watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9886 Lượt

Ca Nam ức chế, mặt hầm hầm ngồi im trên ghếchẳng nói chẳng rằng. Thấy hai người trên xe càng cười càng to, dường như khôngcó ý dừng lại, anh không kiềm chế được quát loạn lên.
“A Cửu, tháng sau cậu bị trừ một nửa tiền lương”.
“Không phải chứ giám đốc?” A Cửu vui quá hóa buồn, vộimím chặt miệng lại, lên tiếng phản kháng.
Xử lý xong anh ta, Đường Ca Nam quay sang nhìn khuônmặt co giật vì cười của Phong Bình, lạnh lùng nói: “Em còn cười à? Ai hại anhbị thương? Nếu tay anh không bị thương thì lẽ nào anh không cầm được dao dĩa?Sao có thể bị đói được? Lại còn cười được nữa… em, anh giận thật rồi đấy”.
Phong Bình cười đến nỗi chảy cả nước mắt, cố gắng lắmmới miễn cưỡng dừng lại được. Cô gối đầu vào đùi anh, mắt nhắm miệng thở phùphù, nụ cười trên khuôn mặt vẫn chưa tan biến hết, hai má ửng hồng, bờ mi ươnướt, trông rất đáng yêu.
Thấy cô gối đầu vào đùi mình, Đường Ca Nam thấy có gìđó là lạ, từ trước đến nay chưa có cô gái nào làm thế với anh, trước mặt anh họthường cố gắng biểu lộ mặt hoàn mỹ nhất của mình, gối đầu lên đùi đàn ông,không ít thì nhiều cũng có phần hơi mất hình tượng.
Hành động ấy của cô như khiến mối quan hệ của haingười thân thiết hơn rất nhiều.
Đường Ca Nam thấy rung động trong lòng, nghĩ bụng dùsao hôm nay đã xấu hổ rồi, làm thêm những việc phá cách thì có sao đâu. Vừanghĩ đến đấy, bỗng nhiên Phong Bình mở mắt, nói với A Cửu: “A Cửu, chúng ta đếnđường Anh Hoa”.
Đường Ca Nam ngạc nhiên: “Đến đấy làm gì?”
Phong Bình nhắm mắt lại rồi nói: “Chẳng phải anh rấtđói sao? Đưa anh đi ăn chút gì đó”.
“Ở đó thì có gì ngon chứ?”
“Có một quán mỳ, không rộng lắm nhưng mỳ ở đấy rấtngon”. Nói xong liền đưa tay trái lên massage mặt.
“Cười đến nỗi mỏi cả cơ mặt, đúng không? Để anhmassage cho em”. Đường Ca Nam nói xong không chờ cô trả lời mà đưa tay véo mặtcô, quyết tâm trả thù.
Các giác quan trên mặt Phong Bình bị lòng bàn tay bạolực của anh ta làm cho biến dạng.
Anh ta vo véo một lúc lâu mà vẫn không có ý dừng lại.Cuối cùng cô giở ngón nghề của mình ra, tấn công vào chỗ hiểm – ngón tay. ĐườngCa Nam kêu lên thảm thiết, lập tức rụt tay lại.
Phong Bình bò dậy, lấy gương trong túi xách ra soi,son môi đã nhòe sang hai má, phấn trên mặt nhòe nhoẹt hết cả, cô quay sang lườmcho anh một cái rồi lấy giấy ăn sửa sang lại dung nhan.
Đường Ca Nam ngồi cạnh cười khì khì tỏ vẻ rất khoáitrí: “Ở tai cũng có đấy”.
Chiếc gương của Phong Bình quá nhỏ, nghiêng đầu soihai lần mà vẫn không nhìn thấy, cáu gắt với anh: “Đâu?”
Đường Ca Nam nói: “Sau tai ấy, em lại đây, anh laugiúp em”.
Phong Bình nhíu mày, uy hiếp anh: “Nếu anh mà giở trògì thì biết tay em”.
Đường Ca Nam nhăn nhó giơ bàn tay bị thương ra cho cônhìn, tỏ ý là dù có muốn thì cũng không làm gì được. Phong Bình đưa cho anh haitờ giấy ăn, nghiêng người ra để anh ta phục vụ mình. Cô vừa giơ tai ra thì cảmgiác thứ gì đó nóng ấm chạm vào má trái của mình, cô ngây người, đang định quaylại để phản công, kết quả là giơ môi ra cho kẻ địch.
Ở phần trước chúng ta đã nói kỹ thuật hôn của Đường CaNam rất tốt, chỉ có điều, lần này là hôn trộm, chủ yếu là mang ý chơi xấu, nhẹnhàng như chuồn chuồn đạp nước, sau đó thản nhiên như lợn chết không sợ nướcsôi, nhắm mắt lại và nói: “Sao, định làm anh gì nào?”
Phong Bình không làm gì được anh, vừa tức vừa buồncười, nghiến răng nói: “Khi nào về thì em sẽ cho anh biết tay”.
Cô vừa nói câu ấy, A Cửu không nhịn được phì cười.
Hai người ngồi sau quay sang nhìn nhau, Phong Bình xấuhổ đỏ cả mặt còn Đường Ca Nam thì cười.
A Cửu là lái xe kiêm vệ sĩ, bình thường quan hệ vớisếp rất tốt, cười sếp một chút thì không sao nhưng cười vợ sắp cưới của sếp thìkhông được tốt cho lắm. A Cửu vội ho khan hai tiếng để lảng tránh và nói: “CôPhong, đây là đường Anh Hoa rồi, quán mỳ mà cô nói ở đâu ạ?”
“Phía trên tòa nhà kia một chút”.
“Vâng”.
Qua tòa nhà ấy, hai bên đường bỗng nhiên xuất hiện hơnchục nhà hàng, khách sạn. A Cửu lái xe chậm lại, quả nhiên nhìn thấy tấm biểncó in chữ đỏ của quán mỳ.
Lúc này là hơn mười giờ đêm, tiết xuân se lạnh, kháchhàng không đông lắm.
Phong Bình cùng Đường Ca Nam đẩy cửa bước vào, đếntrước quầy gọi món. Bà chủ tóc xoăn đang ngồi trên quầy tính toán sổ sách,ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, bỗng chốc hai mắt sáng lên, vội đứng dậy rồi thốtlên: “Trời ơi, cô Phong, thật không ngờ cô lại đến ăn mỳ của chúng tôi”.
Phong Bình cười và nói: “Mỳ ở đây rất ngon mà”.
Bà chủ sục sôi lòng nhiệt tình, chỉ muốn dốc hết racho cô thấy mà không cần biết cô có hiểu

không, giọng địa phương đặc sệt: “Trờiơi, cô Phong, cô không biết là khi nhìn thấy ảnh của cô trên báo tôi ngạc nhiênthế nào đâu. Mấy con bé ở cửa hàng tôi ngưỡng mộ cô chết đi được. Tôi nói vớichúng là trước đây cô thường xuyên đến quán của chúng tôi ăn mỳ, vậy mà chúngkhông tin, thật là, còn nữa, mấy hôm trước anh An cũng đến ăn mỳ, thật là trùnghợp. Trời ơi, anh này là… a, anh là Đường Ca Nam… anh Đường, mau, mau lại đây,xin mời ngồi, hôm nay tôi mời!”
Bà ta nói lung tung lộn xộn, Đường Ca Nam nghe màchẳng hiểu gì cả, cũng không biết rằng anh An mà bà ta nói chính là An DuyệtSinh. Phong Bình thì rất hiểu cách ăn nói không logic của bà ta, chỉ mỉm cườinghe bà ta nói là mời nên cũng không khách sáo cất ví tiền đi. Gọi hai bát mỳ,hai lon nước ngọt, sau đó tìm một vị trí ở góc rồi ngồi xuống. Không ngờ bà chủcứ đi theo, muốn được chụp ảnh với họ. Hai người thấy khó xử, đành phải đồng ýđể bà ta chụp ảnh cùng.
Chụp ảnh xong, bà chủ vẫn không muốn rời đi, hỏi hếtcái này đến cái kia. Sau khi bưng mỳ ra, bà ta lại bắt đầu nói một thôi một hồivề loại mỳ này, theo nguồn lịch sử về tận thời Đường, lâu đời hơn cả lịch sửgia tộc họ Phong. Đường Ca Nam đói mờ cả mắt, nằm bò trên bàn nhìn Phong Bình,trông rất đáng thương. Thế là Phong Bình không thể không ngắt lời bà ta: “Xinlỗi bà chủ, có thể rời đi một chút được không, chúng tôi phải ăn mỳ”.
Bà chủ cũng không thấy khó xử, mỉm cười hớn hở rồi lưuluyến quay về trước quầy. Có ba cô bé đã tụ tập ở đấy thì thầm to nhỏ. Bà takhông mắng mỏ chúng như mọi ngày mà nhập hội buôn dưa lê, thì thà thì thụt.
Phong Bình và Đường Ca Nam nhìn nhau, khẽ thở dài: “Lẽnào đây là sự phiền muộn sau khi thành người nổi tiếng?”
“Vốn dĩ em đã là người nổi tiếng rồi mà”. Đường Ca Namcười khì khì.
“Nhưng không hot bằng anh, anh phong độ hơn nhiều”.
“Vậy thì hãy xu nịnh anh đi, anh đói quá”.
“Em thấy hình như em đã phạm một sai lầm”. Phong Bìnhthở dài, cầm đũa quấn một đũa mỳ bón vào miệng anh rồi nói: “Nhưng mong làkhông bị phóng viên chụp được, nếu không chắc chắn họ sẽ tưởng là em lấy lònganh, rồi lại viết linh tinh, lấy đó ra làm trò cười…”
“Chúc mừng, chúc mừng”. Đường Ca Nam ăn ngon lành, vớđược món béo bở lại còn khoe mẽ: “Em lo lắng như vậy chứng tỏ đã có đủ tư cáchlàm người hot rồi”.
Phong Bình không nói linh tinh với anh nữa, chuyên tâmvới việc bón mỳ cho anh ăn, ăn được hơn nửa bát, Đường Ca Nam mới dừng lại khenmỳ ngon, nước mỳ ngọt đậm.
Từ đầu đến cuối, bà chủ và mấy nhân viên phục vụ đềudán mắt vào họ, không rời ánh mắt một phút một giây nào và không ngừng thì thầmbàn luận – nhưng sự thì thầm này là do

họ tự cảm nhận. Ngoài ngưỡng mộ vận maycủa Phong Bình, còn lấy cô ra để so sánh với những cô bạn gái cũ của Đường CaNam, sau một hồi cân đo đong đếm, rút ra kết luận là Hạ Dao vẫn là đối thủ đánggờm nhất của Phong Bình.
Một người nói: “Chỉ cần họ chưa kết hôn thì Hạ Dao vẫncòn cơ hội”.
Người kia cười khẩy và nói: “Cô tưởng rằng họ kết hônrồi thì Hạ Dao không có cơ hội sao? Đường Ca Nam là công tử phong lưu mà…”
“Suỵt…” Bà chủ nói: “Khẽ thôi chứ, đừng để người tanghe thấy”.
Vì thế mà Đường Ca Nam không thể ngồi được nữa, dù mỳcó ngon đến mấy thì cũng không thể nuốt nổi. Anh cùng Phong Bình ra về trongtiếng reo hò nhiệt tình “mời quý khách lần sau lại đến” của bà chủ và mấy cônhân viên.
Lúc ấy, trời đã khuya, một người đàn ông đội mũ lưỡitrai đang ngồi trong xe dõi theo chiếc xe của họ, sau đó chỉnh lại chiếc mũlưỡi trai, bước vào quán mỳ, gọi một bát mỳ, sau đó bắt chuyện với bà chủ.
Bà chủ đang ở trong trạng thái phấn khích cực độ, chodù người ta không hỏi thì bà cũng phải tìm cớ để nói cho người ta biết. Thế làhai người lạ mặt, vì có chung hứng thú với một chủ đề nên bắt đầu nói chuyệnrất nhiệt tình, vui vẻ, những nhân viên làm lâu năm biết nhiều chuyện thỉnhthoảng cũng chạy ra nói xen vào một hai câu.
Cậu chuyện bắt đầu từ ba năm trước, hồi ấy Phong Bìnhvẫn chỉ là một cô gái lọ lem ở tận đáy xã hội, xét cho cùng cũng chỉ là nhânviên quèn trong một văn phòng nhỏ, thường xuyên cùng bạn trai đến quán ăn mỳ…
Sau khi kể xong câu chuyện ấy, bà chủ quán mỳ cảm thấyvô cùng thỏa mãn vì được là người làm chứng thần kỳ. Người nghe câu chuyện cùngxúc động đến nỗi hai mắt sáng lên, nhịp thở gấp gáp, mặt mũi đỏ ửng, như kiểuhồi hộp đến nỗi tim đập thình thịch. Anh ta thậm chí không kịp lau sạch nước mỳdính trên mép mà vội lao ngay vào xe, rút điện thoại ra, xúc động đến nỗi haitay cũng phải run lên.
“A

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT