkhông cần vòng vo tam quốc như vậy, cứ nói thẳng ra là được. Từ trước đến nayem đâu có biết từ chối người khác, chắc chắn sẽ cho anh”.
Cô cố tình nói thật tình cảm, quả nhiên Đường Ca Nammở mắt ra ngay, khuôn mặt hớn hở: “Thật chứ? Em biết anh nghĩ…”
Phong Bình ngắt lời anh: “Chẳng phải anh thích cáigiường này sao? Em nhường cho anh là được chứ gì”.
Đường Ca Nam nghe vậy lập tức cụt hứng, hai con ngươiđen sì gườm gườm nhìn cô, sau đó tay lại đau, nằm vật xuống giường rên rỉ.
Phong Bình mỉm cười đắp chăn cho anh rồi nói: “Embiết, anh muốn ngủ với em. Không sao, thế thì ngủ cùng nhau, chúng ta là vợchồng sắp cưới, ngủ cùng nhau là chuyện bình thường”.
Đường Ca Nam nghe vậy, tiếng rên hừ hừ nhỏ đi rấtnhiều.
Phong Bình nói tiếp: “Chỉ có điều, tư thế ngủ của emkhông được nho nhã lắm, chẳng may nửa đêm đạp anh xuống đất làm anh gãy xươnghoặc không cẩn thận chạm vào ba ngón tay đau của anh thì hậu quả…”
“Hậu quả để một mình anh chịu, không liên quan gì đếnem”. Đường Ca Nam vội đỡ lời.
“Được, vậy thì ngủ đi”.
Cô rút trong tủ quần áo một chiếc chăn rồi nằm ngủ bêncạnh.
Các ngón tay của Đường Ca Nam đau buốt, làm sao có thểngủ được, đừng nói là có người đẹp nằm bên cạnh, nỗi đau thể xác và niềm sungsướng trong lòng đan xen với nhau, trằn trọc mãi khó lòng nhắm mắt được.
Cuối cùng Phong Bình phải lên tiếng: “Thật sự đau lắmsao?”
Đường Ca Nam rên hừ hừ.
Phong Bình làu bàu: “Có thể giống nam tử hán đượckhông? Vết thương còm vậy mà cũng rơm rớm nước mắt”.
Đường Ca Nam lập tức cảm thấy bị sỉ nhục, nghiến răngnghiến lợi nói: “Trời ơi, mười đầu ngón tay liền với tim đấy ạ. Em

thử xem sao,khóc vì đau là phản ứng bản năng của cơ thể, liên quan gì đến nam tử hán haynam đại hán? Cho dù có rớt nước mắt thì không phải là nam tử hán chắc? Em khôngnghe người ta nói sao? Vô tình chưa chắc đã là hào kiệt…”
“Trời ơi, anh thật giỏi cằn nhằn…” Phong Bình lại làubàu.
“Thôi xin, em là người gây ra tai họa mà thái độ nhưvậy, không biết ăn năn hối lỗi”.
“Vậy phải làm thế nào?”
“Em có biết giá trị của bàn tay này không?”
“Không biết”.
“Em có biết mỗi ngày có bao nhiêu văn bản chờ nó kýkhông?”
“Không biết”.
“Em có biết”.
“Không biết”. Cuối cùng thì Phong Bình cũng quay ngườisang, gườm gườm nhìn anh và nói: “Anh nói thẳng ra đi, muốn bồi thường thế nào?Nói ra đi, em sẽ làm hết, sau đó xin anh giữ kín cái miệng của mình. Em rấtbuồn ngủ, không muốn nghe anh cằn nhằn, cũng không muốn nghe anh rên hừ hừ”.
Đường Ca Nam đồng ý ngay: “Là em nói đấy nhé, đừng cómà nuốt lời”.
Phong Bình nhếch mép cười: “Quân tử không nói hailời”.
“Sau này em phải hầu hạ anh, đến khi nào tay anh khỏithì thôi”.
“Cái gì?”
“Tay anh không được chạm vào nước, những việc như rửa mặt,đánh răng, tắm em đều phải làm”.
Phong Bình giơ tay vỗ vỗ vào mặt anh và nói: “Anh vẫnchưa ngủ mà đã bắt đầu nằm mơ rồi à?”
Đường Ca Nam không để ý đến cô, nói tiếp: “Mỗi buổisáng, trước khi anh thức dậy, em phải thắt sẵn cà vạt, là áo sơ mi, lau giàysạch sẽ…”
“Cái đó thì anh yên tâm, Lục quản gia sẽ làm rất tốt”.
“Anh muốn em làm”.
“Vì sao?”
“Vì đó là những thứ anh muốn em bồi thường, em phảilàm hết”.

“Còn nữa, sau này em phải mang cơm đến cho anh, bóncho anh ăn”.
“Bón cho anh ăn?” Phong Bình rùng mình: “Tay trái củaanh cũng bị thương chắc?”
“Đó chính là thứ mà anh muốn em bồi thường”.

