watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9880 Lượt

mặt lên ca thán, chỉ muốn khóc chorồi, cô ra về với khuôn mặt bi thảm.
Khi xuống dưới tầng, cô chợt nhớ là công ty của AnDuyệt Sinh ở tòa nhà bên cạnh, thế là cô rút điện thoại gọi cho anh ta. Anh tachuẩn bị họp, vội vàng hẹn tối mai gặp, địa điểm sẽ nhắn lại sau.
Phong Bình gấp điện thoại lại, bắt taxi đến khách sạnThời Quang tập Yoga, sau đó chăm sóc da và tóc. Vậy là hết buổi chiều. Buổi tốicùng ăn cơm với Phương Quân Hạo.
Từ trước đến nay tầng thượng của khách sạn Thời Quangkhông thiếu người nổi tiếng, thấy họ ăn cơm với nhau, không kìm được thì thầmto nhỏ: Phong Bình là vợ sắp cưới của Đường Ca Nam, lại có scandal với PhươngBá Thao, bây giờ lại ăn cơm với con trai của Phương Bá Thao… quan hệ giữa hainhà Đường, Phương trở nên thân thiết từ lúc nào vậy?
Đúng là không thể hiểu được.
May mà Phong Bình không khao khát mong họ hiểu. Cô vuivẻ ăn cơm, sau đó Phương Quân Hạo lái xe đưa cô về biệt thự của Đường Ca Nam.
Vì phép lịch sự, cô mời anh vào nhà ngồi chơi.
Kết quả là Phương Quân Hạo nhận lời ngay. Anh ta nhấcchân bước vào cửa thì bị cô ngăn lại và nói: “Này, tôi chỉ buột miệng nói thếthôi, không còn sớm nữa, cậu có thể từ chối”.
Phương Quân Hạo hất tay cô ra, cười khẩy và nói: “Tôimuốn đến đây từ lâu rồi”.
Nói xong anh bước vào cửa, trước tiên ngắm nghía vườnhoa trước nhà, sau đó ngắm nghía tòa biệt thự rồi nói không chút khách khí:“Ngôi nhà này được xây từ thời nào vậy? Là đồ cổ à? Thật sự có thể ở được sao?”
Ngôi biệt thự này vốn là nơi mẹ Đường Ca Nam ở lúcsinh thời, kiểu nhà truyền thống, thiếu một số trang thiết bị hiện đại, nhưngcũng chính vì thế mà nó trở nên rất đặc biệt. Bây giờ Phương Quân Hạo nói vậykhiến bác Lăng chạy ra mở cửa cũng thấy lúng túng khó xử, dù gì thì đây cũng làlần đầu tiên có người chê nhà của họ Đường.
“Tôi lại thấy nó rất tao nhã”. Phong Bình liếc nhìnnét mặt của bác Lăng, sau đó kéo tay áo của Phương Quân Hạo, “Cậu không biếtphép tắc khi đến chơi nhà người khác, thôi cậu về đi”.
“Hình như cậu cũng không hiểu phép tắc tiếp khách, đãđến tận cửa rồi, sao có thể đuổi khách về được chứ”.
Phương Quân Hạo vung tay, bước nhanh vào cửa, khiếnLục quản gia đang đi về phía cửa giật nảy mình.
Phong Bình vội đi sát theo sau, thấy bà ta ở trước mặtnên nhân tiện dặn dò: “Anh ấy là bạn của tôi. Nhờ bà pha cho tôi một ấm hồngtrà, mang vào phòng khách”.
Lục quản gia đưa mắt nhìn hai người từ đầu đến chân,sau đó mới trả lời một tiếng rồi quay người đi pha trà. Phong Bình vừa cởi áokhoác vừa hỏi bà ta một câu: “Anh Nam vẫn chưa về sao?”
“Chưa”.
Nói xong Lục quản gia đi vào phòng bếp, một lúc sau,bà ta bê một ấm hồng trà cùng với chanh, đường, sữa, mật ong ra phòng khách,đặt trên bàn, để cho hai người tự pha chế.
Phong Bình rót cho Phương Quân Hạo một cốc. PhươngQuân Hạo bưng cốc trà lên, vừa nhấp môi đã trau mày: “Mùi vị gì vậy?”
Lục quản gia bỗng chốc biến sắc, pha trà là nghề củabà ta.
Phong Bình liếc nhìn nét mặt của Lục quản gia, nhịncười và nói: “Cậu uống tạm đi. Ở đây hồng trà còn tạm được một chút”. Ý nói làtuy cốc hồng trà này không ngon lắm nhưng những thứ khác còn kinh hơn.
Mặt Lục quản gia tái xanh.
Phương Quân Hạo không biết cô cố ý chọc tức Lục quảngia, tròn xoe mắt ngạc nhiên và nói: “Vậy thì còn ở đây làm gì? Nhanh chóng thudọn đồ đạc, chuyển sang chỗ tôi ở đi”.
Lục quản gia tức tím cả mặt, nghe thấy anh ta nói vậytrố mắt ngạc nhiên.
Phương Quân Hạo sống ở nước ngoài nhiều năm, lại làngười kín đáo, rất ít khi xuất đầu lộ diện ở thành phố Thánh Anh. Lục quản giahoàn toàn không biết anh ta là ai, có quan hệ gì với Phong Bình.
Phong Bình cười và nói: “Bây giờ tôi là vợ sắp cướicủa Đường Ca Nam, dọn đến chỗ cậu thì còn ra thể thống gì nữa”.
Phương Quân Hạo chần chừ một lúc rồi nói: “Vậy thì tôigọi hai đầu bếp siêu hạng ở Pháp sang cho cậu dùng nhé”.
Phong Bình mỉm cười từ chối ý tốt của anh ta: “Bây giờtôi không chú trọng đến ăn uống nữa rồi”.
“Hả? Vậy thì bây giờ cậu chú trọng cái gì, tình dụcà?” Phong Quân Hạo nói rồi đứng dậy, đi về phía cầu thang.
Phong Bình bị những câu nói không suy nghĩ của anh talàm cho tức đến phát cười, thấy anh ta không chú ý phép tắc chạy thẳng lên cầuthang, rõ ràng là có ý đồ đen tối nên vội chạy theo ngăn anh ta lại và cảnhcáo: “Cậu đừng có mà quá đáng quá”.
Cuối cùng thì Phương Quân Hạo cũng bộc lộ bản chất,anh ta cười khì khì và nói: “Thực sự tôi rất tò mò, rốt cuộc hai người là nhưthế nào?”
Phong Bình hạ thấp giọng nói: “Tôi đếm đến ba, nếu cậukhông bước ra ngoài thì tôi sẽ ném cậu ra. Chắc cậu vẫn nhớ bản lĩnh của tôilợi hại thế nào rồi chứ?”
Phương Quân Hạo lập tức rụt chân lại, quay người bướcvề phía cửa, lớn tiếng nói: “Chúc ngủ ngon, tiểu thư Táo, cảm ơn vì món hồngtrà quái vị của cô”.
Cuối cùng thì Lục quản gia cũng không thể kiềm chếđược.
Bà ta nói với Phong Bình với giọng đầy khiêu khích:“Cô Phong, người bạn này của cô thật bất lịch sự”.
“Đúng vậy, vì thế tôi mới bảo anh ta bước ra ngoài”.
Phong Bình cười và nói, sau đó quay người đi lên tầng,để lại Lục quản gia một mình dưới tầng gặm nỗi ức chế. Món hồng trà hoa hồng màbà ta dày công pha chế lại bị người ta gọi là hồng trà quái vị? Thật đúng là…thô bỉ, hết sức thô bỉ, nói nghệ thuật trà đạo với họ đúng là đàn gảy tai trâu.
Tối hôm ấy Đường Ca Nam tiếp khách về muộn. Anh gọimột cốc trà dã rượu. Lục quản gia rất muốn nhân cơ hội mang trà lên báo cáo vớianh chuyện tối nay. Kết quả là Đường Ca Nam bảo bà đi vặn nước tắm, vặn xonganh mời bà ta ra ngoài khiến bà ta vô cùng bực bội.
Vì uống nhiều rượu nên sau khi tắm rửa xong, Đường CaNam về phòng mình ngủ.
Sáng sớm Phong Bình tỉnh dậy, bật đèn nhìn đồng hồ,nheo mắt đi sang phòng bên cạnh, cửa phòng không khóa. Cô mở cửa bước vào thìthấy Đường Ca Nam ngủ say như chết, tư thế ngủ khiến cao thủ Yoga nhìn thấycũng không thốt lên lời.
Cô quay người bước về phòng, đi đến cửa lại quay lạiđắp chăn cho anh.
Buổi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên mà Đường Ca Nam làmlà đi tính sổ với Phong Bình: “Này, em dậy ngay cho anh, dậy, dậy…”, anh vừagọi vừa vỗ vào mặt cô.
“Làm cái gì thế?”
“Trưa nay không được quên mang cơm cho anh đâu, biếtchưa?”
“Biết rồi”.
Phong Bình rất buồn ngủ, dù là cái gì cũng đồng ý hết,nói xong lại chui vào chăn ngủ tiếp. Đường Ca Nam nhìn mà ngưỡng mộ từ tận đáylòng, ngậm ngùi xách cặp đi làm.
Qua mười giờ, anh bắt đầu nhìn đồng hồ, đến tận mườihai rưỡi Phong Bình mới lững thững đến công ty. Mở cửa bước vào thì thấy ĐườngCa Nam đang nằm ườn trên sofa, gọi anh nhưng không thấy có phản ứng gì.
“Ăn cơm thôi”. Cô mở hộp cơm, lấy thức ăn ra ngoài.
Vẫn không có phản ứng gì.
“Ngủ rồi à”.
Tiếp tục không có phản ứng.
“Anh không sao chứ, Đường Ca Nam?” Cô giơ chân đá vàogiày anh.
Đường Ca Nam lập tức nhảy dựng lên như bị điện giậtvậy, khản giọng nói: “Tôi đói đến lả người đi rồi, đại tiểu thư, phiền cô nhìnđồng hồ xem bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Mười hai giờ ăn trưa là bình thường mà”.
“Cô không biết số à? Kém năm phút nữa là một giờ chiềurồi đấy. Tôi đói đến nỗi dính hết cả ruột lại rồi đây này”.
“Chẳng phải là vẫn còn sức để nói đó sao?” Phong Bìnhhoàn toàn không ăn năn hối lỗi.
“Haizzz!” Đường Ca Nam không biết nói gì hơn, nhìntrời than vãn: “Sao nói gì em cũng có lý, chẳng trách mà thánh nhân nói ‘phụ nữvà trẻ con rất khó nuôi’.”
“Bây giờ người cần được bón là ai?” Phong Bình bưngthức ăn lên trước mặt anh, mỉm cười và nói.
Đường Ca Nam há to miệng ăn thức ăn mà cô bón, cườikhì khì phản công lại: “Em không nghe câu ‘quân tử động mồm, tiểu nhân độngtay’ sao, anh là người động mồm không động tay”.
Phong Bình cũng không tức giận, cười và nói: “Coi nhưchúng ta hòa. Anh ăn nhanh lên”.
Trưa qua Đường Ca Nam ăn rất ít, tối lại tiếp kháchuống rượu, không ăn gì mấy. Bánh mỳ và sữa từ sáng đã tiêu hóa hết từ lâu rồi,vì vậy bữa trưa ăn rất nhiều khiến Phong Bình không kịp nghỉ tay, chưa sinh conmà đã phải nếm trải mùi vị đau khổ của việc bón cơm rồi.
Ăn xong, hai người vừa nằm trên sofa vừa buôn chuyện.
“Mấy giờ em dậy?”
“Mười giờ”.
“Bao giờ anh mới giống em được nhỉ, ngủ một giấc nosay?”
“Ngày mai không phải đi làm, anh ngủ cả ngày là đượcmà”.
“Ngày mai anh phải về nhà thăm bà…”
“Đứa con đáng thương”.
“Em cũng phải đi”.
“Hả?”
“Em là con dâu tương lai của nhà họ Đường, haizzz, saunày tha hồ mà chịu đựng”.
Phong Bình đang định nói lại thì bỗng nhiên điện thoạiđổ chuông.
Bình thường, ngoài Đường Ca Nam ra thì gần như khôngcó ai gọi điện cho cô, chắc chắn là An Duyệt Sinh. Cô rút điện thoại ra xem,quả nhiên là anh ta. Anh ta gọi điện để xác định thời gian và địa điểm cuộc hẹntối nay. Phong Bình nghe theo sự sắp xếp của anh ta, chỉ nói ba từ ok, rất ngắngọn rõ ràng.
Đường Ca Nam tò mò hỏi: “Ai đấy?”
“Một người bạn”. Không phải cô cố tình giấu mà thấyrằng không cần thiết phải nói rõ ràng: “Bọn em hẹn nhau tối nay ăn cơm”.
Câu nói ấy đã nhắc nhở Đường Ca Nam.
“Tối nay anh cũng có hẹn”.
Anh

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT