|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Canh bào ngư hay là…”
“Canh cà rốt nấu thịt”.
Phong Bình mỉm cười, bón canh cho anh, sau đó lại quayvề chủ đề ban đầu: “Ban đầu chị khóa trên của anh đã từ chối anh theo đuổi rồi,sao bây giờ lại ứng tuyển vào công ty của anh?”
“Chẳng có gì là lạ cả. Cùng là một công việc nhưng BắcThần là tốt nhất, có nhiều cơ hội phát triển”.
“Anh cho rằng cô ta vì tiền sao?” Ý nói là cũng có thểvì một người nào đó.
“Có lẽ là theo đuổi cảm giác thành công. Trước đây côấy từng nói muốn có không gian rộng lớn để phát triển bản thân. Này, sao em cứhỏi về cô ấy thế?” Bỗng nhiên Đường Ca Nam thay đổi ngữ khí, cười bí hiểm vànói: “Ghen à?”
“Tò mò mà, trí tò mò của phụ nữ lúc nào cũng mãnh liệtnhư thế”. Cô ngừng một lát rồi bổ sung một câu: “Lẽ nào nhìn em giống với ngườiphụ nữ thích ghen tùy tiện lắm sao?”
“Rất giống, vô cùng giống”. Đường Ca Nam cố tình chọctức cô.
“Anh quên giao hẹn ban đầu của chúng ta rồi sao? Anhcó quyền nuốt lời bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Nếu anh yêu người khác thìchỉ cần nói với em một tiếng là được, em rất biết điều”. Phong Bình tỏ vẻ rấtnghiêm túc.
Đường Ca Nam ngây người hai phút, sau đó cười và nói:“Dĩ nhiên, nếu em thay lòng đổi dạ thì anh cũng tác thành cho em”.
Đây là lần đầu tiên hai người nói đến vấn đề này, tuynói bằng giọng điệu bông đùa nhưng không khí có gì đó khang khác.
Phong Bình thấy anh dùng bốn chữ “thay lòng đổi dạ”,cứ như là bây giờ cô đang yêu anh vậy, rõ ràng là muốn chiếm lợi về mình. Nhưngvì cô chủ động nhắc đến chủ đề này khiến không khí trở nên ngột ngạt nên tự cảmthấy có nghĩa vụ phải xoa dịu nó: “Muốn ăn gì nữa không?”
Đường Ca Nam lắc đầu: “Không ăn nữa”.
Thế là Phong Bình đặt thìa xuống, lấy một con tômtrong khay và bắt đầu bóc.
Đường Ca Nam nói: “Anh không ăn nữa mà”.
“Em nghe thấy rồi, em tự bóc cho mình ăn”. Phong Bìnhđưa con tôm trắng nõn vào miệng, lẩm nhẩm nói: “Tự mình bóc tôm, mùi vị thậtkhác biệt”.
Đường Ca Nam thấy hơi kỳ lạ, bỗng nhiên hỏi: “Khôngphải đây là lần đầu tiên em bóc tôm cho đàn ông ăn đấy chứ?”
Phong Bình cũng ngạc nhiên, cô cười và nói: “Lần đầutiên em bóc tôm cho mình ăn”.
Đường Ca Nam ngả người vào sofa, mỉm cười và hỏi:“Không phải là em chưa yêu bao giờ chứ?”
“Làm gì có chuyện ấy?” Phong Bình cười phá lên, thấyanh tỏ vẻ nghi ngờ nên đưa ra câu trả lời khẳng định: “Dĩ nhiên là em đã từngyêu rồi”.
“Thật xem, nói ra xem nào…”
“Nói ra xem nào?”
“Đúng vậy, nói xem em đã yêu mấy lần, đối phương làngười đàn ông như thế nào?”
“Sao anh có thể khẳng định chắc chắn là đàn ông như vậy?”Phong Bình cố tình chọc ghẹo anh.
Quả nhiên Đường Ca Nam tròn xoe mắt ngạc nhiên, nhưngsau đó anh lập tức cười phá lên: “Em đang chuyển chủ đề nói chuyện, anh khôngbị mắc lừa đâu”.
Phong Bình đang bóc tôm, không ngẩng đầu lên mà buộtmiệng nói: “Quá nhiều lần rồi, em không nhớ rõ nữa”.
…
“Nếu nhất định anh muốn biết bằng được thì em có thểthử cố gắng nhớ lại, điều kiện là trước tiên anh cần nói rõ về bản thân mình”.
…
Đường Ca Nam rất phản cảm với cái kiểu ấy của cô, rõràng là điều kiện trao đổi không công bằng một cách nghiêm trọng như thế nàyanh quyết không bao giờ đồng ý vậy mà vẫn còn lấy ra để trao đổi với anh. Nhưnganh quên rằng, tối qua có người đã nói “phụ nữ có đặc quyền nuốt lời bất cứ lúcnào”. Chỉ có điều anh thực sự thấy tò mò.
“Buổi chiều có việc gì không?” Anh chuyển chủ đề nóichuyện.
“Không. Sao cơ?”
“Lát nữa anh có cuộc họp, sợ em ngồi một mình”. ĐườngCa Nam mỉm cười.
“Không sao, em quen với việc tự tìm thú vui cho mìnhrồi. Nếu anh không để ý thì em muốn tham quan ở đây một chút”.
“Hả?” Đường Ca Nam ngạc nhiên thốt lên.
Phong Bình ngẩng đầu nhìn anh, cười và nói: “Một ngàynào đó trong tương lại, có lẽ em sẽ trở thành một phần thành viên của nhà họĐường, tham quan văn phòng làm việc của nhà mình chắc là không sao chứ?”
“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam mỉm cười: “Để anh bảo A Mạnđi cùng em”.
“Cảm ơn”.
Thế là buổi chiều Đường Ca Nam đi họp, Phong Bình thamquan tòa nhà Bắc Thần. Dĩ nhiên điều đó gây không ít xôn xao, ở đây chúng takhông nhắc đến. Nháy mắt đã đến tối, họ đi gặp Jennifer như đã hẹn.
Jennifer có may mắn được gặp quý nhân nên ăn mặc rấtsang trọng, trang điểm lộng lẫy khiến hai người ăn mặc bình thường đến gặp cảmthấy hơi khó xử. May mà Jennifer là người khéo giao tiếp, sau một hồi khách sáocũng thôi.
Phong Bình vừa ngồi xuống lập tức nói lời cảm ơnJennifer.
Một là cảm ơn bà ta đã tặng quần áo. Hai là cảm ơn bàđã chịu ấm ức, đứng ra nói lời xin lỗi Chu Tân Trúc, thực là không dễ dàng gì,địa vị của bà như vậy mà có thể không để danh tiếng làm cho kiêu ngạo, thậtkhiến người ta ngưỡng mộ.
Jennifer đã sớm nghe nói về sự kín đáo của nhà họPhong, một số người nổi tiếng trong giới đều không thể bắt chuyện với họ được,cứ tưởng rằng cô là người không thể với tới được, kết quả lại thân thiện đếnđáng ngạc nhiên. Hai người nói chuyện vui vẻ, trong bữa ăn có nhắc đến một sốngười, Đường Ca Nam cũng biết sơ sơ nên không thấy tẻ nhạt lắm.
Bữa tối sắp đến hồi kết thì bỗng nhiên người mẫu ChuTân Trúc xuất hiện.
Cô ta đi cùng vài người bạn, đang cười nói vui vẻ, độtnhiên nhìn thấy Phong Bình, nụ cười đóng băng trên khuôn mặt. Lại nhìn thấyJennifer ngồi cùng bàn, trong lòng càng cảm thấy khó chịu.
Đúng ra thì cô ta nên lại chào hỏi, bày tỏ lòng biếtơn. Chuyện chiếc áo lần trước, vốn dĩ anh trai cô ta là Chu Thiên Hựu đã bắt côta đích thân xin lỗi Phong Bình, nhưng vì Phong Bình không ở thành phố ThánhAnh nên cô ta mới không phải hạ thấp bản thân mình. Sau đó Jennifer giải thíchvới giới truyền thông, cho cô ta một cơ hội, vậy mà cô ta còn không biết tốtxấu. Chỉ có điều bình thường cô ta kiêu căng ngạo mạn quen rồi, nếu không có aiở đó thì cúi đầu, nói vài câu khách sáo cũng chẳng vấn đề gì. Nhưng tối nay cómấy chị em ở đó, bình thường cô ta thường chế nhạo, nói xấu Phong Bình trướcmặt họ, bây giờ làm sao có thể cúi đầu trước mặt cô được đây?
Chỉ trong nháy mắt mà cô ta chần chừ do dự, nghĩ lênnghĩ xuống không biết bao nhiêu lần, nhưng cuối cùng vẫn không dám cúi đầuxuống, không biết làm thế nào. Mấy cô bạn gái đã bắt đầu thì thầm to nhỏ: “Cáianh Đường Ca Nam kia nhìn ngoài đời còn đẹp trai hơn trên ti vi”.
“Ngưỡng mộ vừa thôi”.
“Thì sao, ở thành phố Thánh Anh này còn người đàn ôngnào hấp dẫn hơn anh ấy sao?”
“Có chứ, bố anh ta”.
“Phong Bình người chẳng đẹp bằng người mình, dựa vàocái gì mà được ngồi cạnh anh ấy, lại còn được ngồi ăn cơm với người nổi tiếngnhư Jennifer nữa chứ, thật là vô lý”.
Chu Tân Trúc nghe mà thấy đỏ cả mặt, quyết định tìm vịtrí nào đó để các bạn ngồi xuống, sau đó xem xem có nên lại chào một tiếngkhông.
Phong Bình vốn tưởng rằng chắc chắn cô ta sẽ lại cảmơn, nào ngờ cô ta lại đưa các bạn đi như không có chuyện gì xảy ra, dường nhưcố tình không nhìn thấy mình nên không khỏi nhăn mày. Chỉ có điều có mặtJennifer ở đấy nên không muốn nói. Đường Ca Nam không ngờ Chu Tân Trúc thất lễnhư vậy, chỉ có thể nháy mắt với Phong Bình, biểu thị sự “không thèm để ý” củamình.
Jennifer không hiểu tình hình cụ thể, tuy cảm nhậnthấy có gì đó bất thường nhưng không nói gì. Bà ta đang chuẩn bị show diễn thờitrang xuân hạ nên chuyển chủ đề nói truyện sang show thời trang đó, muốn tặngPhong Bình hai bộ váy dạ hội.
Phong Bình đã nhận lời với Dịch Nhĩ Dương, chỉ mặcthiết kế của anh ta nên cảm ơn ý tốt của Jennifer. Thế là Jennifer tặng haiphiếu mời trong show diễn thời trang. Phong Bình nhìn thời gian và nói nhấtđịnh sẽ đi.
Sau đó hai người nói khách sáo vài câu, bữa tối kếtthúc trong vui vẻ.
Chu Tân Trúc chần chừ một lúc rất lâu, cuối cùng hạquyết tâm chuẩn bị qua bên đó cảm ơn. Đúng lúc ấy Phong Bình đứng dậy chuẩn bịrời đi, thế là cô ta lại rụt đầu rụt cổ vào cái mai rùa của mình.
Tay phải của Đường Ca Nam bị thương, bữa tối ăn rấtít, chỉ uống một chút rượu, vừa lên xe đã bắt đầu nũng nịu với Phong Bình: “Đóiqua, lúc nãy người ta chẳng ăn được gì cả”.
Vừa nói dứt lời, anh cảm giác xe giật một cái, PhongBình cũng cảm nhận được điều đó. Hai người nhìn về phía lái xe. Dường như toànthân A Cửu cứng đờ lại như bị sét đánh vậy, một lúc lâu mới quay đầu lại cườigượng với họ, tỏ ý xin lỗi rồi lái xe đi.
Vậy là hai người đều hiểu vì sao bỗng nhiên xe lạigiật như thế.
Trong nháy mắt, nét mặt Đường Ca Nam thay đổi 1800 độ,thật là xấu hổ, xấu hổ chết đi được.
Phong Bình nhìn anh, cố gắng bặm chặt môi nhịn cười,suýt nữa thì bị nội thương.
Đường Ca Nam dùng ánh mắt sắc nhọn cảnh cáo cô khôngđược cười. Nhưng cô cố gắng nhịn cười đến đỏ cả mặt, vẫn phát ra âm thanh nhỏ,anh lập tức nhoài người sang bịt miệng cô lại.
Tay anh nồng mùi thuốc. Phong Bình dồn hết sức mà cũngkhông đẩy được tay anh ra. Ánh mắt chếch qua vai anh, đúng lúc nhìn thấy vaicủa A Cửu, các cơ rung lên như bị co giật vậy, rõ ràng là cũng đang cố nhịncười. Cô không nhìn thì thôi, nhìn rồi lại không nhịn được, kết quả là cười bậtthành tiếng.
Cô vừa cười, A Cửu cũng không nhịn được cười phá lên.
Đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