Phong Bình quay người lại, im lặng một lúc rồi nói:“Anh đúng là bắt chẹt người khác, hay là anh ký giấy ủy quyền để em thay anhngồi vào ghế giám đốc đi, mông anh chắc cũng rất đau, đúng không? Còn nữa vănbản giấy tờ của anh cũng để em ký thay anh là được”.
“Cái này tạm thời không cần, bây giờ lưng anh ngứaquá, em gãi giúp anh…”
Phong Bình không thể tin vào tai mình, tay phải bắtđầu nắm thành nắm đấm, kêu tanh tách.
Đường Ca Nam mỉm cười khoái trí: “Nhanh lên, em nói làlàm hết cơ mà, định nuốt lời à?”
Phong Bình im lặng một lúc rồi nói: “Đúng vậy, em nuốtlời đấy”.
Đường Ca Nam gào lên: “Sao em có thể như thế được?”
Phong Bình mỉm cười và nói: “Em là phụ nữ, phụ nữ cóđặc quyền ấy”.
Đường Ca Nam nhụt chí, nắm lấy cổ tay lăn lộn trêngiường, đau đớn kêu la.
Phong Bình không thể chịu nổi, đành phải lật chăn ra,nhoài người về phía trước cởi áo anh, vừa cởi khuy áo vừa nhìn khuôn mặt tê dạicủa anh: “Đừng có nghĩ lung tung, em chỉ gãi giúp anh thôi đấy”.
Đường Ca Nam nhân cơ hội ấy rất muốn chuyển từ thế bịđộng sang thế chủ động, nhưng anh động đậy hai ba cái mà Phong Bình nằm đè trênngười anh không chút nhúc nhích.
“Không phải chứ, em khỏe thế?”
“Em đã học võ Judo rồi đấy, vì thế đêm ngủ anh phảingoan ngoãn, không được linh tinh, biết chưa?”
Đường Ca Nam giơ tay phải lên nhìn một lúc rồi nhănnhó nói: “Anh cũng muốn nhưng khổ nỗi không đủ sức”.
Phong Bình mỉm cười khen ngợi anh tự biết lượng sứcmình, cô hỏi: “Ngứa ở đâu? Ở đây? Hay ở đây?”
Bàn tay nhẹ nhàng mơn man khắp người anh, nhưng anhkhông thể làm gì được… Lúc này mà lưng Đường Ca Nam có ngứa thật thì chẳng phảitự làm khổ mình sao? Thế nên anh vội cười trừ: “Lạ thật, bây giờ lại hết ngứarồi”.
Phong Bình mỉm cười, không kì kèo với anh mà chui vàochăn của mình và nói: “Chúc ngủ ngon”.
Lúc ấy, đêm đã về khuya, những suy nghĩ rực cháy trongtâm trí Đường Ca Nam sau một hồi bị giày xéo giờ chỉ còn lại vài phần nhỏ nhoi,cũng không muốn chọc cô ấy nữa. Anh nhìn tay mình rồi nhìn người nằm bên cạnh,không biết có được coi là vì trong cái rủi có cái may không? Haizzz…
Tuy ngón tay rất đau nhưng vẫn nhắm mắt được.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, không thấy người nằm bên cạnhđâu. Nhưng bữa sáng, sữa nóng vẫn bốc hơi nghi ngút trên chiếc bàn đầu giường,sơ mi, cà vát, comple đã được là lượt phẳng phiu, chờ đợi chủ nhân của nó.
Đường Ca Nam liếc nhìn một lượt rồi hài lòng nhắm mắthưởng thụ, trong lòng cảm thấy vô cùng khoái trí. Không cần phải nói, những thứnày chắc chắn là do Phong Bình dậy sớm chuẩn bị. Hôm nay là ngày cô ấy phải bùđắp lỗi lầm của mình.
Anh vừa nghĩ như vậy, bên tai đã vang lên tiếng nói vôcùng quen thuộc: “Cậu hai, cậu nên dậy rồi”.
Đường Ca Nam giật mình mở mắt, chỉ thấy Lục quản giađang vắt chiếc khăn mặt, cung kính đứng trước giường anh. Anh trau mày hỏi:“Sao lại là bác? Phong Bình đâu?”
“Cô Phong vẫn chưa dậy…”
“Hả?” Đường Ca Nam tỏ ý nghi ngờ, sau đó lật cái chănbên cạnh mình, chắc chắn bên trong không có người nên mới nói: “Cô ấy ở đâu?”
“Cô ấy ở phòng của cậu. Cậu hai, tay cậu không saochứ? Hay là cậu…”
Lục quản gia chưa nói hết câu, Đường Ca Nam đã đạptung chăn ra, sau đó chạy hùng hục về phòng của mình. Vừa vào thì thấy PhongBình đang ngủ rất ngon trên giường của mình, nghe thấy tiếng động liền quayngười vào trong, hoàn toàn không có ý muốn tỉnh dậy.
Đường Ca Nam vỗ vào mặt cô hai cái rồi nói: “Dậy dậydậy, này, dậy mau…”
“Làm gì?” Phong Bình bị người khác đánh thức, tỏ vẻrất khó chịu.
“Hôm nay là ngày em phải bồi thường, ai cho phép emngủ nướng?”
“Anh ngáy như xe bò kêu, hại người ta mất ngủ cả đêm”.
“Cái gì? Anh mà ngáy á?”
“Đúng vậy, anh đi làm đi, đừng có đánh thức em”.
Đường Ca Nam thấy côchơi xấu như vậy, nhất thời không biết làm thế nào, đành phải đánh răng rửamặt, thay quần áo rồi đi làm.

Phong Bình ngủ đến tận trưa mới dậy, đánh răng rửa mặtxong, đọc tin tức, check mail một lúc thì đến giờ ăn trưa.
Cô ngồi trước bàn ăn thì thấy bác Lăng xách chiếc hộpđi từ phòng

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT